Chân Trí là thân tín tâm phúc của Như Huệ, vả lại trải qua việc ngày hôm nay, đương nhiên hắn hiểu giá trị của Triệu Tiến đối với Như Huệ, tuy rằng hắn không biết Triệu Tiến thích cái gì nhưng vàng bạc tiền của không ai không thích, vàng bạc trong hai viện cùng tài vật trong kho thực sự là một con số lớn, Chân Trí khẽ cắn răng đưa ra hết.
- Không vội, Như Huệ biết phải làm gì, ngươi chỉ cần nhớ đi dò la và báo quan là được.
Triệu Tiến cười cất bước đi trước, chỉ để lại câu này.
Lần này tới Vân Sơn Tự chính là xuất kỳ bất ý, chính bởi vì đến quá đột ngột cho nên mọi người không kịp phòng bị, phương trượng Viên Tín và hòa thường Như Nan kia vốn cũng không có ngờ được sẽ có người xông thẳng vào Vân Sơn Tự. Trong lòng bọn họ vốn cho rằng nơi này có lão đại che chở, địa thế lại ở gần thành Từ Châu là tuyệt đối không có chút sơ hở. Nhưng không ngờ được lá gan của Triệu Tiến lớn cỡ này.
Vân Sơn Tự lúc này vẫn yên tĩnh như trước, mọi người hẳn sẽ không biết nơi đây đã xảy ra đại biến nếu không có gia đinh của Triệu Tự Doanh tụ tập ở phía tây. Rất nhiều tăng chúng đến bây giờ vẫn không dám rời khỏi tăng phòng. Lúc đó Như Huệ từng nói qua với Triệu Tiến rằng đám người Viên Tín và Như Nan làm việc không kiêng dè ai, lẽ dĩ nhiên có nhiều người thấy không vừa mắt, vì để áp chế những người này nên bọn họ đã dùng những thủ đoạn tàn nhẫn, quy củ nghiêm ngặt, ngoại trừ người của bọn họ ra thì tất cả đều bị chèn ép gắt gao. Cho nên ngoại trừ những người lòng mang đối địch ở Vân Sơn Tự thì chỉ là một số kẻ nhu nhược hèn nhát, những kẻ này đã quen thói phục tùng do đó không cần lo việc bọn họ sẽ nổi dậy gây loạn.
Nói gì thì nói, ngay thời khắc hơn một nghìn tăng binh bị đánh tan cũng là lúc Vân Sơn Tự đã bại rồi, trong khoảng thời gian nơi này chưa thể khôi phục lại như trước thì chúng chính là con cá nằm trên thớt của Triệu Tiến, chỉ đành trơ mắt nhìn xem Triệu Tiến dùng cách gì để giết thịt mà thôi.
Hết thảy đều rất thuận lợi, đây là kết quả nên có, Triệu Tiến không biểu lộ nét mặt quá hưng phấn, bọn huynh đệ đều rất bình tĩnh. Thật ra bọn họ đều canh giữ ở khắp nơi, thỉnh thoảng có gặp chút chống cự nhưng không đáng giá nhắc tới, không ít người còn đang ngáp dài. Chân Trí không dám chậm trễ, tự mình đem đưa Triệu Tiến ra ngoài.
- Sau khi ta đi, trước khi trời tối vẫn phải đóng cửa Vân Sơn Tự, sau đó mở cửa phái người đi báo án, phải nhớ phái người đi dò xét khắp nơi, lấy cẩn thận làm đầu.
- Xin Triệu công tử yên tâm.
Hai bên hiện giờ không có gì cần kiêng dè nên Chân Trí mới dám xưng hô như thế.
Toàn đội ngũ tụ tập tại phía tây Vân Sơn Tự, trước khi bọn họ đến thì Vân Sơn Tự đã làm xong thức ăn và canh nóng đưa đến. Thời khắc này đồ ăn đã hơi nguội nhưng người của Triệu Tự Doanh đều đói bụng nên họ không quan tâm nhiều như thế, ăn như sói nuốt hổ ngốn. Sau đó chỉnh đốn đội hình lần nữa, bên này Triệu Tự Doanh nối đuôi rời khỏi Triệu Tiến đi ở cuối cùng. Lúc sắp bước ra cửa, Triệu Tiến quay đầu lại hỏi.
- Nói cho cùng ngươi với đám người Viên Tín và Như Nan có mối huyết hải thâm thù như vậy tại sao bọn hắn còn nuôi các ngươi đến bây giờ? Lẽ ra bọn họ đã nắm hoàn toàn Vân Sơn Tự trong tay rồi chứ.
Chân Trí sửng cả người, ngay sau đó lộ ra nụ cười khổ, lắc đầu nói.
- Một ngôi chùa to thế này, cũng cần người chống đỡ mặt mũi chứ. Tựu chung lại vẫn cần có hòa thượng niệm kinh làm phép. Huống chi bọn bần tăng đây không hiểu cung kiếm đao thương mà chỉ biết niệm Phật, giữ lại cũng không có tai họa.
Triệu Tiến cũng lắc đầu cười, xua tay ý bảo đối phương đóng cửa, cánh cửa dùng để cho xe bò xe ngựa đi qua từ từ khép lại, bên ngoài nhìn vào vẫn là một Vân Sơn Tự im ắng không bóng người.
- Không được tháo vải che đầu, xuống núi theo đường cũ.
Triệu Tiến ra lệnh.
Không còn kẻ dịch, tiếp đến là về nhà, cuộc chiến vừa rồi cũng rất đơn giản vì chỉ cần giết người, bên Triệu Tự Doanh không có thương vong tổn thất nên trong lòng mọi người đều rất thanh thản.
Đi qua rừng cây, dọc theo con đường lên núi ban đầu. Đi không bao lâu thì đến được nơi đỗ hai chiếc xe ngựa, ngựa của Đổng Băng Phong cũng ở đây, hai gã bán hàng dẫn đường kia cũng đã đi hơn cả đêm nhưng bây giờ vẫn không dám nghỉ ngơi. Bọn họ luôn đứng ở đó ngó chừng xung quanh chỉ thở phào nhẹ nhõm khi thấy đám người Triệu Tự Doanh che mặt xuất hiện. Họ đứng đó vẫy tay nghênh đón.
- Tiến gia.
Triệu Tiến ngăn khách sáo của đối phương lại, mở miệng hỏi luôn.
- Trong núi Vân Long này liệu có còn nơi nào có thể giấu người không? Có con đường nào khác nữa không?
- Một con đườngkhác?
Một người có chút hồ đồ, ngờ ngợ hỏi lại.
Triệu Tiến nói tiếp.
Đúng, nghĩa là đi theo đường đó thì không dễ bị bên kia phát hiện, đi trên đường cũng không sợ bị quá nhiều người nhìn thấy.
Hai gã bán hàng dẫn đường liếc nhau, một người suy nghĩ một chút sau đó mở miệng trả lời.
- Một nơi như vậy không phải là không có, chỉ là rất khó đi...
- Dẫn chúng ta đi.
Triệu Tiến ra quyết định dứt khoát và ngắn gọn.
Người đi quả thật rất dễ dàng, xe ngựa chở đồ và con ngựa của Đổng Băng Phong lại không dễ di chuyển. Triệu Tiến sắp xếp cho bọn gia đinh uống hết nước trong bình, sau đó mệnh lệnh mấy gia đinh đội lão binh đưa xe ngựa quay về đại viện Hà gia, còn Đổng Băng Phong thì cưỡi ngựa đi theo đường có thể đi, thẳng đến chỗ cần đến.
Ở đây cũng là một vùng núi hẻo lánh, hơn nữa địa hình có chút xảo diệu, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy đá lỏm chỏm bụi gai nhưng bên trong lại có một cái khe rất lớn, mấy trăm người ở bên trong không có chút nào chật chột.
- Làm sao các ngươi tìm được một nơi này?
Triệu Tiến khó tránh khỏi có chút hiếu kỳ.
- Mong Tiến gia đừng chê cười, ở nơi lớn như Từ Châu đa số đất đai đều là bình nguyên bằng phẳng, chỉ duy có Vân Long là nơi có vài ngọn núi hay khe rãnh. Trước đây Từ Châu là nơi có Vận Hà nam bắc giao thương nên việc làm ăn chỉ có thể làm ở đây thôi. Nhưng vì bị quan phủ nghiêm tra nên bọn ta chịu khó tìm đường tránh né bọn họ, đi rất nhiều nơi. Qua hơn mười dặm núi non của núi Long Vân thì tìm được đường này.
Bọn họ giải thích rất cẩn thận vì họ biết ở chốn giang hồ đất Từ Châu này nếu có thể nịnh bợ kết giao được với Triệu Tiến là có thể vạn sự không lo.
Đã bố trí người tuần tra canh gác, Triệu Tự Doanh tự nhiên được thả lỏng rất nhiều, người ngồi kẻ nằm vì mệnh lệnh của Triệu Tiến trong lúc này ra lệnh rất ngắn gọn là chờ đến trời tối đen. Còn bên Đổng Băng Phong thì không được nhàn nhã như thế, sau khi nói vài câu với Triệu Tiến đã cưỡi ngựa đi xuống núi.
Còn Triệu Tiến vẫn không đi ngủ, hắn cảm thấy hai tên bán hàng kia rất thú vị nên không nhịn được hỏi thêm vài câu.
- Như nay buôn bán làm ăn có dễ không?
- Hồi Tiến gia, hiện tại cuộc sống rất gian nan. Từ khi thủy vận chuyển sang Ca Hà. Trong chợ Từ Châu cũng bắt đầu tuột dốc, không người không hàng không có tiền. Lẽ dĩ nhiên cũng chẳng có lỗ nào nào để chúng tiểu nhân chui vào. Mặc dù có thể nhập về chút hàng lậu từ Bi Châu nhưng cũng chẳng ai tới mua. Như nay chúng tiểu nhân đều phải làm việc cho bang hội lớn, khổ cực hòng kiếm một chút tiền công.
Vừa nói đến điều này hai người bọn họ đều không khỏi cảm khái.