Lần này ra khỏi thành để thị uy, ở Tề Gia Thôn bên kia thì gặp phải Tề Độc Nhãn hòa giải. Vốn định giết người thấy máu thì lại biến thành đấu võ trong tiệc rượu, tới bên này để động binh hỏi tội lại không ngờ rằng là người nhà mình. Đã là người hầu thân cận của Tiểu Lan, Triệu Tiến trở lại với đúng danh nghĩa của mình rồi, chẳng có lý do gì để ở lại đây. Triệu Tiến mang luôn theo cả đôi vợ chồng Trịnh gia về thành.
Lúc đến thì hết sức hăng hái, nhưng chả khác gì nắm chặt tay đấm vào bị bông, cả bọn đều cảm thấy không thoải mái. Dọc đường đi rầu rĩ chẳng ai nói chuyện với ai, có mỗi Cát Hương nói một câu:
- Thế này cũng đúng, với uy thế của đại ca, thành trong thành ngoài chẳng có kẻ nào dám đâm trộm. Tề Nhị Khuê không biết trời cao đất dày là gì, Trịnh gia bên này chẳng dám làm thế.
Triệu Tiến cười cười, chỉ đeo giáp ngực, những người khác giáp trụ đều tháo ra quẳng lên xe ngựa, vừa đi vừa hỏi:
- Các người đi theo Mộc gia lâu như thế, sao bên đó cũng không sắp xếp cho.
Câu này là hỏi Trịnh Toàn, Trịnh toàn buộc chặt lại áo trên người, khàn khàn nói:
- Mộc lão gia vốn bị thất thế bên phía tổng đàn. Người nhà Vương gia núp ở phía sau, bây giờ là to nhất ở Từ Châu, vốn có thể mở lại cục diện ở Từ Châu, Mộc gia coi như là ngẩng được đầu lên rồi, nhưng…
Nói tới đây lại không kìm nổi khóc nấc lên. Cho dù là Mộc gia, Vương gia hay Từ gia nay rốt cuộc là ai đi nữa Triệu Tiến cũng không rõ. Nhưng những lời này hắn có thể hiểu được, chẳng qua chỉ là nội bộ phe phái trong Văn Hương Giáo đánh nhau mà thôi
Từ Tề Gia Thôn vòng qua Môn Thôn Tập không gần. Nhưng từ Môn Thôn Tập bên này vào thành lại không xa, vừa đi được một lát, thành trì đã hiện ra trước mặt.
Triệu Tiến đột nhiên mở miệng hỏi.
- Các người thông thuộc Văn Hương giáo không?
Đôi vợ chồng Trịnh Toàn nhìn nhau, Trịnh Toàn mở miệng nói:
- Tiểu nhân là tìn đồ gần hai mươi năm nay. Mộc lão gia lại tận tâm tận lực truyền dạy, cả bốn huyện một châu trên đất Từ Châu, tiểu nhân đều quen thuộc.
Triệu Tiến gật gật đầu, vừa đi vừa nói:
- Đã như vậy, mọi việc của Văn Hương Giáo bên này Từ Châu, ngươi hãy đứng ra quản lý.
Nghe nói vậy, vợ chồng Trịnh Toàn liền sững cả lại. Họ cảm thấy Triệu Tiến chẳng có lý lẽ vững chắc gì để nói ra câu này. Triệu Tiến ở đó như tự nói với chính mình:
- Những việc này ta chẳng buồn quản. Song các ngươi cũng không được giấu ta điều gì.
Đây hẳn là ý tứ muốn kiểm soát Văn Hương Giáo trong Từ Châu rồi. Vợ chồng Trịnh Toàn càng không dám tiếp lời. Lưu Dũng ở đó nhìn ra được băn khoăn của bọn họ, cười giải thích:
- Lời nói của đại ca nhà ta, người trong giáo các người không dám không nghe.
Vợ chồng Trịnh Toàn há hốc mồm. Ý nghĩa của câu nói này quá lớn. Bọn họ một năm trở lại đây chẳng khác gì bị giam lỏng, cơ bản chẳng biết gì tin tức bên ngoài. Song bọn họ cũng biết Triệu Tiến không phải là loại người nói suông, nói dối. Trịnh Toàn ánh mắt lóe lên thể hiện một chút ngần ngừ, cuối cùng hai vợ chồng cũng hạ giọng nói:
- Bọn ta thành khẩn bao nhiêu năm nay, có được điều gì tốt đẹp chưa?
Hành hạ, giày vò hơn một năm nay là có thực, con cái còn nằm trong tay kẻ khác. Nghe đến đây, vợ chồng Trịnh Toàn cắn răng nói:
- Tiểu nhân hoàn toàn nghe theo lời chỉ bảo của Tiến thiếu gia.
Triệu Tiến mỉm cười gật gật đầu, lần này ra khỏi thành cũng không phải là không có thu hoạch.
Lúc vào trong thành, lính canh giữ cổng thành cũng không kiểm tra, chỉ khách sao hai câu. Bên này trả lời cũng để cho phải phép:
- Đi hộ tống hàng về.
Tiện tay nhét cho người cầm cờ mấy xâu tiền đồng.
Chuyện này tuy nhỏ, nhưng Triệu Tiến lại dặn dò cả bọn trước, từ trên xuống dưới phải trả lời là: “Hộ tống hàng hóa”. Rốt cuộc thì hơn hai trăm tên gia đinh đều đóng quân trong nội thành. Một lực lượng như vậy trang bị vũ khí đầy đủ ra vào thành nhất định phải có một lý do có thể chấp nhận được để giữ thể diện, bằng không rất dễ bị kẻ khác bắt chẹt.
Trở lại trong thành, đầu tiên đi ra bãi chứa hàng giải tán đội ngũ, cho đám gia đinh hai ngày phải bôn ba nghỉ nửa ngày, sau đó Triệu Tiến dẫn người đi vào nhà lao. Triệu Tiến có nhiều quen biết với người trong nha môn, làm việc cũng rất dễ dàng.
Cho dù hai đứa con của Trịnh gia có thể coi là phạm nhân trọng tội, nhưng sau khi đánh tiếng được thả ra luôn. Đội trưởng nhà lao kia cũng rất hiểu, không nói là vô tội gì cả, mà là báo lên trên bị đột tử. Bởi vì làm thế, mọi dấu vết của chuyện này hoàn toàn sạch sẽ, không phải lo lắng kẻ khác truy hỏi.
Đứa con trai mười ba tuổi, con gái mười một, vì là mấy năm nay cuộc sống cũng không đến nỗi nào, xem ra như là con cái nhà giàu có. Ở nhà Hà gia cũng không phải khổ cực gì, chỉ là ở đằng sau nhà làm lụng, cuối cùng phải vào nhà giam chịu tội.
Từ nơi tối tăm chẳng biết được ngày ra khỏi đây, đương nhiên là nửa mừng nửa lo, nhưng hai đứa trẻ này ở trước mặt Triệu Tiến đến nói cũng chẳng nên lời. Nói là trẻ con, thật ra chỉ kém Triệu Tiến có ba, bốn tuổi. Nhưng bọn chúng hôm đó đều đã nhìn thấy oai phong của Triệu Tiến trong nhà giam, qua vài lời, mấy người đã bị treo cổ chết trên xà nhà rồi.
Trên đường đi từ nhà lao về nơi để hàng, đứa làm ca ca luôn luôn bảo vệ tiểu muội, chỉ sợ bọn Triệu Tiến giở trò gì. Nhưng điều đó lại khiến cho Triệu Tiến có ấn tượng rất tốt đối với hai đứa trẻ này.
Đợi cho đến khi nhìn thấy cha mẹ, hai đứa con nhà Trịnh gia này lúc đó mới hiểu ra, tự nhiên cả nhà ôm nhau khóc òa lên. Hai vợ chồng Trịnh gia rất là tiều tụy, hơn nữa ngón chân của Trịnh Toàn ít nhất là bị hỏng đến ba ngón. Bên này đã mời thầy lang đến bắt bệnh bốc thuốc, xem ra cũng phải mất khá lâu mới bình phục.
- Hãy dập đầu lạy Tiến thiếu gia, cảm tạ đại ân của lão gia đi.
Nhà Trịnh gia đoàn tụ, Trịnh Toàn cũng vô cùng cảm tạ, hai đứa huynh muội nhà Trịnh gia vẫn còn rất sợ, song vẫn nghe lời dập đầu lạy Triệu Tiến. Triệu Tiến lúc này mới biết đứa ca ca tên là Trịnh Bân, muội muội là Trịnh Thục. Những cái tên này cũng không thể là người trong phố xá có thể đặt được, tò mò hỏi, hóa ra là tên mà Mộc tiên sinh đã sửa cho.
Dàn xếp những chuyện này ổn thỏa xong, Triệu Tiến và Trần Thăng cùng trở về nhà. Tuy là người nhà yên tâm, nhưng hai hôm nay không về nhà cũng không được, nói chung cũng phải về chào hỏi một cái.
Trần Thăng trước mặt người ngoài ít mồm ít miệng, song ở nhà Triệu Tiến bên này cũng biết nói vài câu. Hai người lúc đi ra khỏi nơi để hàng y liền nói:
- Cứ như thế này cũng chẳng có cách nào, đám gia đinh cả ngày luyện tập, nhưng chẳng có cơ hội để động thủ. Lần này ra khỏi thành cũng vẫn chỉ là luyện tập, chưa va chạm chiến đấu thật sự, chỉ sợ thật sự gặp chuyện sẽ rầy rà to.
- Trước kia cảm thấy luyện được những người này không dễ dàng, cần sử dụng cẩn thận. Bây giờ xem ra quá cẩn thận rồi, nhưng thời điểm này người không đủ, thiếu một người là phiền hà. Ta vẫn phải tuyển người.
Triệu Tiến mở miệng trả lời, hắn trong lòng đã có sắp xếp.
Trần Thăng gật đầu, cho đến khi đến gần nơi ở, Trần Thăng liếc mắt nhìn con đường, lại mở miệng nói:
- Người đọc sách suy nghĩ nhiều, Vương Triệu Tĩnh đột nhiên không muốn đến nữa, cũng chẳng phải vì học hành khẩn yếu.
Cả bọn ở chung với nhau lâu như vậy, hơi có chút thay đổi là rất hiển nhiên. Triệu Tiến đương nhiên hiểu được ý này của Trần Thăng, hắn cười nói:
- Triệu Tĩnh cũng không có nói dối, năm nay quả thực phải thi Hương. Điều này đối với y là chuyện cả đời.
- Tâm tư thay đổi, đệ nghe ông nội nói, giết người nhiều, nhìn thấy máu nhiều, tâm tính đều thay đổi. Có người thì dừng lại, có người thì sợ. Vương Triệu Tĩnh lớn lên trong một gia đình tốt như vậy, chắc chắn tự thấy tiếc cho bản thân.
Những lời này hẳn là ở trong người Trần Thăng nhẫn nhịn đã lâu.
Thật ra cách nhìn của Triệu Tiến cũng giống như Trần Thăng. Nhưng đều là huynh đệ trong nhà, môn chơi cầu này vẫn muốn đá, Triệu Tiến gặng cười nói:
- Lúc vào sinh ra tử huyết chiến y cũng không có lùi ra phía sau. Thế là đủ rồi.
Nghe nói như thế, Trần Thăng cũng trầm mặc trở lại, hai người lại tiến lên phía trước một đoạn, Trần Thăng mới đột nhiên mở miệng nói:
- Đại Lôi cũng có tật xấu này.
Hai người đều không nói chuyện nữa. Lúc này mặt trời đã khuất núi, cách nhà Triệu Tiến đã không còn xa, chưa đi thêm được mấy bước, lại nghe thấy có tiếng bước chân ở trước mặt. Một người vội vã chạy tới, Triệu Tiến và Trần Thăng vô ý giãn xa nhau ra, đôi bên đều chuẩn bị để ra tay.
Người chạy bộ đến trước mặt vội dừng bước. Triệu Tiến cũng nhận ra người này, lại là gia đinh của mình, hẳn là canh giữ ở nhà. Nhìn y chạy vội chạy vàng, lẽ nào trong nhà có chuyện?
- Lão gia, có người đưa cho người nhà một tấm thiếp. Thái phu nhân ở bên đó bảo tiểu nhân đi tìm lão gia về.
Xưng hô Triệu Tiến là lão gia, Triệu Chấn Đường đương nhiên là thái gia, Hà Thúy Hoa là thái phu nhân. Chỉ là cách gọi này chẳng đâu vào đâu, Triệu Tiến mỗi lần nghe được đều thấy ngán ngẩm.
Nhưng trước mắt không phải là lúc để tâm đến điều này. Triệu Tiến biết tính của Hà Thúy Hoa, có chuyện gì có thể tự gánh và cũng sẽ không nói với người khác. Không ngờ đến gọi người, là có chuyện không hay ho lắm rồi.
Triệu Tiến trong lòng thấy lo lắng, liền cùng với Trần Thăng chạy về nhà. Đến trước cửa, lại phát hiện ra chẳng có chuyện gì. Chỉ có một người ăn mặc kiểu tiểu nhị bị hai gia đinh canh chừng, mặt mày sợ hãi đang co ro ở góc tường. Triệu Tiến liếc nhìn người này một cái, đẩy cửa bước vào trong sân, Trần Thăng đi vào theo.
- Đưa thiếp mời đến nhà ta rồi, mời con đi Vân Sơn Lầu. Là từ nhà trọ Thông Hối đưa thiếp đến. Mẹ cảm thấy không bình thường lắm, liền cho người gọi con về.
Hà Thúy Hoa làm như chả có vấn đề gì, đưa luôn cho Triệu Tiến cái thiếp mời.
Đúng là hơi bất bình thường, đầu tiên không nói không có người đưa cho nhà mình thiếp mời. Nếu thật sự có chuyện đó, cũng phải đưa sang nơi để hàng hoặc là tửu phường bên kia. Đưa thẳng đến nhà, điều này rất kỳ quặc.
Triệu Tiến nhận thiếp mời, bỏ qua luôn những nội dung vô ích, nhìn vào điểm chính:
“Kẻ tầm thường quản lý Phao Thủy trang là Phó Sở Xuyên cầu kiến”.
Sau khi xem thiếp xong, Triệu Tiến đắn đo một lúc mới hiểu ra. Nói đến Phao Thủy trang này là nói đến Phao Hà Duyên cũng chính là vùng ven sông Bao, nói chuyện với bên ngoài phải nhã nhặn dễ nghe một chút. Phao Hà thành là Phao Thủy.
Triệu Tiến vung vẩy cái thiếp nói.
- Khổng lão hổ sai người đưa thiếp.
Đại cường hào của Phao Hà Duyên bên đó là Khổng Cửu Anh, Hà Vĩ Viễn là thông gia với gã.
Triệu Tiến giết người diệt cả thôn trang. Tin tức truyền sang bên đó, rồi quay ngược trở lại, tính toán qua loa thời gian cũng gần đủ. Nhưng Khổng Cửu Anh là đại cường hào. Triệu Tiến ngày nay cũng rất là oai phong, hơn nữa hai bên cách nhau hai huyện, với tay ra cũng không tiện, tới cửa bái kiến thương lượng trước với nhau vẫn là hay hơn.
Nhưng ý nghĩa của tấm thiếp này không chỉ có thế. Người đến được đất Từ Châu. Thiếp không đưa đến nơi làm việc chung là nơi để hàng và tửu phường như vậy, lại là đưa thẳng đến nhà. Cách làm này trong nó có mang theo ý nghĩa uy hiếp, đến nhà của ngươi ở đâu ta cũng biết, cho nên mọi người phải biết chút chừng mực.
Triệu Tiến ở trong thành Từ Châu tiếng tăm lừng lẫy. Nhưng nhà của Triệu Tiến ở đâu lại không phải ai ai cũng biết. Người thay mặt cho Khổng Cửu Anh có thể đưa thiếp đến bên này cũng là thể hiện oai phong của nhà mình.
- Ở Từ Châu bên này, còn là ở trong thành, không ngờ dám xấc láo như vậy.
Triệu Tiến lạnh lùng cười nói, Trần Thăng bên cạnh cũng cười gằn.
Cũng chẳng đợi đến Triệu Tiến nói tiếp, Hà Thúy Hoa lại cau mày hỏi:
- Tiểu Tiến, con nhận ra được chữ ở trên thiếp, học ở đâu ra thế?