Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 297
(¯`•._) ngoại truyện cuộc sống của tác giả, giáo sư và thợ sửa chữa (2)

❊ ❊ ❊

Dưới bục giảng các sinh viên kiên nhẫn chờ đợi. Đàm Giảo khẽ ho một tiếng, tìm lại mạch suy nghĩ, xoay người sang chỗ khác, viết chữ lên bảng, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt mỉm cười của anh nhìn cô chằm chằm. Sau đó thuận tiện nghĩ đến đêm qua, anh dùng đôi tay rắn chắc ôm cô, cơ thể đè lên cô. Anh hỏi: "Em thích dáng vẻ anh giảng bài không?"

Khi đó cô đỏ mặt gật đầu: "Có, đẹp trai muốn chết. Em còn chụp ảnh gửi cho cha mẹ đấy, bọn họ còn chưa từng thấy giảng viên Đại học Thanh Hoa, anh không biết họ vui đến phát khóc..."

Ô Ngộ cúi đầu mỉm cười chính là nụ cười tiêu chuẩn lúc này. Sau đó cô không an phận nói: "Nếu không… anh đừng cởi bộ đồ mặc giảng bài, cứ như vậy..."

Hơi thở của anh trở nên nặng nề: "Cứ như vậy?"

"Cứ như vậy."

Cô gái xấu xa." Anh nói.

Đàm Giảo: "Em... thực ra anh không biết tiêu chuẩn của những người trên mạng hỗn loạn của bọn em đâu, như thế này tính là gì chứ?"

Ô Ngộ cười ra tiếng.

Đàm Giảo biết rõ điểm không tốt của mình, đầu óc thích suy nghĩ lung tung, khó khăn lắm mới tập trung lại được giảng bài, chỉ là khi xoay người, mặt đỏ lên.

Một sinh viên ngồi hàng đầu giơ tay: "Đại thần, cô giáo, tại sao mặt cô đỏ như vậy? Căng thẳng sao?" Rất nhiều người bật cười.

Đàm Giảo thản nhiên: "Không, là do trời sinh."

Hai tiếng học nhanh chóng kết thúc, cảnh tượng kia quả thực phải hình dung bằng hùng vĩ, rất nhiều người lên bục giảng, ôm sách tìm Đàm Giảo kí tên. Phần lớn là nữ sinh, cũng có cả nam sinh, hơi câu nệ nói: "Em xin hộ bạn gái..." Đàm Giảo sao có thể từ chối, mặt càng đỏ hơn, nghiêm chỉnh đứng kí cho mọi người. Có cô gái kích động khóc: "Thất Châu, nickname của em là Tiểu Kiều, em từng gửi rất nhiều lời nhắn cho chị, chị có ấn tượng với em không..."

Đàm Giảo dừng bút, dịu dàng xoa đầu cô gái: "Đương nhiên là có. Cảm ơn, hiện tại chị quay lại rồi."

Cô gái khác luôn che miệng, dường như làm vậy mới không kêu lên: "Đại Châu, em thực sự rất thích sách của chị, cũng muốn làm tác giả, nickname của em là Tiểu Lạc Nhà Đại Châu..."

Đàm Giảo bật cười, cẩn thận ghi lời chúc cho cô gái.

Buổi học vốn chỉ có hai tiếng, bởi vì "buổi kí tên" đột ngột này kéo dài đến tận nhá nhem tối mới kết thúc.

Đàm Giảo đi ra khỏi phòng học, mấy sinh viên cuối cùng vẫy tay tạm biệt, trong lòng bình tĩnh, tràn đầy cảm xúc. Cô ngẩng đầu, nhìn ánh tà dương dần tắt, Ô Ngộ đứng bên cảnh xe đạp, đang đợi cô.

Đàm Giảo chạy tới, ôm chặt eo anh.

Ô Ngộ hỏi: "Sao vậy?"

Đàm Giảo: "Cảm thấy rất hạnh phúc, hiện tại đã có được tất cả."

Ô Ngộ xoay người ôm lấy cô: "Hôm nay em vô cùng toả sáng. Rất lợi hại, cũng rất hấp dẫn."

Đàm Giảo cúi đầu mỉm cười. Một lát sau, lại nghe thấy anh nói bên tai: "Có qua có lại, đêm nay mặc quần áo giảng bài."

Tim Đàm Giảo khẽ run lên, giọng điệu lại thản nhiên: "Anh vẫn rất có tiến bộ nha."

Ô Ngộ đạp xe đưa cô đi xuyên qua sân trường, xuyên qua rừng cây, xuyên qua đám người, qua hai con đường, đi đến cửa Nam của Đại học Thanh Hoa.

Ở cửa Nam có một cửa hàng sửa chữa ô tô, Ô Ngộ đỗ xe ở cửa, Đàm Giảo nhảy xuống xe. Trong tiệm có một người thợ nhìn thấy bọn họ, hô lên: "Ông chủ, bà chủ."

Đàm Giảo hỏi: "Hôm nay việc làm ăn thế nào?"

Người thợ: "Khá tốt ạ."

Đàm Giảo quay đầu nhìn, Ô Ngộ đã cởi áo khoác, đeo găng tay đính dầy dầu, bắt đầu giúp sữa chữa. Đàm Giảo nhấc váy ngồi ghế, nhìn từng cử động của anh, mỉm cười.

Ban đầu anh muốn mở tiệm sửa xe, Đàm Giảo còn hơi ngượng ngùng: "Á... Tuy em thực sự thích cơ bụng và áo may ô của thợ sửa chữa, nhưng anh không cần mở tiệm vì chuyện này... Hơn nữa dù sao anh cũng đường đường là giáo sư trẻ tuổi nhất Đại học Thanh Hoa, mỗi ngày tan làm còn đi đến tiệm, không được hay cho lắm."

Ô Ngộ lại đáp: "Anh không chỉ làm vì em đâu. Khoảng thời gian kia, việc sửa xe khiến cho anh bình tĩnh trở lại đã thành thói quen rồi. Anh ở trong tiệm sẽ nhớ tới mình không phải là con cưng của ông trời, cũng không phải là người không thể chịu nổi, chỉ là người bình thường. Nó đã thành thói quen rồi. Hơn nữa hiện tại khi nghiên cứu có vấn đề nào không giải quyết được, đến tiệm sửa xe sẽ có mạch suy nghĩ mới. Về ánh mắt của người khác không cần phải bận tâm. Anh cũng không muốn tiêu tốn hết thời gian vào sự nghiệp, cuộc đời còn có rất nhiều chuyện khác phải làm, bây giờ sửa xe là công việc nghiệp dư yêu thích của anh."

Đàm Giảo: "... Được rồi." Học bá sửa xe có thể tìm được mạch nghiên cứu toán học mới, trở thành nghiệp vụ yêu thích. Cô còn có thể nói gì?

Đã có cửa hàng như thế, dù không mang lại nhiều lợi nhuận, nhưng khi hai người đến, thực sự như lời anh nói đều cảm thấy rất an tâm.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng lên. Ô Ngộ cởi áo, lộ ra áo may ô, đứng trước xe chăm chú rửa xe. Đàm Giảo ngồi ở chỗ kia, làn váy khẽ tung bay. Trong thoáng chốc, ngày bọn họ gặp lại cô chính là như vậy, ngồi bên cạnh nhìn đôi tay anh đầy tang thương, nhìn anh nửa đời im lặng.

Đàm Giảo chống cằm, khẽ cười.

Tốt quá.

Thời gian trôi đi lặng lẽ, chỉ còn nước mãi chảy.

Từ nay mỗi ngày về sau, đều là tương lai chúng tôi khao khát.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang