Trên mặt những người tửu phường trong thành đều có vẻ bực dọc, vốn cho rằng bên này sẽ càng tăng thêm, chưa từng nghĩ rằng từ Lư Hướng Cửu đến người giúp việc bên dưới, đều nét cười cả mặt. Vừa hỏi mới biết được, tất cả ở tửu phường trong thành bị đè nén một thời gian dài, đi vào Hà Gia Trang cũng coi như thoáng khí hít thở khí trời, đều rất là tự tại thoải mái.
- Tửu phường bên này lớn gấp ba nơi đó của chúng ta. Hơn nữa thợ nấu rượu đều đã quen tay, các loại vật liệu trữ lại đều có không ít. Chỉ cần lão gia ngài bên này làm xong phòng bị, chúng ta lập tức có thể bắt đầu làm ra rượu.
Lư Hướng Cửu nói như nắm chắc.
- Trước mở ra một lò nấu rượu làm ra thử một ít rượu. Muốn cho những khách thương biết, chúng ta không ở trong thành vẫn có thể làm ra danh tửu Hán Tỉnh. Làm chầm chậm, cất giữ từ từ, đợi hết thảy ổn định chu toàn hãy bắt đầu mở hết.
Ăn xong cơm trưa, cả Hà Gia Trang đều bận rộn hẳn lên, vốn tiểu thương trong chợ và hộ dân trong trang rất lo lắng. Cho rằng Triệu Tiến sang đây là vơ vét của dân sạch trơn, tối thiểu cũng phải bảo tất cả mọi người bỏ tiền ra cung phụng. Chưa từng nghĩ Triệu Tiến vừa đến, tất cả lại có thể kiếm tiền. Mua đồ, thức ăn chiếu theo giá cả trả tiền không nói, còn có các loại việc khác. Nói chẳng hạn như chế tạo giá gỗ tam giác lộn ngược, chẳng hạn như củi đốt số lượng rất lớn, các loại lương thực mỗi ngày dùng cũng không coi vào đâu.
Tiểu thương bán củi và thương nhân bán gỗ đều phát tài nho nhỏ, tráng niên và người có tay nghề các vùng lân cận cũng đều bị thu hút sang đây. Mặc kệ là tu sửa doanh địa, hay là chế tạo giá gỗ, thậm chí dán đèn lồng, đều có thể kiếm được tiền. Nói cái gì cũng là giả, nắm được trong tay bạc sáng tiền thật mới là đúng đắn. Rất nhiều người hôm nay sang đây xem xét tình thế, sau khi xem xong đều sửa soạng ngày thứ hai lại đến, còn muốn mang đồng hương bằng hữu quen biết tới.
Chẳng hạn như nói Triệu Tự Hoang đã thả ra phong thanh, nói hoan nghênh thợ rèn đến Hà Gia Trang mở tiệm, Hà Gia Trang không thu phí đất đặt tiệm. Sau khi xây dựng xong, Triệu Tự Doanh còn mua bán số lượng lớn, đây mặc kệ ra sao cũng coi như sẽ kiếm được tiền. Ngoại trừ điều này, thợ thủ công các loại như thợ mộc, thợ xây, thợ giày bên này đều cần dùng đến. Đến thì có thể kiếm tiền, nếu như càng xây dựng thêm nhiều thứ, thì chỉ cần dốc sức là có thể kiếm tiền.
Tất cả cũng đều nhìn ra, Triệu Tiến đến Hà Gia Trang, chẳng những không phải cướp đoạt, ngược lại đưa món tiền lời rất lớn cho mọi người.
Thương nhân buôn bán lừa ngựa cũng được chỗ tốt, tuy nói Triệu Tiến bên đó không có thu mua gia súc số lượng lớn, nhưng hơn trăm con ngựa mang đến lại giao cho bọn họ nuôi dưỡng hầu hạ. Cỏ khô người làm, tốn bao nhiêu cũng chỉ là một số tiền nhỏ, càng huống chi thương nhân lừa ngựa có chút tinh mắt đều có thể nhìn ra được, Triệu Tiến bên đó tháng ngày sau này dùng gia súc sẽ không ít. Hơn nữa nói đội ngũ bảy trăm người cần có hơn trăm con ngựa, mấy chục dặm đường, lại phải dùng đến mấy chục chiếc xe ngựa vận chuyển hàng hóa, đây cũng phải dùng số lượng gần hai trăm con gia súc. Giao tình thật tốt về sau khẳng định sẽ có mối làm ăn buôn bán, làm không tốt vẫn có mối lời lớn.
Kỳ thật mới một ngày, có người nhìn xa trông rộng thấy được lợi ích, kẻ không nhìn xa cũng cảm thấy có thể kiếm chút lợi lộc. Mà ngay cả hộ dân Hà Gia Trang tâm tình cũng dần dần cao hứng. Triệu Tiến mới mang người tiến vào, liền có thật nhiều thương nhân trong thành ngoài thành Từ Châu đến bên này thuê phòng. Hơn nữa rất rộng rãi đặt tiền cọc trước, ngẫm nghĩ cũng biết, tháng ngày hưng vượng gần như là chắc chắn rồi.
Tuy nhiên đây cũng chỉ là vào ban ngày, tất cả nghĩ gì thì nghĩ, nhưng cũng không dám lộ ra quá nhiều nhiệt tình. Những người làm, thợ rèn các thôn trang khác sang đây làm việc ngày chưa tối đã phải rời khỏi. Nghĩ cũng biết rõ, Triệu Tiến đến thì đến rồi, nhưng hắn vẫn chưa có đứng vững gót chân, mọi thứ đều phải xem chừng.
Những lão kỵ binh Đổng Băng Phong tìm đến chạy ngược chạy xuôi giữa Hà Gia Trang và thành Từ Châu, truyền tới đưa đi tin tức và lời nhắn, thuận tiện xem xét tình hình xung quanh. Bọn họ chia nhau thay phiên lên đường. Mỗi người một ngày nhiều nhất đi một chuyến, đều cảm thấy thư thái vui vẻ. Tin tức thành Từ Châu cũng đều đặn chuyển tới, các gia đình cũng đều yên ổn. Vương Triệu Tĩnh đã không còn ở nhà chuyên tâm học hành nữa, mà là buổi sáng ở bãi hàng, buổi chiều ở tửu phường.
nhưng không ai để tâm tới, ngoại trừ những lão kỵ binh tới lui truyền tin, còn có có những thương nhân người qua đường vác bao túi ra vào, những người này đều rất trẻ, nói chung tới rồi lại rời đi.
Mặt trời xuống núi, bóng đêm bao trùm, hai đội tân đinh bắt đầu tuần tra bên trong Hà Gia Trang, vừa đi vừa gõ chiêng hò hét thật to.
- Sau khi trời tối, giới nghiêm. Đi lung tung trên đường phố xem như là đạo tặc, giết chết không cần hỏi. Nếu như có việc gấp, gọi gia đinh trong nhà đi giải quyết.
Người Hà Gia Trang đều ngoan ngoãn nghe lời, cho dù có gì không phục sau khi nhìn thấy trường mâu trong tay gia đinh Triệu Tự Doanh, cũng đều rụt đầu không dám lên tiếng.
Hết thảy đều chiếu theo dặn dò của Triệu Tiến thi hành, từng đống củi khô được đặt ở chỗ các ngả đường dễ dàng đi lại đốt lên. Đợi sau khi những đống lửa này đốt lên, bọn tráng đinh tuần tra mới nhận ra, những đống lửa này soi sáng lẫn nhau, tạo thành một vầng hào quang bao quanh đại viện Hà Gia Trang bên trong. Bất cứ kẻ nào muốn đi vào, đều phải chui lọt qua vầng hào quang này, rất dễ dàng bị người tuần tra gác đêm phát hiện.
Phép tắc gác đêm là mỗi một đoạn ngắn có bốn đội tân binh và một đội lão binh, đội trực thuộc bất cứ lúc nào cũng có một phần ba số người đợi lệnh. Thời khắc và phương vị đội tân binh và đội lão binh trấn thủ đều giao thoa và khác nhau.
Còn Triệu Tiến và bọn huynh đệ thì một canh giờ lại đi một vòng, tuy nói đám huynh đệ cũng chính là đội trưởng đội lão binh, nhưng trong lúc gác đêm, tất cả mọi người đều được coi là đội trưởng điều khiển quản hạt đội lão binh trực đêm.
Hà Gia Trang rất nhanh đã yên ổn trở lại, chi có chỗ rào chắn gia súc đằng sau chợ lừa ngựa thỉnh thoảng truyền ra chút tiếng động. Nghe nói là một trăm con ngựa kia của Triệu Tiến và gia súc nhốt bên trong trước đó không hợp nhau, nóng nảy đánh nhau.
Đội trưởng tuần tra gác đêm tinh thần hưng phấn, đội ngũ đi theo đằng sau lưng bọn họ cũng đều có tinh thần. Người đằng trước là tân quan mới nhậm chức, người đằng sau muốn biểu hiện cho thật tốt. Sau khi phân rõ quyền lực và trách nhiệm, tất cả tự mình biết rõ hướng cần nỗ lực, cũng biết khoảng cách mình thăng lên.
Mấy nơi hẻo lánh của đại viện Hà Gia Trang đã dựng lên vọng lâu sơ sài, cây bỏ sạch cành lá, dùng đinh sắt thô to đóng vào, rất nhanh có thể ghép lại. Người trên vọng lâu nhìn từ trên cao, tuy nhiên đêm dài tối đen, phạm vi bọn họ nhìn thấy cũng không nhiều, chỉ có thể theo dõi mấy đống lửa xung quanh đại viện.
Đợi đến nửa đêm, khi vào đêm tối hứng chí bừng bừng tiêu tan không ít, tất cả đều không sao nâng cao tinh thần. Sau khi đêm dài tràn ngập khí lạnh, người trên vọng lâu cũng không kìm nổi ngủ gà ngủ gật.
Tân đinh trên vọng lâu phía bắc đại viện Hà gia xuất thân là người trong giang hồ, nhưng không biết cưỡi ngựa cũng không biết bắn cung, chỉ là biết sơ qua võ nghệ, can đảm gan lớn, từng chung chạ với bọn lưu manh, côn đồ các nơi ngoài thành. Người trong nhà xem thấy không còn cách nào, dứt khoát sai y gia nhập Triệu Tự Doanh. Tân đinh này cũng không phải không có sở trường, ánh mắt của y không tệ. Trên đoạn đường từ Từ Châu đến Hà Gia Trang, mắt nhá thấy xa xa có gà rừng, lại thấy được trong hang chui ra một con thỏ, bị Cát Hương lớn tiếng mắng vài lần.
Nếu như có nhãn lực tốt như vậy, vậy lẽ dĩ nhiên chính là một nhân tài, buổi tốt sắp xếp y trên vọng lâu, nhìn bốn phía xung quanh.
Kẻ xuất thân từ giang hồ chưa chắc đều có bản lãnh, gian xảo lợi dụng sơ hở thường thường cũng không ít. Tân binh này cảm thấy gió lạnh thấy hết vào bên trong quần áo, nhìn không ai ngẩng đầu nhìn, hơn nữa sắc trời tối đen, ngẩng đầu nhìn cũng không thấy cái gì đã muốn ngồi xuống ngủ một giấc.
Vừa muốn lười biếng, lại nhìn thấy đống lửa phía bắc dường như có bóng người lay động, y còn cho rằng mình hoa mắt. Dụi mắt nhìn sang, lại nhận ra mấy đống lửa phía bắc đồng thời tắt ngấm. Hiện tại gió không lớn căn bản không có khả năng thổi tắt đống lửa, khẳng định là có người, hơn nữa sợ ánh lửa bại lộ dấu vết.
Tân binh đó trên vọng lâu nâng cao giọng hò hét lớn tiếng.
- Phía bắc có người. Phía bắc có người.
Đêm dài vắng lặng, một tiếng hò hét này của y cực kỳ chói tai, cả đại viện Hà Gia Trang đều bị kinh động, có thể nghe thấy phía bắc có người đang hô lên.
- Không cần loạn, xếp thành hàng tiến lên! Xếp thành hàng tiến lên!
Đây là thanh âm gia đinh Triệu Tự Doanh, có thể nhìn thấy hai mươi mấy người xếp thành ba hàng, trường mâu hướng tới trước, chậm rãi ngang nhiên xông qua chỗ trống.
Bởi vì ánh lửa sáng tối đối lập thấy rất rõ ràng, tất cả rất nhanh đã tìm đúng phương hướng. Vài tên gia đinh ngủ gà ngủ gật trên vọng lâu khác cũng đều tỉnh táo ngồi dậy, lo lắng nhìn phương hướng mình phụ trách.
Bốn đội tân đinh gác đêm có hai đội đã chạy tới, hai đội khác thì ở nguyên chỗ không nhúc nhích đợi lệnh. Lúc này trong đại viện Hà gia cũng vang lên tiếng bước chân nặng nề. Một đội lão binh gác đêm đã xếp thành hàng chỉnh tề trong đại viện, hơn nữa có người mở ra cổng lớn gần nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể chạy sang chi viện.
Người trấn thủ lúc này là Cát Hương. Y toàn thân mặc giáp, cầm phác đao trong tay, cứ bình tĩnh như vậy ngồi tại chỗ đợi tin tức bên ngoài đưa tới.
Tên tân đinh trên vọng lâu phát hiện ra điều không ổn trước nhất kia đã sợ đến mồ hôi lạnh toát hết cả ra.