- Điều này tiểu nhân cũng không rõ, nghe nói là một thái giám ở kinh đô Phượng Dương, đặt bài vị của mẫu thân ở Vân Sơn Tự hiếu kính.
Châu Học Trí xem ra thật sự không biết.
Triệu Tiến tưởng rằng thái giám là tên gọi chung của tất cả hoạn quan trong cung, không ngờ rằng thời đại này, thái giám là danh hiệu mà hoạn quan cấp cao nhất mới có thể đạt được, mới có thể xưng hô như vậy, khắp thiên hạ cũng có không quá 10 người. Bên phía Phương Dương cũng chỉ có hai người, một tên canh giữ ở kinh đô, một tên canh giữ hoàng lăng, mặc kệ Vân Sợ Tự dựa vào kẻ nào, đều rất có lợi.
Nghe thấy vậy, sắc mặt của Triệu Tiến và Trần Hoảng đều rất khó coi, nghĩ lại Vương Triệu Tĩnh bình thường kể sự tích của mấy tên thái giám đó, không ai cảm thấy thoải mái.
Trong phòng trầm mặc một hồi, Triệu Tiến lại nói:
- Nghe nói Hà Vĩ Viễn có mấy kẻ thân tín rất đắc lực. Cái gì mà quý tộc của Nam Kinh, cường hào của Sơn Đông, việc này ngươi biết rõ không?
Hà Vĩ Viễn ở Từ Châu vốn là một nhân vật có tiếng, quan hệ như vậy đối với bên ngoài cũng không thể nào che lấp, có người dò hỏi cũng chỉ có thể hàm hồ trả lời không rõ ràng, người khác nghe được ắt sẽ kiêng dè.
- Quý tộc bên Nam Kinh tiểu nhân cũng không rõ lắm, tiểu nhân đoán có thể là lúc Hà Vĩ Viễn còn trẻ vung tiền ở bên đó lui tới mà kết giao. Nhiều năm như vậy, tiểu nhân cũng không thấy ai lui tới nữa, có lẽ đã sớm phai nhạt, chỉ có điều vị ở Sơn Đông kia.
Nói tới đây, Chu Học Trí lại dập đầu vài cái.
Sau đó vô cùng khẩn thiết nói:
- Tiểu nhân không dám nói Vân Sơn Tự, nhưng cũng không dám nói tới người đó. Sự tình đến mức này, chỉ mong Tiến gia nhất định che chở cho gia đình của tiêu nhân, bằng không thật sự là chết không có chỗ chôn.
Nói đến người này, mặt của Chu Học Trí cắt không còn một giọt máu, giọng nói không tự chủ mà hạ thấp. Triệu Tiến cảm thấy hơi kì lạ, Châu Học Trí đối với mình vô cùng kiêng kị, rõ ràng bị màn giết người diệt khẩu ban nãy dọa sợ rồi, nhưng trong tình hình này, nói đến kẻ kia vẫn hoảng sợ đến thế.
Triệu Tiến tăng thêm giọng điệu hứa hẹn.
- Nếu ta đã nói người vô sự, chỉ cần ngươi làm theo lời của ta, thì ngươi nhất định an toàn.
- Tất cả mọi người đều nói thông gia của Hà Vĩ Viễn là họ tộc của nhà Diễn Thánh Công, điều này chưa chắc là thật. Kẻ đó là quản gia trang của Khổng gia Diễn Thánh Công, trông coi điền trang tiếp giáp với ba tỉnh Lỗ Dự Nam.
Châu Học Trí ở trong này lắp bắp nói, Trần Thăng lập tức phản ứng lại, nghiêm túc hỏi:
- Ngươi nói Khổng Cửu Anh Khổng lão hổ?
- Đúng thế, chính là Khổng Cửu Anh.
Châu Học Trí rùng mình một cái, trả lời khẳng định.
Nói đến người này, sắc mặt của Trần Thăng trở nên rất khó coi, nhịn không nổi thấp giọng chửi vài câu, Triệu Tiến đối với cái tên này không quá quen thuộc, điều này cũng không lạ, phụ thân Trần Thăng làm Tổng bộ đầu, ông nội đã từng là tuần kiểm, đều là nhân vật có kết giao rộng rãi, kiến thức vô cùng uyên bác. Trước mắt Triệu tiến còn hạn hẹp ở vùng đất Từ Châu, nhưng Trần Thăng thì rộng hơn nhiều.
Mặc dù vẫn chưa quen thuộc, nhưng Triệu tiến vẫn có nghe qua cái tên này, điều này nói lên thân phận của Không Cửu Anh rất có phân lượng, càng không cần nhắc đến tên của Diễn Thánh Công. Thiên hạ lấy Nho học làm tông làm gốc, Khổng Tử sáng lập ra Nho học được tôn là Thánh nhân, hậu duệ của Khổng Tử cũng vì thế mà được tôn kính. Bắt đầu từ Tây Hán, nhiều đời kế thừa đến nay, mỗi triều đại đều phong thưởng cho Khổng gia, mỗi triều đại đều để cho người đời thấy rằng mình so với triều đại trước chính thống hơn, ban thưởng cho Khổng gia so với triều đại trước càng cao hơn.
Tới nay, Diễn Thánh Công đã là Chính nhị phẩm của Đại Minh, hưởng đãi ngộ của Chính nhất phẩm, hơn nữa lại không giống các phiên vương quý tộc bị đề phòng khác. Triều đình đối đãi cực kì rộng rãi với Khổng gia Diễn Thánh Công, mặt nào cũng được lo lắng chu đáo dễ dàng. Được đối đãi như vậy, thực lực của phủ Diễn Thánh Công cũng thuận theo mà bành trướng.
Triệu Tiến sở dĩ biết điều này, là vì Vương Triệu Tĩnh có lúc hứng trí bừng bừng nói qua.
Hiện giờ đất đai của Khổng gia trên mặt giấy có khoảng gần vạn khoảnh, cái này còn không bao gồm các loại đất vườn bất chính, mặc dù phủ Diễn Thánh Tông ở Khúc Phụ Sơn Đông, nhưng đất đai của Khổng phủ phân bố ở Sơn Đông, Hà Nam, Bắc Trực Lệ và Nam Trực Lệ. Phải biết rằng đất đai tốt ở Sơn Đông nhiều như vậy, Khổng phủ đã chiếm hơn một phần tử. Ohủ Lỗ vương chiếm hơn một phần tử, cũng phải dành cho bọn quý tộc cường hào khác một chút lợi iích.
Quy mô điền sản lớn như vậy, lại không tập trung ở một nơi, tất nhiên cần người cai quản, vậy nên Khổng gia cử con cháu họ tộc làm quản gia trang.
Với bối cảnh của Khổng phủ Diễn Thánh Công, quan phủ bình thường không dám đắc tội, càng không cần nói đến trong tay có điền trang lớn như vậy, nhiều người như vậy, đi lại trên giang hổ cũng phải nể mặt.
Trong hồi ức của Triệu Tiến nhớ mang máng cha mình từng đề cập qua, quản gia trang của Khổng phủ cách từ Từ Châu gần nhất chính là Khổng Cửu Anh, còn nói Sơn Đông, Hà Nam, Nam Bắc Trực Lệ đều phải nể mặt vị Khổng Cửu Anh này.
Vì thuận miệng nhắc tới, Triệu Tiến cũng không quá để ý, lòng nghĩ chẳng qua là quyền thế, lại một mình một phương, phương diện nào cũng có mặt mũi cũng chẳng kì lạ. Nhưng hôm nay nhắc đến, lại thấy không đơn giản như vậy.
Nghĩ thì nghĩ, nét mặt của Triệu Tiến vẫn thản nhiên, chỉ nói:
- Ta đã đồng ý với ngươi, ngươi hãy yên tâm, ta không giết ngươi, thì không ai có thể giết nổi ngươi.
Lời này tuy tàn nhẫn, nhưng Chu Học Trí nghe được, lại thấy vô cùng yên tâm, sau khi dập đầu vài cái liền bị giải đi.
Lần này Chu Học Trí khai ra cũng chẳng có điều gì quá giá trị, cấu kết cùng Vân Sơn Tự đều có thể đoán được, về phần Khổng Cửu Anh, nhân vật nổi danh như thế, chỉ cần bỏ chút thời gian là có thể thăm dò được.
Tới giờ vẫn không hiểu, thực tế giống với “Bóng tối dưới đèn”, nhân vật nổi danh như vậy, tất cả mọi người đều cho rằng hiển nhiên phải biết tới, không ai chủ động nói, ngược lại là không để ý đến. Hơn nữa vì thời điểm giết Hà Vĩ Viễn gấp gáp, lấy đâu ra thời gian đi dò hỏi bối cảnh dính dáng tới, về sau đến giết cũng giết rồi, cũng không có ai đi để ý.
Đợi Chu Học Trí đi ra, gia đình bên ngoài vừa muốn dẫn người tiến vào, Triệu Tiến khoát tay, nói:
- Khổng Cửu Anh là ai, Đại Thăng đệ biết không?
Trần Hoảng giải thích.
Cha đệ từng đề cập qua tên của ông ta, nói Từ Châu chỉ có hư danh. Gì mà nơi đây sinh ra anh hùng hào kiệt, nhưng chẳng có kẻ nào dám ngẩng đầu ở trước mặt Khổng lão hổ. Phong huyện chính là đình viện của nhà ông ta, Từ Châu căn bản không quản nổi.
Tin tức không nhiều, Triệu Tiến lại có thể cảm nhận được thực lực của Khổng lão hổ Khổng Cửu Anh này. Cái gọi là anh hùng hào kiệt, đơn giản chính là bọn cường hào và giang hồ trộm cướp, giết người cướp của, nếu là nơi yên ổn thái bình khác thì cũng chằng nói làm gì. Từ Châu là nơi giao nhau của ba tỉnh, nơi đâu cũng là tử địa, là địa bàn của thổ phỉ, hơn nữa các thế lực muôn hình vạn trạng, cho tới nay không hề ít đi. Những kẻ này trước mặt Khổng Cửu Anh đều không ngẩng đầu lên được, có thể thấy được thế lực của Khổng Cửu Anh.
Về phần bên phía Phong huyện cũng có cách nói khác, Từ Châu một châu bốn huyện, Phong huyện tiếp giáp hai tỉnh Sơn Đông, Hà Nam. Vì thế cũng có không ít nơi không ai quản lý, người tốt kẻ xấu đi qua Xuyên Châu cũng không ít, cục diện cũng không quá yên ổn. Dần dà, dân chúng ở Phong huyện đều học cách tự bảo vệ mình, khí phách dũng mãnh thiện chiến, lấy thiôn trấn làm căn cứ, lấy họ hàng làm lực lượng, hình thành các thế lực lớn nhỏ.
Một nơi như vậy, quaan phủ cai quản không tốt, trộm cướp cũng cũng không xong, không để ý chút là bị dân tráng hương dũng tiêu diệt.
Bướng bỉnh không chịu thuần phục như thế! Nơi đó, không ngờ lại trở thành đình viện tư gia của Khổng Cửu Anh, thực lực và đáng sợ của Khổng Cửu Anh, có thể nghĩ ơtis cũng biết được.
Trần Hoảng nghiêm nghị nói.
- Đúng là nhân vật khó lường, nhưng cha huynh cùng cha đệ cõ lẽ biết tường tận hơn, trở về hỏi là được.
Kế tiếp có vài khẩu cung nhưng cũng không phải tin tức gì quan trọng, có người khai ra hai cửa hiệu ở trong thành của Hà Vĩ Viễn, nhưng Triệu Tiến đã lấy được khế ước bán hai căn nhà này rồi. Còn có người khai ra trong gia trang của Hà Vĩ Viễn có hai kho hàng mang tên người khác, bên trong chứa vải vóc và đồ sứ, đây coi như có thu hoạch. Những người khác nói đều là nói Hà Vĩ Viễn gian ác chẳng chuyện ác nào không làm như thế nào, toàn là nhũng việc vô căn cứ như uống máu ăn thịt người cường đoạt dân nữ.
Mặc kệ khẩu cung có ích hay không, Triệu Tiến đều dặn trưởng cai Trì sắp xếp cho bọn chúng phòng giam tốt hơn, đổi sang chăn đệm không còn hôi thối như trước, cơm ăn cũng được đãi ngộ tốt hơn. Để không làm khó trưởng cai Trì, còn đặc biệt nói rõ số tiền này mình sẽ chi ra. Việc này là để nhuững người bị giam giữ nhìn thấy, để bọn chúng biết khai báo và hợp tác ít nhất có thể trải qua vài ngày tốt đẹp.
Hết thảy trong phòng giam đều dàn xếp xong, mọi người đều đi ra ngoài, Trần Hoàng đi đằng sau đột nhiên hỏi Triệu Tiến một câu:
- Huynh có sợ Khổng lão hổ không?
Triệu Tiến cười nói:
- Sợ cái gì, thành từ Châu này, huynh đệ chúng ta phải sợ ai?
Không sợ thì không sợ, nhưng vẫn muốn dò hỏi tỉ mỉ hơn, sau khi về nhà nói chuyện này với Triệu Chấn Đường, Triệu Chấn Đường ngẩn người xong mới hỏi ngược lại:
- Không ngờ con lại không biết? Nhìn con làm ra bao nhiêu việc đâu ra đó, ta còn tưởng rằng con sớm đã biết rõ.
Con mình kết thù với một nhân vật như vậy, mặt Đường Triệu Chấn cũng không có biểu hiện lo lắng, xua tay nói:
- Rận nhiều không ngứa, con cũng đừng lo lắng. Với bản lĩnh hiện nay của con, chỉ cần không rời quá xa thành Từ Châu, không ai có thể làm gì được ngươi.
- Khổng Cửu Anh chưa chắc hôọ Khổng”
Sau khi chua chát chế nhạo một câu, Triệu Chấn Đường bắt đầu giải thích cặn kẽ, thân là bộ khoái nha môn, đương nhiên nắm rõ tin tức về người này.
Đất đai của Khổng phiủ rất nhiều, ở Sơn Đông còn dễ nói, ở bên ngoài khó tránh khỏi quản gia giở trò, hoặc là bị dân bản địa ức hiếp. Mặc dù ngươi là kế thừa của Công gia. Nhưng Phao Hà Duyên giao với ba tỉnh Sơn Đông, Hà Nam, Nam Trực Lệ là khó quản lý nhất.
Phao Hà Duyên vì Phao Thủy mà thành danh, có trời mới biết vì sao nhánh sông Hoàng Hà này lại có cái tên cổ quái như vậy. Nơi này là vùng đất bằng phẳng, lại nằm cạnh sông, đất vườn đầy đủ nước tưới, vì vậy mà thu hoạch không tệ, bằng không Khổng gia cũng không xây dựng gia trang ở nơi này.
Nơi không ai quản lí nên vô cùng hỗn loạn, rất nhiều cướp sông cướp biển, trong đó có cả bọn phạm nhân chạy trốn. Hơn nữa dân đất đó hung hãn, lại có thế lực ở trên sông Hoàng Hà, thu chi buôn lậu muối, điều này khiến điền trang rất khó quản lý, quản gia trang cũng bị chèn ép quá nhiều rồi. Chẳng biết chừng ban đêm nhà bị phóng hỏa, thậm chí không hiểu sao tự dưng mất mạng cũng không ít.