Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 232
(¯`•._) đàm giảo (29.2)

❊ ❊ ❊

"Ô Ngộ!"

"A Ngộ!"

Mẹ anh và Tráng Ngư hô lên khiến tôi lấy lại tinh thần. Tôi nhìn thấy Ô Ngộ dùng tay đè chặt ngực, nôn ra ngụm máu lớn. Ga trải giường đã dính màu đỏ thẫm, bừa bãi. Anh giơ tay lên che mặt, tôi nhìn thấy hai hàng nước mắt dọc theo bàn tay từ từ chảy xuống.

Tráng Ngư quát: "Chịu đựng, bác sĩ! Bác sĩ! Có ai không!" Chạy ra ngoài. Mẹ anh khóc nhào vào bên cạnh Ô Ngộ, nhưng Ô Ngộ không chịu thả tay xuống.

Trong đầu tôi đau nhức, muốn tới gần anh, nhưng chân bất động. Bởi vì tôi không có cách nào đi an ủi anh, tôi hoảng hốt xoay người, đi ra ngoài. Dưới chân không phải dẫm trên đất mà như đang bay lơ lửng.

Tôi đi thẳng đến cuối hành lang không bóng người. Tôi đứng bên lan can nhìn về phía xa. Thành phố rộng lớn như vậy rốt cuộc cất giấu bao nhiêu tội ác, bao nhiêu bi thương và hạnh phúc?

Tôi nhớ tới đôi má lúm đồng tiền của Ô Diệu, mỗi lần vui vẻ gọi tôi đại thần; nhớ tới cô bé bị Ô Ngộ đuổi ra phòng khách ngủ, cũng không oán hận câu nào, chỉ là hôm sau không ngừng nháy mắt với tôi; nhớ tới cô bé bị Ô Ngộ mắng, thành thật đọc sách nhưng dáng vẻ ngồi không an phận; nhớ tới cô bé vụng trộm nói với tôi: chị dâu, lúc nào hai người kết hôn, em thực sự rất vui; nhớ tới cô bé khi nhìn người nhà, đôi mắt lúc nào cũng xán lạn yên bình.

Còn có cả vừa rồi cô bé nghẹn ngào nói trong điện thoại vĩnh biệt anh.

Nước mắt tôi cuối cùng đã rơi xuống. Ô Diệu, em nhất định đừng xảy ra chuyện gì. Bọn chị cố gắng lâu như vậy, Ô Ngộ không ngừng vượt thời gian, chịu nhiều đau khổ, chỉ vì được ở bên cạnh em. Bây giờ nhất định em rất sợ hãi, có lẽ đang chịu tra tấn. Chị cầu xin em chịu đựng. Đừng chết trước khi bọn chị tìm được em, đừng giống như trong lịch sử. Bọn chị không thể chịu đựng nổi, Ô Ngộ thực sự đã không chịu đựng nổi nữa rồi.

Gã kia, tôi thực sự hận chết gã. So với lúc gã mang tôi đi còn hận hơn. Bởi vì gã mang đi toàn bộ hi vọng của Ô Ngộ. Gã biết làm thế nào để khiến cho tôi và Ô Ngộ hoàn toàn sụp đổ.

Đang lúc hoảng loạn, có người tới bên cạnh tôi.

Tôi đờ đẫn không nói, đôi mắt ẩm ướt đau đớn.

Tráng Ngư khẽ hỏi: "Cô trốn ở đây làm gì?"

Tôi từ từ hít một hơi: "Tôi đang cố trở lại bình thường."

Tráng Ngư im lặng một lúc: "Ổn rồi chứ. Hiện tại cần trấn an nhất không phải là cô, mà là người đàn ông của cô, hiểu không?"

Nước mắt tôi lại rơi xuống, nhưng đầu bị Tráng Ngư đè lại, đặt lên bờ vai mảnh khảnh của cô ấy. Tôi che mặt khóc: "Ngư à, Ô Ngộ, anh ấy thực sự quá khổ, anh ấy tốt như vậy, một người mạnh mẽ như vậy... Tôi thực sự không thể nhìn anh ấy tiếp tục như vậy, tôi sắp không chịu nổi rồi. Chỉ cần anh ấy có thể sống thật tốt, tôi sẵn lòng trả giá tất cả."

Tráng Ngư sờ đầu tôi: "Cho nên cô càng phải tỉnh táo, không phải hôm qua cô còn nói với tôi, anh ấy coi cô trở thành ánh mặt trời nhỏ của mình sao? Hiện tại anh ấy cần cô."

Tôi nói: "Nhưng mà ánh mặt trời nhỏ... cũng cần nhiệt lượng mới có thể sáng lên."

Tráng Ngư dịu dàng mỉm cười.

Tôi thực sự không biết biểu đạt mình yêu quý cô ấy nhiều như thế nào. Tuy nhìn cô ấy bình thường hờ hững, nhưng lúc tôi cần cô ấy luôn dùng tình nghĩa đơn giản nhất chân thành nhất trấn an tôi.

Cô ấy nói: "Đồ ngốc, chẳng lẽ anh ấy không phải là mặt trời của cô sao, cho cô nhiệt lượng, cho cô sáng lên. Cô không biết sau khi cô yêu anh ấy dáng vẻ khác với trước kia thế nào đâu, quả thực như một ngôi sao chói lọi đến mức chưa từng có trước nay."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »