Hôm nay mấy cái chợ bên cạnh Hà gia trang đều không mở, không may gặp kẻ trộm lớn như vậy thử hỏi ai còn dám đến buôn bán.
Người bên ngoài nghỉ ngơi, Triệu Tiến cùng các huynh đệ đều không ngủ, không bao lâu, Như Huệ hòa thượng bên đó viết xong thư tín, cầm cả tín vật tới. Tín vật kia là một chuỗi Phật ngọc châu trắng, trên mỗi hạt Phật châu đều có khắc một ký tự Phạn văn, nhìn đặc biệt quý giá, có lẽ là vật tùy thân của Như Huệ.
Ngoài phong thư ra còn có một tờ giấy, trên giấy ghi tên người và chỗ ở, đây nếu như tìm được người trong thành thư cùng tín vật phải đưa cho bọn họ làm bằng chứng.
Bọn huynh đệ đều tụ một chỗ, vương Triệu Tĩnh lộ rõ hưng phấn, nhìn hai bên một chút rồi nói:
- Đoàn người chúng ta lại ở cùng nhau rồi.
So với cảm khái của y, những người khác đều không có vẻ hưởng ứng, cũng không quá lạnh lùng, mà chỉ là không có tinh thần để tâm tới, ngủ nhất định là không ngủ đủ, làm cho mọi ngừoi có chút mỏi mệt, thần sắc đều có chút đờ đẫn.
- Triệu Tĩnh, đệ xem phong thư này một chút, nhìn xem có vấn đề gì khác không.
Triệu Tiến đưa thư tới, Vương Triệu Tĩnh sau khi nhận thì đọc qua một lần, lại dùng ngón tay cái dò từ trên xuống dưới, sau đó đưa trả lắc đầu đáp.
- Tiểu đệ xem qua thấy không có vấn đề gì, nhưng tiểu đệ cũng chỉ có thể nhìn xem có giấu mưu mẹo gì hay không, cái khác không nhìn ra.
- Có người theo dõi hắn viết, hắn cũng không dám gian trá.
Triệu Tiến trả lời một câu, sau đó lại mở miệng nói.
- Băng Phong, đệ và Tiểu Dũng hãy cùng cưỡi ngựa trở về thành. Huynh biết Tiểu Dũng vừa học cưỡi ngựa, có thể để Băng Phong mang theo đệ, hoặc là buộc mình vào trên ngựa. Phải nhanh lên. Tìm người nhận thư này. Sau đó Tiểu Dũng đệ tìm hai người thân thuộc đường xá ở Từ Châu, đưa bọn họ ra khỏi thành, chờ ở ngoài khách điếm ở cổng thành tây. Nhớ kỹ phải đi tửu phường điều động năm gia đinh đi cùng đệ. Băng Phong, sau khi mọi người đến khách điếm, đệ lập tức cưỡi ngựa quay về báo tin.
Đống Băng Phong bên kia cùng Lưu Dũng đều gật đầu, Triệu Tiến lại nói.
- Bây giờ lên đường, cố gắng trên đường đi đừng làm trễ nải.
Hai người bọn họ đứng dậy, sau khi chào mọi người thì bước nhanh ra khỏi phòng, Triệu Tiến lại nói với Cát Hương.
- Đại Hương, đệ dẫn Chu Học Trí vào trong thôn, mỗi hộ lấy bốn túi vải cỡ chừng đầu người, phải xong trước khi trời tối, mỗi cái mười văn tiền, phải nhanh, mỗi một nhà đều phải đưa ra. Mau đi đi.
Cát Hương cũng vội vàng đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng, Triệu Tiến lại nói với Thạch Mãn Cường.
- Thạch Đầu, đệ đi tập hợp tất cả các đội trưởng lại, lát huynh muốn gặp bọn họ.
Đợi Thạch Mãn Cường cũng đi ra ngoài rồi, Trần Thăng trầm mặc nghiêm túc nói.
- Có nắm chắc không?
- Chắc chắn.
- Vân Sơn Tự vốn chính là thôn trang lớn có mấy ngàn người, chúng ta ở đây vài trăm người xông vào liệu có được không?
Trần Thăng thắc mắc.
- Đêm qua Vân Sơn Tự đúng là dốc toàn lực, sau khi những tăng binh kia chết thê thảm thì còn lại cũng tán loạn, có thể thu gom lại hay không là một chuyện. Cho dù thu gom lại được, nhưng cũng sẽ chỉ ở hạ viện hoặc trong thôn trang xung quanh. Nói cách khác mặc dù bên trong Vân Sơn Tự nếu có lực lượng trấn giữ thì cũng sẽ không quá nhiều, chúng ta nhất định phải nắm bắt cơ hội này.
- Nhưng gia đinh của chúng ta đêm qua cũng đã mỏi mệt, như vậy có thể đi được sao? Hay là đợi thêm mấy ngay nữa?
- Ăn no ngủ đủ nhất định sẽ hồi phục như cũ. Không thể kéo dài thời gian nữa, đợi thêm vài ngày nữa, Vân Sơn Tự có thể đã gom số quân tán loạn ấy lại rồi. Không làm ngay sẽ có viện quân, cổ vũ lực lượng trong chùa nổi dậy, hơn nữa xác người đã chuyển vào trong thành, chờ tin này lan rộng, những kẻ trong sáng lẫn trong tối đều sẽ ngó chừng chúng ta. Đến lúc đó, nhất cử nhất động của chúng ta đều sẽ gặp khó khăn.
Triệu Tiến trả lời Trần Thăng mấy câu, Trần Thăng gật gật đầu, Vương Triệu Tĩnh cũng nghĩ như Triệu Tiến, theo đó nói.
- Triệu huynh, có chắc chắn không?
- Tối hôm qua chiến đấu, bằng vào đội lão binh của chúng ta, đẩy lui được ngàn người của bọn chúng. Đây chính là điều chắc chắn.
Triệu Tiến trả lời lòng tin đủ mười phần. Đêm qua lực lượng Vân Sơn tự tốt xấu gì cũng còn chỉnh tề, hiện tại quân tướng tan tác lại càng không đáng nhắc tới.
Triệu Tiến cất giọng dặn dò.
- Đợi tất cả các đội trưởng đến đây, lưu hết lại tất cả người nhát gan, người khác lạ. Huynh để lại hai đội tân binh cho đệ, cộng thêm nhân mã của chính đệ, thủ chỗ này không có vấn đề gì. Trong mấy ngày này mỗi ngày đệ đều cho thắp đèn sáng trưng đại viện này, chờ đám người chúng ta quay trở lại.
Nghe sắp xếp thế, mặt Vương Triệu Tĩnh đỏ lên, y kích động đứng dậy nói.
- Triệu huynh, tiểu đệ cũng không phải là thư sinh sức trói gà không chặt, tiểu đệ muốn cùng đi với mọi người.
Triệu Tiến lắc đầu, trầm giọng nói.
- Đệ năm nay thi Hương, không thể có sơ suất được, hơn nữa trấn giữ nơi này cũng không phải la việc nhẹ nhàng gì. Đệ phải xốc lại tâm tư của mình, mấy ngày này không thể đọc sách được.
Vương Triệu Tĩnh do dự một hồi lâu, đến cuối cùng cũng nản lòng nói.
- Xin Triệu huynh yên tâm, đệ nhất định bảo vệ tốt thôn trang này.
Không lâu sau Thạch Mãn Cường đưa mấy đội trưởng các đội tân binh đến, những người này từ ban đầu đều đã đi theo Triệu Tiến, đã trải qua những ngày tháng cùng sinh tử với nhau, là những người trọng yếu đáng tin nhất.
Triệu Tiến nói thẳng.
- Hai mươi mấy người thủ hạ dưới ta các ngươi, từ khi phân đội đến hiện giờ, cộng thêm trận chiến sinh tử đêm qua, nghĩ chắc phải có đánh giá về bọn họ. Người nào nhát gan, người nào quái lạ, người nào không nghe theo lệnh, các ngươi cứ báo tên lên. Người như vậy không thể dùng được, tạm thời có thể sắp xếp riêng.
Thật ra đây cũng là khảo nghiệm với mấy đội trưởng này, mặc dù không lâu nhưng nếu như quan sát tỉ mỉ đã có thể thấy ra được rất nhiều thứ.
Người nhát gan thì đội nào cũng có, biểu hiện quái lại thì có sáu người. Điều khiến cho Triệu Tiến dở khóc dở cười chính là trong đó có hai người, một là Triệu Tùng, một là Lý Xán, có lẽ quan sát quan sát xung quanh quá kỹ bị người ta cảm thấy quái lạ. Còn kẻ không nghe lệnh mấy người đội trưởng suy nghĩ rất lâu mới trả lời. Cuộc chiến tối hôm qua, lúc đầu bọn gia đinh đội tân binh cũng không thực lòng tin phục, không phục tùng mệnh lệnh không phải là một người. Nhưng lúc chiến đấu đến về sau nữa mọi người đều nghe mệnh lệnh. Đến sáng không có người nào không nghe.
Điều này cũng có thể lý giải được, nghe theo lệnh thì sống, nghe theo lệnh mới thắng trận, biết rõ vì sao nên nghe nghe lệnh, biết rõ nghe theo lệnh có lợi ích gì thì đương nhiên mọi người phải tuân theo.
Các đội báo lên cả thảy có bảy mươi người, sau khi báo danh xong, hai đội trưởng ở lại trấn giữ cũng đã định xong. Hai người này nói về lòng trung thành đều không có vấn đề gì, nhưng tay chân quá chậm chạp, có rất nhiều chuyện nói không rõ ràng.
Đem những người này sắp xếp xong thì bên ngoài đã có trang dân mang túi vải đến nộp. Túi vải cỡ đầu người rất dễ dàng lấy ra, nhà ai không tìm ra mấy miếng vải bố, huống chi còn được mười văn tiền, món tiền làm ăn này thật sự quá dễ dàng.
Những việc vặt vãnh này đều do Chu Học Trí xử lý, Triệu Tiến đi đến chỗ nhốt hòa thượng Như Huệ, hai người ở đó hàn huyên hồi lâu, lại để cho người mang giấy bút vào trong.
Mặt trời đã ngã về tây, lúc này công việc của Chu Học Trí cũng đã sắp cếp ổn thỏa, Triệu Tiến và các huynh đẹ ra xem. Bãi đất trống phía Đông đã quét dọn sạch sẽ nhưng Chu Học Trí đã sai người nhà Hà Gia Trang rắc vôi lên vết máu trên đất, chỗ không bằng phẳng đã được làm cho bằng phẳng. Tất cả cột nhà, xà nhà và cánh cửa các nhà bị dỡ xuống, cái nào có thể sử dụng đều nhận về, trong nhà bị tổn hại, người chết bị thương được bồi thường ít bạc. Đối với thỉnh cầu này của Chu Học Trí Triệu Tiến cũng đáp ứng, phải ở nơi này lâu dài, lòng người cũng cần phải giữ.
Mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, Hà Gia Trang so với ngày trước đã yên tĩnh hơn, ngay cả chợ lừa ngựa bên kia cũng vậy, đêm qua gần như không có ai ngủ được, hôm nay lại ra sức người đi lăn qua lộn lại, đến hiện tại thật không dễ dàng có được yên tĩnh, các gia đình sớm đã đi ngủ, bằng không sẽ trễ ngày cấy lúa xuân, chậm trễ thì ngày sau sẽ phải dốc sức để làm.
- Đằng xa có một người đang cưỡi ngựa tới.
Có tiếng hét to từ chòi gác, Đổng Băng Phong từ trong thành đã trở về.
- Đại ca, việc đại ca an bài đệ đã làm xong, Tiểu Dũng đang ở lại chờ ở khách điếm.
Đổng Băng Phong vội chạy lại, vừa nói vừa thở dốc.
Nổi lửa thổi cơm, bữa cơm chiều hôm nay cố ý làm hai con dê, đô ăn ngon đầy đủ, lúc ăn cơm, túi vải bọn trang dân làm cũng phát vào trong tay từng người, yêu cầu rất đơn giản, túi vải này chọt thủng ba lỗ, lộ hai mắt và mũi miệng, bọn gia đinh cảm thấy khó hiểu buồn cười, tuy vậy cũng chiếu theo mà làm.
Sau khi ăn cơm chiều xong, trời cũng đã tối rồi, Triệu Tiến hạ lệnh mọi người nhận binh khí, vận chuyển trang bị, cái gọi là trang bị chính là khôi giáp và thuẫn bài, miên giáp cồng kềnh, lần này chỉ mang khóa tử giáp. Lúc trước Hà Vĩ Viễn cất trong kho mười mấy thuẫn bài, tuy nhiên lại không ai dùng, lần này lại đưa ra, ngoài ra còn có toàn bộ lương thực góp nhặt về cũng đều bỏ vào bao đặt trên xe, còn dặn dò riêng đun nước sôi rót đầy mấy cái bình lớn, đậy kín lại để ở phía sau xe, chén gỗ cũng lấy ra mười cái, dùng vải gói kỹ cho sạch sẽ rồi để ở bên trên.