Mọi người đều biết cả nhà Hà trang chủ bị giết hại, nhưng bọn họ tới nơi này vì có thể kiếm tiền, không phải vì Hà Vĩ Viễn kia, vậy nên khi đến cũng biết thôn trang này thay đổi chủ nhân. Mấy ngày nay đã có nhiều quân lính tiến vào chiếm giữ, hôm nay có nghe nói trang chủ đích thân đến đây, nhiều người đã đến xem náo nhiệt.
Một mình Triệu Tiến mang đến gần hai trăm người, bên trong lại có rất nhiều người ngựa đi ra tiếp ứng, hơn nữa còn có người đến xem náo nhiệt, quả thực là huyên náo.
- Đuổi hết đám người không liên quan đi, về sau chỗ trại huấn luyện trong trang chúng ta và nơi buôn bán của bọn họ phải tách ra.
Triệu Tiến nói những lời này cũng thở dài trong lòng, đám huynh đẹ đã biết từ lâu, nhưng hết thảy đều chờ mình đến thu xếp.
Người và ngựa trong Hà Gia Trang đã trú đóng một thời gian ngắn, nhưng không hề có quy củ phép tắc, hết thảy đều rất qua quýt.
Tuy nhiên hắn hạ lệnh bên này, mọi người tay chân không chậm. Thạch Mãn Cường lập tức xoay người điểm tên vài người, đều là người sớm theo gia đinh, sau khi truyền đạt lại mệnh lệnh, mấy gia đinh đều tự hô hào dẫn người đi các hướng.
Thấy một màn như vậy, trong lòng Triệu Tiến ghi nhớ một số điều, nhất định phải mau chóng sắp xếp từ trên xuống dưới nơi đây, bằng không gặp sự việc gấp rất dễ mắc sai lầm. Nguyên nhân là do các thứ bậc còn rất mơ hồ. Triệu Tiến và các huynh đệ là thượng cấp, tất cả gia đinh và tân đinh là hạ cấp, nhưng đều là một mảnh hỗn độn. Nhất định phải rõ ràng hơn, như vậy mới có thể truyền đạt theo các cấp bậc từ trên xuống dưới, giao quyền lực và trách nhiệm cho đúng người.
Những lý luận và kinh nghiệm này không phải lý thuyết quân sự cao siêu gì, Triệu Tiến kiếp trước đã từng xem qua trong các công ty, lại có nhiều sở trường huấn luyện, rất dễ học một biết mười.
Bọn gia đinh tản ra bốn phía, bắt đầu xua đuổi đám lái buôn xung quanh, tiểu thương và dân thường nhàn rỗi đang vây xem náo nhiệt không giống nhau, nhất là những người buôn trâu ngựa gia súc. Bọn họ vào Nam ra Bắc kiến văn rộng rãi, cũng biết mang binh khí đề phòng trộm cướp, từng đuổi giết không ít kẻ đầu trâu mặt ngựa, đám người này không kể là gì
Nhìn bọn gia đinh trẻ tuổi lại đây xua đuổi, có người quay đầu bước đi, có người tính tình nóng nảy đứng lại tranh luận vài câu, có cả chửi mắng.
Đừng coi hiện tại bọn gia đinh hỗn loạn như vậy, nhưng khi gặp chuyện lại rất nghiêm túc. Bởi đã đã có lệ trước đây, nếu có ai không phục muốn khiêu chiến, đánh nhau bằng trường côn, nếu còn không phục thì tiếp tục giao chiến bằng trường mâu này.
Tiếng chửi bởi hô la vang lên mọi nơi, nhất thời gà bay chó sủa, huyên náo vô cùng. Những tiểu thương vênh váo kiêu ngạo cũng không dám đối kháng nhiều đao thương như vậy, lập tức tản đi sạch sẽ.
Đúng lúc này, Lôi Tài đã mang theo Chu Học Trí tới, lần đầu nhìn thấy Chu Học Trí ở Hà Gia Trang, có vẻ rất chật vật, nhưng áo dài mới vô cùng sạch sẽ. Hiện tại mang vẻ chán nản dị thường, trên mặt còn có râu ria xồm xoàng, vừa thấy đã biết từ lâu không cạo.
Tuy mang vẻ chán nản, nhưng Chu Học Trí lại hưng phấn, hai mắt sáng lên, biết được Triệu Tiến hỏi chuyển mình, y liền cảm thấy vận khí tốt của mình hẳn đã đến.
- Tiến gia, ở trang viên của lão tặc Hà Vĩ Viện có thể trú đóng ít nhất ba trăm người. Còn có hai căn nhà láng giềng gần thôn trang của hắn, nói là nhà người khác, thực tế cũng là sản nghiệp của hắn. Hơn nữa hai cái trang viên này, ít ra cũng trú được bốn trăm người.
Chu Học Trí đều tường tận mọi chuyện ở Hà Gia Trang.
Không đợi Triệu Tiến nói chuyện, Lôi Tài ở bên cạnh lại nói.
- Trong những căn nhà này chỉ có vài tấm ván giường, thế nào lại trú được nhiều người như vậy?
Sau khi Lôi Tài hỏi vấn đề này, Triệu Tiến và Trần Thăng liếc nhau, đều khẽ lắc đầu. Chu Học Trí cười, trả lời:
- Phòng ở trong trang viên này, bất kể là thư phòng hay phòng khách, hoặc là nhà kho, cũng có thể đổi thành phòng ngủ. Giường ngủ cũng đơn giản thôi, vốn dĩ là dùng những thứ được xe ngựa mang từ cửa hàng ghép lại, bên kia đã có sẵn rất nhiều giường ghép liền. Chẳng qua đệm chăn bên kia không thể dùng, trước khi lấy giường ra phải rắc vôi sống lên trước, miễn dịch bệnh và những thứ khác.
- Lôi Tử, lúc đầu đệ sắp xếp chỗ ở cho bọn gia đinh thế nào?
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Một đám ở trong nhà Hà gia, một đám ở xe ngựa, cửa hàng và vài nhà trọ, một đám ở các nhà lớn của phú hộ...
Thấy Triệu Tiến nhăn mày lại, Lôi Tài càng nói càng nhỏ thanh âm.
- Đệ không đủ kinh nghiệm, phải quan sát học hỏi nhiều. Học Trí, ngươi thì sắp xếp thế mào?
Triệu Tiến không muốn Lôi Tài khó xử, lập tức đổi đề tài.
Nghe được cách gọi "Học Trí" này, thân thể Chu Học Trí run lên, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ, bị chèn ép lâu như vậy, thoát chết dưới đao, tử lao đòi mạng, chịu khổ bị giam lỏng bên ngoài, hiện tại coi như đã được đón nhận. Y vội vàng trấn định lại, mở miệng giải thích.
- Tiến gia đúng là cũng chưa quen thuộc với thôn trang này, hơn nữa thôn trang này nằm ngoài thành Từ Châu, thế lực khắp nơi như hổ rình mồi, nguy cơ trùng trùng. Cục diện như vậy, Tiến gia nhất định phải tập trung lực lượng của chính mình, chỉ huy thuận lợi có thể kinh sợ kẻ thù. Nếu phân tán lực lượng khắp nơi, rất dễ bị kẻ khác nắm được sơ hở.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Lôi Tài đỏ bừng cả mặt, vội vàng muốn thỉnh tội xin lỗi. Triệu Tiến xua tay ra hiệu không cần, đồng thời lệnh Chu Học Trí nói tiếp.
Chu Học Trí tiếp tục nói.
- Hơn nữa Tiến gia có hơn bốn trăm người là tân binh, chưa trải qua huấn luyện, không biết quy củ, nếu không giữ lại sẽ gây kinh động, dễ có biến loạn. Nhất định phải tụ họp cùng một chỗ.
- Với chúng ta mà nói, bên này chính là nước kẻ thù, cho nên phải chú ý coi chừng khắp nơi.
Triệu Tiến trước tiên khẳng định một câu, sau đó chuyển sang bất an nói với Lôi Tài.
- Đệ luôn chạy ở bên ngoài, hiện tại phải thiết lập qui củ. Đệ ngẫm lại thử xem, muốn tiếp tục ở bên ngoài, hay là học một ít kiến thức hậu cần nội vụ. Đệ hãy nghĩ kĩ, nếu dụng tâm học hỏi, hiện tại đệ bối rối không hiểu chuyện, một năm sau khắc phục được huynh liền thu xếp cho đệ.
Lôi Tài liên tục gật đầu, cảm thấy bất an. Chu Học Trí bên cạnh thấy vậy thì rất hâm mộ. Triệu Tiến đối đãi rất mực với Lôi Tài, chân chính như người một nhà.
- Chu tiên sinh, hiện tại đại đội đã chuyển tới, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của ngươi.
Triệu Tiến thay đổi xưng hô, mở miệng phân phó.
Chu Học Trí vội vàng khom người nghe lệnh, tạm thời nghỉ ngơi và bắt đầu bận rộn với việc chỉnh đốn gia đinh.
Sau khi thăm dò xung quanh nơi này, nếu phát hiện hai nhà sát vách nhau liền khai thông cửa, có thể ở thêm nhiều người nữa. Trạch viện, nhà cửa ở đây cũng không lớn, nhưng phòng ốc không ít. Lúc trước có thể dễ dàng chứa hơn trăm đạo tặc vong mạng, hóa ra nhà kho cũng có thể cho người ở.
Hơn nữa với sắp xếp của Hà Vĩ Viễn, trên thực tế cũng có chút không ổn. Y kỳ thật từng ở trong nhà của Hà Vĩ Viễn, biết tính toán chỗ ở cho bọn người Triệu Tiến. Nếu như phòng ốc bên này đều được cải tạo thành giường chung, chứa hơn một trăm người rất dễ dàng, dù sao chỗ ở của chủ nhà cũng rộng rãi hơn so với bọn hạ nhân nhiều.
Triệu Tiến đơn độc đi vào một tiểu viện, một mình cất giấu vàng bạc, đồ tế nhuyễn và khôi giáp vào trong. Triệu Tiến và các huynh đẹ sẽ trú ở tiểu viện này.
Dựa theo chỉ huy của Chu Học Trí, bọn gia đinh theo xe ngựa của Hà Gia Trang và khách điếm cửa hàng lần lượt chuyển ra từng giường gỗ đơn sơ, quét tước rồi rắc vôi sống lên, sau đó chuyển vào trong phòng ốc Hà gia. Cát Hương, Thạch Mãn Cường và Lôi Tài cũng tham gia hỗ trợ, Đổng Băng Phong dẫn người ra bên ngoài canh gác tuần tra.
Triệu Tiến và Trần Thăng đi toàn bộ Hà Gia Trang một vòng, đứng ở bên cạnh xem mọi người bận rộn.
Bọn gia đinh không chỉ đơn giản vận chuyển giường vào trong, còn vận chuyển ra ngoài những vật vật dụng trong nhà chế tác bằng vật liệu gỗ tinh xảo. Vừa thấy những hàng hóa bên ngoài đại viện Hà Gia Trang đều là chủng hàng dùng cho những gia đình giàu có, không ít nông dân đất này và tiểu thương chợ xung quanh đấy vây lại xem, hỏi giá cả, tất cả mọi người đều biết đây là muốn bán những vật dụng này.
Triệu Tiến nhìn những thứ đó cười nói.
- Không ngờ được những đồ vật thế này còn có thể lưu lại, huynh còn tưởng rằng đã sớm bị người trong gia trang trộm sạch sẽ rồi.
Trần Thăng vừa cười vừa nói.
- Cảnh chém giết lớn như vậy, người ở đây đều bị dọa sợ.
Khi họ nói chuyện lại nhìn sang Chu Học Trí chỉ huy bọn gia đinh vận chuyển đâu vào đấy, rãnh rỗi bàn bạc giá cả những vật dụng kia cùng với các thương nhân.
Trần Thăng chăm chú nhìn, quay đầu nói với thanh âm buồn bực:
- Chu Học Trí Này là một người tài ba, quen thuộc với Hà Gia Trang này, chúng ta lại mới tới, có thể yên tâm với người này sao?
Triệu Tiến cười nói:
- Lo cái gì chứ, cả nhà Hà gia đều chết hết, cả nhà của hắn vẫn còn sống, không theo chúng ta, ai còn có thể chứa hắn.
Lúc đang bề bộn, Lôi Tài có chút hồn hển chạy tới, đến trước mặt gấp gáp nói.
- Đại ca, những tiểu thương tụ tập ở chợ lừa ngựa và Hà gia bên kia đều muốn chạy, mới vừa rồi bị chúng ta đánh. Bọn họ đều đang phao tin đồn, nói chúng ta muốn dọn sạch hai cái chợ này.
Ngoại trừ những thổ dân cường hào biết năng nhặt chặt bị, những người từ bên ngoài đến đều vơ vét một khoản rồi đi.