Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 249
(¯`•._) đàm giảo (31.1)

❊ ❊ ❊

Phong cảnh chạng vạng tối, đẹp đến mức không chân thật. Mặt trời đỏ như máu tô điểm trên đỉnh núi, ánh sáng xuyên qua tầng mây tựa như vầng hào quang, mờ mịt trong trẻo. Núi rừng đã dần tối, tất cả cây cối chập chờn trong gió, dày đặc, không thấy điểm cuối cùng.

Lái xe đến giữa sườn núi thì không thể đi lên được nữa. Chúng tôi nhìn thấy xe người kia dừng cuối đường. Thẩm Thời Nhạn gần như lập tức cầm súng tới gần, Ô Ngộ theo sát phía sau. Sau khi nhanh chóng xem xét một vòng, lại đá cốp xe, Thẩm Thời Nhạn lắc đầu, ra hiệu không có gì.

Người kia thực sự đã chuẩn bị tử chiến đến cùng.

"Lên núi.” Ô Ngộ nói.

Chúng tôi đi theo con đường nhỏ tiến vào rừng rậm, chỉ có duy nhất một con đường này. Thẩm Thời Nhạn nhìn kĩ chút bùn đất: “Có dấu chân mới, chiều dài trùng khớp với chúng tôi phát hiện ở hiện trường phạm tội.”

Khuôn mặt Ô Ngộ lạnh lùng, cuối cùng tôi đã cảm giác được hôm nay anh rất khác so với bình thường, như một con báo bị thương, tuy không nói lời nào, nhưng chỉ cần một khắc sức lực toàn thân như muốn bộc phát ra.

Tôi thực sự sợ anh không để ý tới tính mạng. Chúng tôi phải cứu được Ô Diệu về.

Song anh đã đồng ý với tôi, vì tôi sẽ không bất chấp sống chết.

Tôi chỉ biết đi theo thật sát sau anh.

Chúng tôi đi khoảng hơn nửa tiếng, tôi dần cảm thấy Ô Ngộ không ổn. Tốc độ cúa Thẩm Thời Nhạn rất nhanh, Ô Ngộ theo sát phía sau, tôi và Tráng Ngư đi sau cùng. Cho dù Ô Ngộ vẫn theo sát, nhưng tôi nhìn thấy có vết máu thấm trên áo.

Tôi hỏi: “A Ngộ, anh không sao chứ?”

Anh đáp: “Không sao.” Trến trán là mồ hôi dày đặc. Tôi cảm thấy trong lòng khó chịu, cho dù đã tiêm, nhưng anh mới bị thương mấy ngày, hơn nữa thể lực không thể so được với một cảnh sát hình sự khoẻ mạnh. Thế nhưng tôi không có cách nào, cũng không có khả năng khuyên anh dừng lại.

Thẩm Thời Nhạn chỉ quay đầu nhìn anh một cái, không nói gì, tốc độ cũng không hề chậm lại.

Cuối cùng chúng tôi đã tới được rừng cây, trước mặt là khu vườn trái cây, dưới ánh trời chiều, lộ ra sự yên tĩnh rậm rạp.

Có vườn trái cây tức là có người.

Nhìn từ xa, ở phía trên vườn trái cây có ngôi nhà, trong nơi hoang vắng này lại được xây dựng vô cùng thanh nhã tinh tế. Bức tường đá bất quy tắc, phía trên là cửa gỗ, nóc nhà máu xám nghiêng nghiêng, phía sau được che phủ bởi một cây đại thụ.

Vẫn là Thẩm Thời Nhạn dẫn đầu, chúng tôi đi xuôi theo con đường mòn trong rừng, thẳng tiến về trước. Sắc trời lại tối thêm, cảm giác yên tĩnh lạnh lùng tăng thêm. Thẩm Thời Nhạn quay đầu lại nhìn chúng tôi, nhỏ giọng: “Cẩn thận.” Chúng tôi gật đầu, Thẩm Thời Nhạn nói tiếp: “Hiểu Ngư, em đến bên cạnh anh,” Tráng Ngư ừ một tiếng, tiến lên hai bước, Thẩm Thời Nhạn nắm tay cô ấy.

Tôi cũng nắm chặt tay Ô Ngộ, máu đã hiện rõ trên áo anh. Anh nhìn tôi, vào lúc này tôi đột nhiên như cảm thấy mình đang nhìn là người thợ sửa chữa một năm sau. Con người thô ráp, cứng rắn, vẻ mặt tang thương. Anh nói: “Cẩn thận, đi theo đằng sau anh.” Tôi đáp: “Vâng.”

Chúng tôi nhanh chóng ra khỏi cánh rừng, cách ngôi nhà kia chỉ khoảng hơn trăm mét. Chúng tôi bước rất khẽ, không phát ra tiếng động.

Đúng lúc này, trong ngôi nhà phía trước đột nhiên truyền đến tiếng động. Như là có thứ gì đó va chạm rơi xuống đất hoặc là thứ gì đó bị túm lấy. Thời gian như dừng lại vào khoảnh khắc này, Thẩm Thời Nhạn như chó săn vọt tới. Tráng Ngư theo sát phía sau, cô ấy có đai đen Taekwondo, lại vận động quanh năm bên ngoài, sức bật kinh người.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang