Nhưng Triệu Tiến cũng biết Vương Triệu Tĩnh không ngừng luyện võ, nói chuyên tâm học hành, thói quen buổi sáng luyện võ cường thân vẫn được duy trì, cho nên sáng sớm đến tìm người cũng không có gì là quấy rầy cả.
Đối với chuyến thăm của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh vẻ ngoài rất bình tĩnh, nhưng quan sát kỹ lại có thể thấy được y đang cố kìm chế hưng phấn. Nghe Triệu Tiến nói rõ ý đồ đến đây, Vương Triệu Tĩnh đến kìm chế cũng không kìm chế nữa, chỉ nghiêm túc gật đầu nói:
- Xin Triệu huynh yên tâm, tiểu đệ nhất định bảo vệ tốt cục diện trong thành.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Cha ta và cha con Trần Thăng đều sẽ giúp đỡ, bên này đệ cũng đừng để lỡ việc học.
Vốn chỉ là thuận mồm nói, bên phía Vương Triệu Tĩnh đỏ rần sắc mặt, mở miệng hình như muốn giải thích gì đó, sau khi thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Triệu Tiến mới hổ thẹn cúi đầu.
Triệu Tiến cảm thấy kỳ quái, nhưng không hỏi nữa, bây giờ tình hình rối rắm, các sự tình đều bận rộn, cũng không để ý được nhiều chi tiết như vậy. Sau khi ra khỏi cửa, Triệu Tiến mới giật mình, vừa rồi câu nói “đừng để lỡ việc học hành” tám chín phần mười bị Vương Triệu Tĩnh hiểu lầm thành châm chọc rồi. Nghĩ đến đây, Triệu Tiễn không nhịn được lắc đầu cười, trong lòng người đọc sách thực sự là quá lòng vòng.
Sau khi đến bãi hàng, đang nhìn thấy ba anh em họ Tề dắt ngựa về, trên mặt bọn họ đều là vẻ mệt mỏi, sau khi chào Triệu Tiến liền đi vào nghỉ ngơi.
Triệu Tiến còn chưa vào cửa, một người dáng vẻ như người nhàn rỗi liền đi đến. Trước khi gia đinh và Triệu Tiến chuẩn bị ra tay, người nhàn rỗi đó hạ giọng nói với Triệu Tiến:
- Ba anh em Tề gia đêm qua làm việc rất thật thà, cả đêm không ngủ, không ngừng tuần tra đêm trực.
Lời này chỉ có Triệu Tiến nghe thấy, sau khi nói xong liền tự mình rời đi. Triệu Tiến phất tay ngăn gia đinh truy kích, đây là thủ hạ của Lưu Dũng, Lưu Dũng xuất thành, bọn họ liền trực tiếp đến đây báo cáo.
Theo lý thì cái này không hợp quy củ, nhưng bây giờ tất cả mới lập ra, vốn dĩ không làm được quá nghiêm khắc. Triệu Tiến chính thức chú ý là ba anh em Tề gia, ba người này thực sự chỉ là đến tìm nơi nương tựa che chở sao?
Vào trong sân, các nơi đều đến bẩm báo, Tiền Dũng Đào Qúy sau khi bị đánh đều rất thành thật, đêm qua tất cả dựa theo sắp xếp, sáng nay vẫn chạy ra ngoài làm việc, những người khác ở lại trong thành đều rất thành thật.
Người nhiều việc rối, Triệu Tiến vào phòng ngồi xuống, Cát Hương mới tiến vào ăn sáng, vừa ăn vừa nói việc ngày hôm qua. Y còn chưa nói xong, Đổng Băng Phong bên kia mới ngáp đi vào phòng, mấy ngày nay y đều là ban ngày dẫn người qua, rạng sáng dẫn người về. Bởi vì y cưỡi ngựa lại có thân phận Vệ sở, còn có một một sư phụ Loan Tùng hỗ trợ, rất nhiều việc y ra mặt thì tiện hơn chút.
Triệu Tiến cười nói.
- Băng Phong vất vả rồi, đi ngủ một lúc trước đi đã.
Đổng Băng Phong vội xua tay trả lời:
- Không mệt không mệt, đợi hôm nay lại dẫn một tốp người qua, chắc là không có việc gì nữa rồi.
Triệu Tiến trầm giọng trả lời.
- Không vội, những người này ở lại trong nội thành, nếu không đều sang bên kia, nhỡ xảy ra việc gì chúng ta không khống chế được.
Nghe được câu nói này của hắn, mấy người trong phòng đều gật đầu, Triệu Tiến lại nói:
- Phía bên Hà Gia Trang, gia đinh của chúng ta, con cháu xuất thân Vệ sở, tính thêm bên ngoài nữa, chính là con cháu được người quen bảo lãnh đến. Những lực lượng này là chúng ta có thể khống chế được, những người khác tuy chiêu mộ được rồi nhưng chúng ta không thể nơi lỏng cảnh giác, cũng không có trải qua huấn luyện, cũng không cùng chiến trận với nhau. Gia đinh cũ nhà chúng ta, ta sẽ phái đến Hà Gia Trang nhiều một chút, tân đinh ở lại trong thành nhiều hơn chút, dù sao trong thành người giúp đỡ nhiều, xảy ra việc gì tiện ngăn chặn.
Trần Thăng ở bên cạnh tiếp lời nói.
- Đợi huấn luyện mấy tháng, tân đinh hiểu được quy củ, biết nghe lệnh, cũng dễ làm hơn rồi.
Loan Tùng xen vào nói.
- Các cậu làm việc còn có phương pháp hơn quan binh, bên phía Vệ Sở không nói nữa, tham tướng cũng không biết một năm có thể luyện được mấy lần binh.
Tất cả mọi người sửng sốt, Loan Tùng là một người tính tình lạc hậu, chỉ là việc mình được phân công, chưa bao giờ nói linh tinh, hôm nay thì kỳ quái đây, còn chưa đợi mọi người hiểu ra sao, Đổng Băng Phong ở bênh cạnh cười nói:
- Đại ca, mấy hôm nay dẫn lặt vặt có khoảng tám chục con ngựa rồi. Loan sư phụ cũng muốn đến Hà Gia Trang huấn luyện kỹ thuật cưỡi ngựa, ông ấy muốn hỏi xem về sau làm thế nào?
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, lại đứng dậy ôm quyền cảm ơn Loan Tùng:
- Vẫn là Loan sư phụ suy nghĩ chu đáo, suýt chút nữa sơ sót rồi.
Những người bên cạnh đều có chút kỳ quái, Triệu Tiến lại tiếp tục nói:
- Tân đinh không thể đi học kỹ thuật cưỡi ngựa, ít nhất hiện giờ không thể đi học, chỉ có gia đinh cũ của chúng ta mới có thể đi học.
Loan Tùng ở bên kia ngẩn ra, lắc đầu cảm khái nói:
- Ngài thật là đã nghĩ tới rồi, không đơn giản.
Cảm khái một câu, Loan Tùng gật gật đầu với Đổng Băng Phong, xoay người đi ra ngoài, sắp ra khỏi cửa nói:
- Ngài phải sớm định ra quy củ một chút, mấy huynh đệ các ngài quản mấy trăm người, không quản nổi đâu.
Trong phòng chỉ còn lại Triệu Tiến và các anh em, nhìn trên mặt mọi người vẫn còn vẻ ngây ngốc, Triệu Tiến cười giải thích:
- Vừa rồi chúng ta còn nói tân đinh không thể hoàn toàn yên tâm. Nhưng gia đinh cũ của chúng ta ít, tân đinh nhiều, nếu để tân đinh học được kỹ thuật ngựa, mạnh yếu thì đảo ngược lại, nhỡ có việc, làm sao mà áp chế được. Cho nên học cưỡi ngựa chỉ có thể là gia đinh cũ nhà chúng ta, đợi bọn họ học xong, tân đinh cũng luyện kha khá rồi, đến lúc đó lại học thì không cần lo lắng gì nữa.
Mọi người đều là bừng tỉnh đại ngộ, Trần Thăng rút ra đóng vào cái vỏ đao của mình mấy cái, cao giọng nói:
- Vừa rồi Loan sư phụ đó nói đúng đấy, bây giờ người nhiều thế này, quy củ cũng phải sớm lập ra.
Nói đến đây, Trần Thăng dừng một chút, lướt mắt nhìn Cát Hương và Đổng Băng Phong một cái rồi tiếp tục nói:
- Triệu Tiến, những người này là người được lôi kéo tới. Mọi người cũng đều là đi theo huynh, tất cả đều do huynh làm chủ. Thạch đầu và Tiểu Dũng vẫn ở Hà Gia Trang, Vương Triệu Tĩnh ở nhà đọc sách, tuy nói ba người bọn họ không ở đây nhưng đệ nói những lời này bọn họ nghe thấy cũng nhất định không nói gì.
Cát Hương và Đổng Băng Phong đều gật đầu, Triệu Tiến nhìn Trần Thăng một cái, cười nói:
- Ta sẽ không bạc đãi các huynh đệ đâu.
Sau buổi họp nghiêm túc, bên ngoài có người đưa bữa sáng tới, Đổng Băng Phong ăn lấy ăn để, sau khi ăn xong uống cốc trà nóng, liền dựa vào ghế ngủ.
Ba người còn lại nhìn nhau bật cười, đều biết Đổng Băng Phong mệt quá rồi, Trần Thăng đứng dậy, hạ giọng nói:
- Hôm nay những tân đinh mới đó ta đi huấn luyện, những người giang hồ này không biết quy củ, sợ là không ép được.
Trần Thăng mang đao đi ra khỏi cửa, Cát Hương vội ăn nốt chỗ cơm còn lại, còn chưa đợi nói chuyện, nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, Cát Hương đứng dậy bước ra ngoài.
Không bao lâu Cát Hương lại xoay người quay lại, đi đến bên cạnh Triệu Tiến thấp giọng nói.
- Đại ca, Trịnh Toàn cầu kiến.
Triệu Tiến nhớ cái tên này, đây chính là vợ chồng Truyền đầu Văn Hương Giáo dẫn ở ngoài thành về, từ trước đi theo hầu hà Mộc Thục Lan.
Sau khi dẫn cặp vợ chồng này về nội thành, dưỡng thương chữa bệnh xong liền thả đi, để tín đồ trong giáo môn này ở bên cạnh tất sẽ là mầm họa. Triệu Tiến không muốn tự tìm rắc rối, hơn nữa cặp vợ chồng này dù sao từ trước có giao tình, cũng không thể đối đãi như với Truyền đầu giáo đồ bình thường, đơn giản mắt không thấy tâm không phiền.
Nhưng lúc vợ chồng Trịnh Toàn rời đi, Lưu Dũng tự mình quyết định, giữ lại hai đứa con trai gái của Trịnh gia, nằm ngoài dự kiến chính là vợ chồng Trịnh Toàn cũng không phản đối, còn nói hai vợ chồng bôn ba bên ngoài, không chăm sóc được hai đứa trẻ này. Hai đứa trẻ Trịnh gia lại rất hiểu chuyện biết điều, con gái giúp mẫu thân Cát Hương làm việc, con trai lại đi theo phụ thân Cát Hương lo việc thức ăn và hậu cần.
Mọi người đối với tình huống này đều là ngầm hiểu với nhau, làm như vậy cũng có hậu quả, đó chính là cử động của Văn Hương Giáo trong thành Từ Châu bắt đầu mấp mé trở lại.
Từ trước bề ngoài ép bức mạnh mẽ, dùng Hà Vĩ Viễn diệt môn uy hiếp một phương, trong chỗ tối Lưu Dũng bố trí các thủ đoạn để nghe ngóng, nhưng hiệu quả vẫn không tốt. Văn Hương Giáo trong thành chỉ có thể nói rõ bề ngoài không dám làm bậy, trong tối làm những gì thủy chung không rõ ràng.
Nhưng sau khi vợ chồng Trịnh gia tham gia, đám Triệu Tiến hiểu biết đối với Văn Hương Giáo trong thành trở nên thấu triệt. Không trách Hà Vĩ Viễn phải điều vợ chồng bọn họ đến nơi chịu khổ ở ngoài thành. Bởi vì bọn họ thời gian bọn họ theo Mộc tiên sinh quá lâu, danh vọng và bối phận đều rất cao. Giáo đồ và Truyền đầu trong thành đều nhận ra vợ chồng Trịnh gia, còn ở ngoài thành, vì vấn đề khoảng cách, tạm thời không quản được.
Bên này Trịnh Toàn đi vào, Đổng Băng Phong day mắt cũng vừa tỉnh dậy, nhìn thấy Trịnh Toàn liền ngẩn ra nói:
- Đại ca, đệ ra ngoài trước.
Triệu Tiến giơ tay ngăn cử chỉ của Đổng Băng Phong.
- Đều là người nhà, không có gì không thể nghe được, Trịnh truyền đầu ông nói đi.
- Tiến thiếu gia, gần đây ngoài thành khắp nơi có chỗ không ổn làm.
Trịnh Toàn thấp giọng nói, y mặc một bộ quần áo của tiểu nhị đưa hàng, mỗi lần đến chỗ Triệu Tiến, Trịnh Toàn đều cẩn thận vô cùng.