Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 209
(¯`•._) đàm giảo (26.4)

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống, tôi và Ô Ngộ ngồi ngoài ban công. Anh mở hai lon bia, Ô Diệu vô cùng ngoan ngoãn mở mấy túi đậu phộng chân gà cho chúng tôi, sau đó thức thời quay về phòng không làm bóng đèn.

Ô Ngộ nhìn về phía xa, từ từ uống. Tôi nhìn ngón tay anh cầm lon bia, tâm trạng lại trở nên bình tĩnh, cũng cầm lon của mình lên, uống mấy ngụm.

Tráng Ngư có thể làm được hay không tôi cũng không rõ, nhưng tôi cảm thấy có thể, tôi tin cô ấy. Đưa một chiếc hòm kìa quái đến trên tầng nhà họ Trần, cô ấy còn làm được, huống chi là đi ngăn cản một người đàn ông đến một nơi. Tuy hiện tại người đàn ông kia vẫn là xa lạ với cô ấy.

Tuy nhiên hai người họ sau mỗi lần gặp mặt đều quên đi lẫn nhau, nhưng khi gặp lại vẫn có cảm giác, vẫn thích được đối phương. Chẳng phải hai người họ sẽ nhất định ở bên nhau sao?

Giống như tôi và Ô Ngộ, ngày tháng năm nào đó trong tương lai có lẽ cuối cùng sẽ trở về bình thường, có ngôi nhà của mình, có phải hai chúng tôi cũng sẽ giống như bây giờ, mở hai lon bia, ngồi ở ban công, anh và tôi cùng uống ngắm mặt trời lặn?

Nghĩ vậy trong lòng tôi dần trở nên mềm mại. Đã trải qua nhiều như vậy lại khiến cho tôi ngày càng khát vọng tương lai kia. Bia trong miệng dường như cũng chẳng đắng chát mà mang theo chút ngòn ngọt.

Ô Ngộ mở miệng: "Ngày mai một mình anh đi đến Cục cảnh sát."

"Tại sao?"

Anh nghiêng đầu nhìn tôi: "Giảo Giảo, bọn chúng là tội phạm chuyên nghiệp, thân phận của một gã trong đó chúng ta còn không biết, hơn nữa còn có súng. Chỉ dựa vào sức của chúng ta không bắt được bọn chúng, cũng quá nguy hiểm. Không thể để cho ai hi sinh, phải tìm kiếm được sự trợ giúp mạnh mẽ chuyên nghiệp hơn nữa."

"Nhưng mà anh làm thế nào để cho cảnh sát tin tưởng mình?" Tôi hỏi.

Anh nhấp một ngụm bia, thản nhiên nói: "Đi bước nào hay bước ấy, dù tạm thời bị coi là kẻ tình nghi cũng không sao hết. Anh đi tìm lão Đinh, ông ấy là người vô cùng ngay thẳng cẩn thận. Anh đi tìm, có lẽ ông ấy không tin, nhưng chỉ cần ngày kia ông ấy chịu xuất ra lực lượng, mắt thấy được hiện trường phạm tội đầu tiên có thể ngăn cản được người bị hại. Nếu có thể trực tiếp bắt được hai gã kia thì không còn gì tốt hơn."

Tôi yên tĩnh một lát: "Từ góc độ tội phạm học, lần đầu tiên gây án thường không quen tay có khả năng sơ hở nhất đấy. Hơn nữa em đoán hai người bọn chúng sẽ cùng xuất hiện, bởi vì là lần đầu tiên. Vụ án ngày kia là dạng như thế nào?"

Ô Ngộ nhắm mắt nhớ lại: "Người bị hại đầu tiên là Trần Ninh Mông, 22 tuổi, là một nhân viên phục vụ quán ăn. Nhà hàng kinh doanh đến hai giờ sáng, Trần Ninh Mông mất tích vào ngày 5 tháng 7 trên đường về nhà. Bốn ngày sau thi thể bị tách rời được công nhân vệ sinh phát hiện ở trong thùng rác cách nhà hai ngõ."

Tôi cảm thấy không rét mà run.

"Người bị hai thứ hai thì sao?" Tôi hỏi.

Ô Ngộ lấy điếu thuốc ra châm hít mấy hơi, nghiêng mặt, che giấu trong bóng tối: "Nạn nhân thứ hai là Lưu Tiểu Giang, cũng được phát hiện trong thùng rác gần nhà, nạn nhân thứ ba là Hứa Tĩnh Miêu, bị băm thây phát hiện ở nhà. Nạn nhân thứ tư là Diệp Tầm Y, em biết đấy là ở bãi đất hoang đối diện trường học." Dừng một chút, dùng ngón tay chỉ ra xa, ngữ điệu vô cùng yên tĩnh: "Ô Diệu là ở trong tủ lạnh ở một nhà nghỉ trên con phố kia."

Hơi thở của tôi đột nhiên ngừng lại, vô thức nhìn về sau, Ô Diệu và mẹ anh đang ngồi trên salon xem tivi, cười vô cùng vui vẻ. Dường như phát hiện ra ánh mắt của tôi, cô bé nhìn về phía này. Tôi nhìn dáng vẻ của cô bé, mỉm cười, dời mắt đi.

Trong lúc đó, cuối cùng tôi đã hiểu được tại sao khi gặp anh ở cửa hàng sửa xe, anh im lặng và kháng cự như vậy. Tôi cũng hiểu được những ngày này anh liều mạng, kiên cường không muốn để cho người khác biết được sự yếu đuối. Nếu như đổi lại là tôi, người thân yêu nhất từng chết thảm như vậy trước mặt mình, hiện tại lại có thể cười đùa ở bên, chỉ sợ tôi cũng sẽ đắm mình trong nước, ra sức liều mạng bắt lấy, liều lĩnh chống lại, chỉ vì khi màn đêm buông xuống, cuối cùng đã được làm bạn với sự yên tĩnh, hạnh phúc tầm thường cầu còn không được.

Vành mắt tôi hơi nóng lên, tôi phải giúp anh. Tôi là ánh mặt trời nhỏ, cô gái thông minh, lợi hại nhất trong lòng anh.

Đã từng là lời thế, khi yêu nhau yên lặng thề trong lòng, đã đến lúc thực hiện rồi. Tôi muốn thay đổi số phận của anh, cửa ải khó khăn như trèo đèo lội suối này, bọn tôi trời sinh một đôi phải dũng cảm vượt qua.

Tôi nói: "Em đi."

Ô Ngộ sững sờ, buông điếu thuốc, quay đầu nhìn tôi.

Tôi từ từ mỉm cười: "Ngày mai em đến Cục cảnh sát. Nếu như Trần Ninh Mông không phải là nạn nhân đầu tiên thì sao? Nếu như đã có nạn nhân đầu tiên là em? Bọn chúng đã tán tận lương tậm, vậy dựa vào cái gì chúng ta phải thành thật, tiếp tục ôm cây đợi thỏ, đối chọi với đá? Em trời sinh đã biết bịa chuyện, còn giỏi hơn anh. Em là tác giả trên mạng có chút danh tiếng, đến Tô Châu với bạn trai, buổi tối không nghe lời một mình chuồn đi chơi, ai ngờ bị bọn chúng bắt đi. May mà lần đầu tiên kinh nghiệm của bọn chúng chưa đủ mới để cho em linh hoạt tìm được cơ hội chạy trốn, hơn nữa không bị tra tấn. Em biết rõ dáng vẻ của một kẻ tình nghi, biết rõ có lẽ gã đang ở đâu, cũng nhìn thấy được ảnh chụp và tên của những cô gái là nạn nhân tiếp theo... Hiện tại em nhắm mắt cũng có thể miêu tả được cảm giác bị bọn chúng nhốt trong phòng tối, em có thể nói ra chi tiết tỉ mỉ động tác ngôn ngữ của bọn chúng với tư cách là sát thủ liên hoàn tâm thần biến thái, đặc điểm cuộc sống được bày ra trong căn phòng và thói quen của bọn chúng... Cảnh sát còn có lý do gì không tin em, không đồng tình với em, không dựa vào hi vọng của em lập tức tổ chức truy đuổi hai gã tiềm ẩn sát thủ liên hoàn mạnh nhất?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »