Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Lượt đọc: 13140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 231
(¯`•._) đàm giảo (29.1)

❊ ❊ ❊

Tôi nghĩ tới mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên đi buổi tối kia.

Tôi và Ô Ngộ đã quyết định bên nhau trọn đời, nhưng sau đó, anh suýt chút nữa đã mất đi tất cả.

Sau đó không lâu mẹ anh chạy tới bệnh viện, bà vô cùng đau lòng, cũng không phải chỉ là lo lắng không thôi đâu. Bà khóc hỏi: "A Ngộ, tại sao lại bị thương nặng như vậy?"

Ô Ngộ rõ ràng cũng rất mệt rất đau, nhưng vẫn nhỏ giọng trấn an mẹ. Anh nói là vì bắt người xấu cho nên bị thương, Tráng Ngư khẽ huých cánh tay Thẩm Thời Nhạn, ý bảo anh ấy là cảnh nên lên tiếng, dì à, vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của Ô Ngộ, nếu không chúng cháu đã không phá được án.

Mẹ anh lại khóc: "Con yên ổn đọc sách không được sao? Nếu con thực sự xảy ra chuyện thì làm sao đây?"

Khi đó vẻ mặt của Ô Ngộ rất dịu dàng, chỉ có tôi hiểu được đằng sau sự hiểu thuận ấy ẩn giấu cảm xúc sâu nặng cỡ nào. Tôi cũng lên tiếng khuyên bảo, không ngừng cam đoan bác sĩ nói Ô Ngộ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, cảm xúc mẹ anh mới dần bình tĩnh trở lại.

"Ô Diệu đâu rồi?" Ô Ngộ hỏi.

Mẹ anh đáp: "Mẹ đã gọi, tí nữa con bé sẽ đến."

Ô Ngộ lại hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt, sao con bé không ở chung với mẹ?"

Mẹ anh đáp: "Không phải, trước đó không thấy Đàm Giảo đâu, cũng không liên lạc được, bọn mẹ rất lo lắng nên chia nhau đi tìm, cũng không gọi được cho con..."

Ô Ngộ không lên tiếng, chỉ nhìn ra cửa. Trong lòng tôi không hiểu sao mơ hồ có sự bất an. Ô Ngộ nhìn về phía tôi, tôi ngầm hiểu, cầm lấy di động trên bàn đưa cho anh. Anh bấm gọi cho Ô Diệu.

Chúng tôi im lặng chờ.

"Tút... tút... tút...." Vang lên hơn mười tiếng nhưng không có người nghe máy. Trên mặt Ô Ngộ không có biểu cảm gì, lại tiếp tục gọi.

Lại gọi.

Tiếp tục gọi.

"Sao A Diệu không nghe máy?" Mẹ anh lầm bẩm.

Không, không thể nào. Nhất định không phải là như tôi nghĩ. Trong lòng tôi nhủ thầm, A Diệu, mau bắt máy đi, không nghe thấy chuông sao?

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Ô Ngộ càm di động, nghe âm thanh máy móc kia, không nhúc nhích. Tôi dường như cảm giác được có đồ vật nào đó cứng ngắc mà mục nát đang sản sinh trong cơ thể anh. Đó là gì chứ?

Trong lúc đó, dường như mọi người đều đang chờ đợi. Cạch một tiếng, điện thoại được bắt máy.

Ô Ngộ chấn động, gần như lập tức quát lên: "Ô Diệu? Em ở đâu? Tại sao không nghe máy?"

Đầu kia yên lặng trong chốc lát.

Giọng của Ô Diệu dường như cách hơi xa, nhưng vẫn có thể nghe được ra là cô bé.

"Anh... xin lỗi." Cô bé nói.

Ánh mắt Ô Ngộ cũng bất động rồi.

Cô bé nói: "Em gặp phải... gã rồi. Em vẫn gặp phải gã rồi... không trốn thoát được. Vĩnh biệt anh, chăm sóc tốt cho mẹ..." Trong giọng nói nghẹn ngào của cô bé, điện thoại đột nhiên bị cắt đứt, chỉ còn tiếng trống không.

Bầu không khí trong khoảnh khắc này như ngừng lại. Người phản ứng đầu tiên là mẹ anh, nhào về phía Ô Ngộ giật lấy điện thoại, hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Ô Diệu làm sao? Con bé làm sao vậy?" Nước mắt không ngừng rơi xuống. Vẻ mặt Tráng Ngư lạnh te. Thẩm Thời Nhạn gần như lập tức xoay người chạy ra ngoài: "Tôi đi thông báo cho lão Đinh!"

Tôi chỉ cảm thấy đầu trống rỗng, không kịp phản ứng rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Thế nhưng có sự mờ mịt nào đó đằng sau, mãnh liệt, bi thống, phẫn nộ như một tay kẹp chặt lòng tôi.

Cuối cùng đã xảy ra.

Chuyện này cuối cùng đã xảy ra.

Nhưng tại sao lại có thể như vậy? Theo tình hình trước mặt, gã chạy trối chết, tại sao lại đột ngột ra tay?

Gã hướng về phía tôi và Ô Ngộ, liều lĩnh cá chết lưới rách rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »