Trong viện lập tức an tĩnh rất nhiều, cũng biết phải đánh nhau to nhưng đánh nhau với kẻ địch từ một hướng kéo tới và bị bao vây là hai chuyện khác nhau.
Triệu Tiến hít sâu mấy hơi, phán đoán của mình không có sai, tựu chung lại phải ổn định quân tâm. Vừa rồi lúc hắn xoay người cũng hơi cố trấn định, hắn sợ mình nghĩ sai.
Bức ‘tường gỗ’ phía đối diện kia càng ngày càng gần, Triệu Tiến cũng cúi rạp người trên vọng lâu, đột nhiên hắn khẽ mắng một câu. Triệu Tiến đột nhiên nghĩ đến, nếu lũ tặc nhân ngoài kia muốn vây công bốn phía thật ra lại là chuyện tốt. Binh lực của chúng bị tán mỏng, phần thắng bên hắn sẽ tăng lên nhiều.
Triệu Tiến quay đầu lại hô.
- Xách hết nước sôi lên đây, dựng bếp đun ở cạnh nơi này.
Lúc này mệnh lệnh của hắn chính là chủ định của Triệu tự doanh, lập tức có người đi chấp hành. Nhưng không ai thấy vẻ cười khổ trên mặt Triệu Tiến, sớm nên biết trước nấu nước dưới chân tường, bây giờ đã không còn kịp. Chưa nói tới nước đun chưa sôi, thậm chí nước từ bếp mang sang đây cũng đã nguội bớt, càng có khả năng làm người trong nhà bị bỏng.
- Con mẹ nó, tặc nhân còn ở trước mặt, trốn vào ván gỗ che chắn, đều lui về phía sau.
Cung thủ phía nam của kẻ địch cũng đã từ trên mái nhà leo xuống, từ trong sân bắn tên qua đây, cũng may chỉ gây ra hỗn loạn, không làm ai bị thương. Kẻ địch hai phía còn lại cũng không có rút đi, bọn họ quấy nhiễu chính là muốn kiềm chế phòng ngự trong đại viện.
Trong đại viện lại hỗn loạn, tuy nhiên hỗn loạn lần này nhỏ hơn rất nhiều so với lần trước. Gia đinh của Triệu tự doanh cũng hiểu rõ được, mấy chỗ quấy nhiễu ấy không làm gì được ai, tuy vẫn rối loạn như trước nhưng bọn họ đều chậm rãi bình tĩnh lại.
Bốn phía đồng thời tấn công, khiến bên mình không thể chuyên tâm đối phó một phía. Tăng binh Vân Sơn Tự ở bên ngoài chiếm ưu thế còn cẩn thận như vậy, so với đội nhân mã càn rỡ khinh địch khi trước, quả thật chẳng khác nào sư tử vồ thỏ vậy.
Hai nơi khác vẫn tiếp tục bị quấy nhiễu, còn tiếng tên bắn bên phía nam lại đã dừng lại. Triệu Tiến đang trên vọng lâu nhận thấy bức ‘tường’ bên kia đã tạm thời dừng lại, có người lớn tiếng hét lớn cả đội sắp xếp chỉnh tề, còn có mười mấy người chạy ra từ con đường phía nam, lách tới sau ‘bức tường’.
Triệu Tiến đứng trên vọng lâu híp mắt lại, đống lửa bên ngoài càng đốt càng lớn, chiếu rọi hết thảy đều rất rõ ràng, mười mấy người cầm cung tiễn trong tay kia đúng là lũ cung thủ bắn tên quấy nhiễu trên nóc nhà phía nam khi nãy. Sau khi bọn họ di chuyển tới sau bức tường liền xếp thành đội ngũ với những người bên này.
Sau bức ‘tường gỗ’ tạo bằng ván cửa kia đều là cung thủ, Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, cỡ sáu mươi cây cung, xem ra phải áp chế toàn bộ phòng ngự phía đông của mình. Phán đoán của mình không kém, kẻ thù quả thật muốn dùng hết toàn lực công kích tường viện phía đông. Đối phương tung ra hết lực lượng lớn như thế, mình có thể bảo vệ được không đây?
Triệu Tiến lau tay trên quần một cái, chẳng biết từ bao giờ nó đã đẫm mồ hôi. Lần đầu tiên hắn trải qua đối chiến với cả ngàn người như thế này. Khi trước nghe nhị thúc Triệu Chấn Hưng nói đại khái về vài trận chiến, đại chiến giữa mấy vạn người nghe thật nhẹ nhàng, nghĩ tới cũng thấy không có gì đáng sợ. Nhưng khi tự bản thân nhìn thấy, hai bên cộng lại mới hơn hai ngàn người, nhìn cảnh tượng lớn như thế, thật làm cho người ta chịu áp lực cực lớn. Hắn không biết bản thân mình có thể nhìn thấy mặt trời vào ngày mai hay không.
- Kẻ thù có sáu mươi cây cung, mọi người nấp kĩ, các đội trong viện cũng nấp kĩ, dựng ván gỗ che chắn lên một lần nữa, nghe hiệu lệnh của ta, không được lộn xộn.
Triệu Tiến hô càng về sau, giọng càng khàn đi, hắn đã có chút không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Hắn dựa vào vọng lâu, nấp mình phía sau ván gỗ, xuyên qua khe hở quan sát động tĩnh bên ngoài. ‘Tường gỗ’ của đám tăng binh sau khi di chuyển một đoạn cũng đã có chút tán loạn, không thể giữ được liền lạc của nó, có vẻ lộn xộn, xuất hiện khe hở trong đó. Bọn chúng dừng bước, chỉnh đốn một lần nữa, sau đó mới tiếp tục tiến về phía trước. Phía sau tường gỗ là cung thủ, phía sau cung thủ lại là mấy hàng đội ngũ, mỗi đội cỡ hai mươi người, xếp thành hai hàng.
Cánh quân ít ỏi đó có lợi gì? Chẳng lẽ bên trong đám tăng binh lại có quân tinh nhuệ? Tuy nhiên lúc này dù sao cũng là đêm tối, lại có "Tường gỗ" che đậy, có thể nhìn thấy đại khái, chi tiết tất nhiên không thể rõ ràng.
Phía sau bốn cánh quân này, lại là đại đội nhân mã đang chậm rãi di động về phía trước, có thể nhìn thấy một đội có cỡ một trăm người, phía trước mỗi đội đều có đại hán mặc giáp dẫn đầu. Trong tay lũ tăng binh ấy đều có đao thương, dưới ánh lửa lóe ra ánh hàn quang.
Lại đi thêm mười bước, lũ tăng binh lần thứ hai dừng lại, dường như tới gần bức tường của đại viện Hà gia khiến cho bọn chúng cảm thấy căng thẳng, bước chân không còn đều đặn nữa, nhất định phải chỉnh đốn lại lần nữa. ‘Bức tường gỗ’ được tạo thành từ những ván gỗ đi đầu kia không chỉnh tề vậy thì chẳng khác nào mất đi che đậy.
Hô hấp của Triệu Tiến vững vàng chút, nếu như đội quân đối phương khi tiến lên vẫn chỉnh tề thế này, vậy trận này cũng không cần phải đánh. Đối phương dù sao cũng là quân trong chùa, còn không có bộ dáng của quân tinh nhuệ, nhưng nghĩ lại cảm giác rung động ban nãy, hắn cảm thấy biểu hiện của đám tăng binh trước mắt này đã có thể coi là binh giỏi tướng mạnh nhị thúc từng nhắc đến.
- Đã vào trong tầm tên rồi. Đại ca đã muốn động thủ chưa?
Phía nam không có cung thủ tập kích quấy rối, Đổng Băng Phong lại vội vàng chạy về.
Triệu Tiến đang nhìn chăm chú, những lời của Đổng Băng Phong làm hắn giật cả mình, hắn lập tức kịp tỉnh táo, luôn miệng nói:
- Bắn! Bắn!...
Sau khi nói ra, mặt Triệu Tiến nóng ran, hắn mới vừa rồi khẩn trương quá mức, chỉ lo phòng ngự trốn tránh, rõ ràng không quan tâm đến cung thủ nhà mình, đứng bắn trên mộc đài sau tường, tầm bắn có thể xa hơn một chút so với đám cung thủ tăng binh bên kia, nếu tấn công trước sẽ tạo thành trở ngại bị thương cũng có thể giết chết kẻ địch.
- Giương cung bắn ba mũi tên tầm xa trước.
Đổng Băng Phong ước chừng khoảng cách một chút, mở miệng hô.
Các cung thủ đang cúi người tránh ở sau tường nghe thế liền vội vàng đứng dậy. Trong đám cung thủ Triệu tự doanh, chỉ có Trang Lưu đứng dậy nhanh nhất, những người còn lại đều chậm hơn so với đám lão kỵ binh kia nửa nhịp, thậm chí còn chưa kịp làm gì.
Bản thân Đổng Băng Phong cũng đứng thẳng trên vọng lâu, giương cung lắp tên, nhắm thẳng phía trước, "vèo" một tiếng bắn ra, tiếng rít xé gió của mũi tên liên tục vang lên.
Mũi tên ngắm thẳng lên cao vẽ thành đường vòng cung, rơi vào trong đội tăng binh. Bởi vì bên đại viện Hà gia luôn ồn ào huyên náo, không có bất kỳ động tĩnh gì với bên ngoài nên đội tăng binh căn bản không nghĩ tới sẽ có phản kích. Hơn nữa trong đội ngũ và chung quanh thanh âm cũng rất ồn, mũi tên tới gần bọn chúng mới nhận ra, nhưng khi đó cũng đã muộn.
Có mũi tên bắn trượt, có mũi tên bắn trúng ‘tường gỗ’, nhưng đa số đều bắn trúng tăng binh, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi. ‘Bức tường gỗ’ đang chậm rãi di chuyển lập tức dừng lại, có mấy cánh cửa còn rơi xuống đất, đội quân theo phía sau cũng tan vỡ hai cánh quân.
- Không cần sợ, giơ ván cửa lên.
Có thể nghe thấy tiếng các đầu mục tăng binh đang hô to, chỉ có điều tiếng hô này nhanh chóng bị những tiếng kêu đau thảm thiết cùng thanh âm hỗn loạn lớn hơn bao phủ. Đợt tên thứ hai lại bay tới.
Người nâng ván cửa cũng đã ngồi xổm xuống, cung thủ phía sau lập tức khom người chui vào trốn, nhưng ván cửa che được cũng có hạn, bốn nhóm cánh quân phía sau ‘tường gỗ’ đều loạn cả lên. Tất cả bọn họ đều lui về phía sau, nếu không cũng tránh ở phía sau ván cửa, không nữa cũng di chuyển ra ngoài tầm bắn, bằng không quá dễ dàng bị bắn trúng.
- Kẻ nào lui về phía sau, chém. Xung phong lên trước, ngăn bọn chúng lại.
Có người gào to, một tiếng kêu càng thảm thiết vang lên.
- Đây là kẻ làm gương.
Đại hán mặc giáp kia vung binh khí trong tay lên, hai lựa chọn một là có thể bị bắn trúng, hai là sẽ gị giết chết này làm cho mọi người đều biết phải làm sao.
Tăng binh cung thủ tránh sau tấm ván cửa cũng bắt đầu đánh trả, nhưng khoảng cách này tương đối ngoài tầm với, tên bắn tới bên này đều không có lực gì.
- Đội trước không động, đội sau giết đội trước.
Từng tiếng thét to vang lên.
- Con mẹ nó, thật đúng là phép tắc hành quân.
Triệu Tiến ở trên vọng lâu nghe được rõ ràng, không kìm nổi thấp giọng mắng một câu.
Có thể thấy cả đội ngũ tăng binh dừng sững lại thoáng chốc, không biết ai hô ra tiếng trước, tường gỗ vốn đã hạ thấp xuống một nửa đột nhiên bị nâng lên, sau đó xông về phía trước. Cung thủ phía sau bức tường gỗ đó cũng khom người chạy theo, khiến Triệu Tiến kinh ngạc là, lũ tăng binh rõ ràng vẫn còn duy trì bốn hàng đội hình như cũ, chỉ là bọn chúng cùng đồng bọn phía sau đã trộn lẫn với nhau.
Đợt mưa tên thứ ba bắn ra, lại có tăng binh bị bắn chết, chỉ có điều người chết vừa ngã xuống đất đã bị người phía sau ào tới, vốn không có ai để ý tới.
Còn có thể bắn đợt thứ tư… Có người đứng trên mộc đài tiếp tục giương cung lắp tên, mà những lão kị binh thì sớm đã nằm rạp người xuống.
- Núp đi, Núp mau.
Triệu Tiến ở trên vọng lâu khàn giọng hô to, thanh âm của hắn cũng bị tiếng gào thét bao phủ.
Lần này, tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong viện. Trên đầu tường, bốn gã cung thủ từ trên mộc đài ngã xuống, Triệu Tiến lúc này đã không dám ngẩng đầu, cả người đều dán vào phía sau tấm chắn trên vọng lâu, mũi tên gào thét bay tới đâm tại trên tấm chắn làm tấm chắn rung lên, Đổng Băng Phong nằm úp sấp ở bên cạnh Triệu Tiến hô lớn:
- Đại ca, để các đội trong viện vào nhà, cung thủ của kẻ địch gần thêm chút nữa liền có thể bắn phủ cả nửa sân, khi ấy nếu các đội còn đứng ở bên ngoài, thương vong sẽ càng lớn hơn nữa.