Phụ thân của Thạch Mãn Cường quát tháo vài câu.
Con thì hiểu cái gì, hai khối thiết bản trước ngực sau lưng, quá cứng cũng không tốt, như thế thì khác gì cái nồi, quá nặng, các con muốn khiêng cũng khiêng không nổi, cần dùng thêm thép tôi trộn với gang tốt từng chút một rồi đập ra, như vậy mới có thể phòng ngừa tên bắn giáo đâm.
Thạch Mãn Cường lúc này mới chú ý tới phía trên hai khối thiết châm đều đặt hai miếng sắt, thợ rèn bên trong tiệm đang nện xuống từng búa, mỗi lần nhấc đầu búa lên đều không cao, âm thanh khi nện xuống cũng không to. Thạch Mãn Cường cũng đã từng sống ở lò rèn, đối với điều này y cũng hiểu, làm như vậy thì chắc chắn đồ vật rèn ra mới dẻo dai.
Phụ thân của Thạch Mãn Cường buồn bã nói.
- Mãn Cường, con đối với việc lần này đã gặp không ít nguy hiểm, con phải tự mình cẩn trọng.
Thạch Mãn Cường im lặng gật đầu.
- Nhưng cha cũng phải nói với con, cả nhà chúng ta nhận ân tình của Triệu công tử, con lại là huynh đệ của Triệu công tử, nên tương trợ thì phải tương trợ, không được phép hèn nhát trốn tránh.
Trong tiếng rèn sắt đinh đinh đang đang, thanh âm của Thạch phụ vang lên hào sảng.
Thạch Mãn Cường sửng sốt, chậm rãi gật đầu. Thạch phụ nhổ vào lòng bàn tay một ngụm nước bọt, thay một người thợ cầm thiết chùy lên, vung lên đập xuống, rồi lại nói:
- Cậu nhóc Đại Lôi kia mưu kế gian xảo, ta thấy chướng mắt, không ngờ cũng là hảo hán.
Trong tiếng rèn sắt, câu nói đó không quá rõ ràng, Thạch Mãn Cường vẫn cứ dụi mắt, chẳng biết có nghe thấy không.
Trần Thăng sau khi về đến nhà, mẫu thân y nổi trận lôi đình, nói:
- Ngày ngày an lành ở nhà thì không muốn, lại muốn ra ngoài đánh nhau chết đi sống lại, tự con không tự học hành cho tốt, ngay cả đệ đệ con cũng noi theo như vậy, bữa trưa cũng không trở nhà ăn cơm.
Trần Thăng vốn dĩ không giỏi ăn nói, một mực không nói được một lời giải thích nào.
Nhưng mẫu thân của Trần Thăng sau khi nói vài câu liền khóc, nói:
- Vất vả nuôi dưỡng con lớn như vậy, nhỡ đâu có mệnh hệ gì phải phải làm sao.
Điều này làm cho Trần Thăng càng không biết làm thế nào, kết quả động tĩnh bên này quá lớn, làm Trần Bằng- ông nội của Trần Thăng cũng sang. Sau khi vào nhà, Trần Bằng nghiêm nghị giáo huấn con dâu một trận.
Trần Bằng có vai vế lớn nhất trong Trần gia, mẫu thân của Trần Thăng cũng không dám lỗ mãng trước mặt ông, chỉ biết khóc. Vẻ mặt của Trần Bằng chẳng có gì lo lắng, chỉ mở miệng nói đạo lý:
- Chiến tích của mấy tên tiểu từ các cháu, ném vào trong quân của Thích đại soái cũng có thể luận công ban thưởng rồi, thật là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, lúc ấy cháu không sợ sao?
Trần Thăng buồn thương nói.
- Lúc cung tiễn phóng tới, cháu chẳng màng sợ hãi nữa rồi. Đại Lôi đã chết, cháu chỉ muốn giết sạch lũ tạp chủng đó, liền quên hết mọi nỗi sợ.
Trần Bằng biết tôn nhi của mình trước giờ không nói dối, lão lẳng lặng quan sát một hồi, đột nhiên thở dài nói:
- Tuy rằng cháu chưa chắc có thể làm Tổng Bộ đầu, nhưng muốn làm một chức bộ khoái cũng không khó. Sản nghiệp nhà chúng ta lớn như vậy, ông để cháu học võ, để cháu đi ra ngoài rèn luyện, nhưng không nghĩ đến lại có những nơi nguy hiểm đến thế. Cháu…
Lão nhân nói nửa lời liền dừng lại. Trần Thăng cúi đầu, giống như đang tự nhìn mặt đất dưới chân mình, cứ yên lặng như thế một hồi mới nói:
- Bây giờ cháu thấy những điều đó chẳng còn ý nghĩa nữa, trong rừng vung đao xông lên rồi rút lui xuống, chém chết một tên tặc, cháu cảm thấy rất sảng khoái.
Nói được nửa câu, Trần Bằng ngửa mặt lên trời thở dài, cũng không tiếp tục, đúng dậy dời đi. Trần Thăng nhìn bóng lưng của tổ phụ, đột nhiên cảm thấy ông nội gần đây đã già nhiều.
- Trần Vũ trở về, bảo nó đến gặp ta.
Bên ngoài truyền đến tiếng dặn dò kẻ tôi tớ của Trần Bằng.
Trần Vũ buổi trưa cũng trở về một lần, thay vì nói quay về ăn cơm trưa, chi bằng nói cố ý trở về gặp con. Vừa trở về liền đến tiểu viện của Trần Bằng, ở lại bên đó cũng không lâu, sau khi đi ra bèn nói với Trần Thăng một câu:
- Ta là thượng cấp của lão Triệu, con của lão Triệu lại là thượng cấp của con, như thế gọi là gì.
Nói xong cũng không nói thêm gì khác, lại vội vã rời đi.
Cát Hương về đến nhà, thật ra là ở trong một trạch viện chứa hàng hóa, mẫu thân của Cát Hương muốn đến nói cái gì dó, lại bị phụ thân của Cát Hương ngăn lại.
Gã vô cùng mệt mỏi, nhưng còn muốn đi xem tửu phường, thay đồ xong ngồi trên ghế muốn nghỉ ngơi một chút, không nghĩ đến lại ngủ quên, mông lung nghe giống như mẫu thân đang khóc, lại nghe thấy phụ thân thở dài nói:
- Bà nghĩ thoáng ra một chút, gia đình chúng ta cầm của người ta nhiều bạc như vậy, khác gì gia đinh. Huống chi bên đó còn nhận tiểu Hương làm huynh đệ, đánh cược sinh mệnh để làm việc cũng là điều nên làm. Nhà ta phải hiều thời thế, dù sao cũng không phải chỉ có một đứa con trai này.
Cát Hương ngủ gần nửa canh giờ mới tỉnh, sau khi tỉnh dậy nhìn thấy phụ mẫu vẫn bận rộn như bình thường, trên mặt không có chút gì khác thường, Cát Hương cũng không hiểu những lời kia là trong mơ, hay là thật sự nghe được. Tuy nhiên gã cũng lười gặng hỏi, vội vàng đi tửu phường, vì vậy Cát Hương không phát hiện ra, sau khi gã dời khỏi nhà, mẫu thân gã mới bước vào nhà lau nước mắt.
Đổng Băng Phong buổi sáng cưỡi ngựa về nhà, không ai ngờ đến buổi chiều y đã cưỡi ngựa quay trở lại. Đổng gia trong thành cũng có nơi ở, nhưng Đổng Băng Phong không đi đến nơi đó, lại đi đến nhà Tôn Đại Lôi. Đứng sững ở trước cửa nửa ngày, tôi tớ của Tôn gia đều biết chuyện của Tôn Đại Lôi. Tôn Đại Lôi hào phóng, không so đo, quan hệ với bọn hạ nhân cũng không tệ. Hiện giờ Tôn gia đang rất đau buồn, tuy nhiên họ cũng biết Đổng Băng Phong là bạn tốt của thiếu gia nhà mình, nhìn thấy Đổng Băng Phong đứng ngoài cửa, liền lập tức mời vào trong, Đổng Băng Phong không đi vào, lại ngồi xổm ở trước cửa khóc.
Sau khi khóc xong, Đổng Băng Phong đi thẳng tới tửu phường. Cát Hương vừa hỏi mới biết được, thì ra sau khi Đổng Băng Phong về nhà thì người trong nhà không để y đi ra ngoài, nói là muốn bàn chuyện hôn sự cho y, để y đàng hoàng thành gia lập nghiệp. Đổng Băng Phong không dám tranh luận, nhưng lại cưỡi ngựa chạy đi.
Không giống những người khác, Vương Triệu Tĩnh sau khi về nhà không có ai đến quấy rầy, y ở trong sân hít thở một lúc, rồi đứng dậy đi đến thư phòng, lật qua lật lại mấy quyển sách, sau đó đi đến tiền viện gặp phụ thân của mình.
Gia đình làm quan, quy củ so với dân thường tất nhiên nhiều hơn, cha con gặp mặt nhau cũng phải giữ lễ nghĩa, phải cho người đi thông báo một tiếng.
Vương Hữu Sơn bình thường đều ở thư phòng đọc sách viết chữ, khi Vương Triệu Tĩnh bước vào thư phòng, Vương Hữu Sơn đang bỏ cuốn sách cầm trên tay xuống, mặt trầm ngâm quay người lại. Nếu Vương Triệu Tĩnh tinh tế một chút, có thể nhìn ra quyển lễ kĩ này mới vừa vặn mở đến trang đầu tiên. Quyển sách này của Vương Hữu Sơn sớm đã mục nát, có thể đọc thuộc làu làu, sao có thể mới xem đến trang đầu tiên được.
Tuy nhiên lúc này, Vương Triệu Tĩnh cũng có chút không yên lòng, căn bản không chú ý đến điều này, y khom mình hành lễ, sau đó nói:
- Con gặp rắc rối ở bên ngoài, khiến phụ thân đại nhân lo lắng rồi.
Vương Hữu Sơn thản nhiên nói.
- Ta đã nói rồi, con tự lựa chọn con đường của mình, phụ thân sẽ không nói này nói nọ.
Vừa nói chuyện vừa quan sát Vương Thiệu Tĩnh, không nhìn thấy miệng một vết thương nào, khi đấy mới yên lòng thở ra một hơi.
Vương Triệu Tĩnh sau khi đứng thẳng người có chút trầm mặc. Vương Hữu Sơn lắc đầu nói:
- Thật không ngờ tới, Triệu Tiến lại dũng mãnh như vậy.
Nếu như lúc bình thường Vương Hữu Sơn khen ngợi Triệu Tiến, Vương Triệu Tiến cũng sẽ phấn chấn, nhưng lần này lại không phản ứng gì, điều này làm cho Vương Hữu Sơn bất ngờ. Vương Triệu Tiến sửng sốt một hồi, vái thật sâu nói:
- Con từ nay về sau muốn chuyên tâm học hành, nếu năm nay thi hương không thành, sẽ tĩnh tâm tiếp tục chăm chỉ nhiên cứu học vấn, tất sẽ có thành quả.
Vương Hữu Sơn sau khi kinh ngạc liền thản nhiên hỏi
- Hả? Vậy còn những người huynh đệ và bằng hữu kia của con thì sao?
- Bên đấy vẫn giống như trước, có điều con phải chuyên tâm học tập, con đường làm quan là con đường đúng đắn.
Vương Triệu Tĩnh ban đầu còn có chút lúng túng, về sau càng nói càng mạch lạc.
Vương Hữu Sơn Nhìn con một hồi, chân mày hơi nhíu xuống, hỏi:
- Đây là lời thật lòng của con sao?
- Bẩm phụ thân đại nhân, đây là lời tâm can của con.
Vương Triệu Tĩnh nói đến đây cũng có chút lưỡng lự, nhưng vẫn tiếp tục nói:
- Con càng hồi tưởng lại trên con đường và khu rừng cây ngày hôm đó, càng cảm thấy tâm can lạnh giá. Bản thân là con nhà dòng dõi Nho học, gia đình quan lại, nếu chết dưới tay bọn trộm cướp ở nơi hoang vu như thế, thì cả cuộc đời này thật phí hoài.
Vương Hữu Sơn gật đầu, lại thở dài nói:
- Bây giờ không giống ngày xưa, văn khí của Từ Châu suy yếu, kỳ thi Khoa con có thể qua, còn thi Hương thì khó nói trước được. Lòng người dễ đổi, con cũng phải dần hiểu rõ thôi.
Bởi vì sĩ tử tham gia thi Hương đến từ nam bắc Trực Lệ rất đông, vì vậy hồi trước ở đây, Ngự sử đốc học phải tổ chức thi trước một lần, sàng lọc một lượt, chọn những sĩ tử tài hoa nhất tham gia thi Hương.
- Xin phụ thân yên lòng, mặc dù trưởng bối ở kinh thành đã qua đời, không thể nói giúp, nhưng con tin rằng, kỳ thi này, cũng sẽ suy xét nhân tài thực sự.
Lòng của Vương Triệu Tĩnh rất kiên định.
Vương Hữu Sơn lắc đầu, chỉ nói:
- Phụ thân hiểu tâm tư của con, những chuyện khác để phụ thân nghĩ cách, con chỉ cần chăm chỉ học hành là được.
Không khí trong thư phòng đột nhiên có chút áp lực. Sau khi Vương Triệu Tĩnh hành lễ rồi rời đi, Vương Hữu Sơn ngồi trong phòng một lúc, lại cao giọng gọi Hà Thúc đi vào.
Sau khi Hà Thúc đi vào, Vương Hữu Sơn cau mày hỏi:
- Trận chiến kịch liệt hôm đó ngươi đã điều tra rõ ràng chưa? Tiểu Tĩnh có từng hèn nhát sợ sệt không?
Nghe câu hỏi này, Hà Thúc có chút kinh ngạc, nghĩ lại một chút rồi mới lắc đầu nói:
- Triệu công tử không nói tỉ mỉ, nhưng tiểu nhân cũng đã nhìn qua một vài thi thể, quả thực đều do nhóm người của thiếu gia giết chết. Chết dưới tay thiếu gia không dưới mười người, thiếu gia dùng kiếm giết người, vết thương để lại so với người khác khác biệt không nhỏ.
Vương Hữu Sơn lại lắc đầu nói:
- Hóa ra chưa từng sợ sệt lùi bước, tại sao sau chuyện đó lại thành ra thế này?
Hà Thúc nghe thấy vậy, trên mặt liền lộ ra nụ cười, thấp giọng nói:
- Lão gia, người gặp đại nạn sinh tử, vẫn sẽ nghĩ ngợi nhiều. Thiếu gia như vậy cũng là chuyện bình thường, nghĩ thông thì sẽ ổn thôi.
Trên mặt Vương Hữu Sơn cũng có nụ cười, nói:
- Đọc sách cũng tốt, chỉ có điều đọc sách vào lúc này, có chút đáng tiếc. Triệu Tĩnh quá ngây ngô, vẫn tưởng rằng con đường công danh ngày nay cần thực học, thật là chuyện nực cười.
Trong lời nói của ông mang chút chua xót trào phúng. Lần này Hà Thúc không nói tiếp, nhưng ông đại khái có thể đoán được, cái đáng tiếc mà Vương Hữu Sơn nói, không phải là tiếc nuối khoảng học hành trước đây quá ít.
Sau khi Triệu Tiến về nhà vốn nghĩ sẽ bị mẫu thân oán trách, không ngờ đến Hà Thúy Hoa một câu cũng không nói, nhưng Triệu Tiến cũng nhìn thấy rõ ràng, vành mắt của mẫu thân đỏ ửng, trong mắt đều là tơ máu. Lúc bảo hắn thay y phục, tiếng nói khàn khàn khác thường. Vốn đã chuẩn bị kỹ càng, không nghĩ đến mọi người trong nhà đều trầm mặc, nhưng điều này làm lòng Triệu Tiến càng không không thoải mái.