Nhưng cho dù đã đến cục diện như thế này, tiền trong thành có thể thu vào, thì vẫn ngoài tầm tay với như ở ngoài thành, hơn nữa giết Lý Thuận có danh phận đại nghĩa, có đúng theo vương pháp hay là là chuyện khác, người biết nội tình đều cảm thấy không quá đáng. Những chuyện khác thì lại không tiện làm quá kiên quyết, nói trắng ra là vẫn chưa đến lúc trở mặt hoàn toàn.
Chính là vì điều này, Triệu Tiến mới không ôm hy vọng gì đối với bản danh sách của Vân Sơn Tự, cảm thấy đối phương nhất định sẽ tìm lý do để thoái thác, không ngờ lại dứt khoát mau lẹ mang ra như thế này.
Tiếp nhận tờ danh sách nhìn qua một lượt, Triệu Tiến cũng lắc đầu. Người có tên trong danh sách mà hắn biết quả thật không ít, hơn nữa những người này hôm nay đều đến dập đầu.
Kẻ cho vay nặng lãi kiếm lời, kẻ lén mở thanh lâu, nhà chứa trong thành, còn là chưởng quỹ của hai cửa hàng, đại bộ phận đều không phải là nhân vật đứng đắn gì, nhưng suy ngẫm lại đối phương chính là con trai của phương trượng tiền nhiệm, phụ thân Tiết Hiểu Tông và Lý Thuận là các vị cao tăng, điều này cũng thật kỳ lạ.
- Con người ở Vân Sơn Tự quả thật hỗn tạp.
Triệu Tiến lắc đầu cảm khái một câu.
Như Huệ đương nhiên có thể hiểu được ý tứ trong câu nói này. Y không có vẻ tức giận chút nào, ngược lại còn cười nói:
- Trên dưới bổn tự, các vị cao tăng đại đức cũng có việc riêng, cũng có việc tục duyên cần chăm lo, có những người như thế này cũng tiện.
Triệu Tiến không tiếp lời y, ngược lại cầm lấy tờ danh sách xoay người nói:
- Điều này không khác biệt gì với Văn Hương Giáo. Những người này đều có mối làm ăn và những bận bịu của riêng mình, cũng không cần phải ra tay đả thương hay giết người, nhưng chính là vì có những kẻ như thế này, nhất cử nhất động của chúng ta đều nằm trong mắt người khác, bất cứ lúc nào cũng có thể tính kế với chúng ta.
Truyền đầu của Văn Hương Giáo cũng là dạng này, ngoài mặt thì biểu lộ thần phục, nhưng bên trong vẫn không chịu khống chế, giáo huấn thì không cần phải nói.
- Tiểu Dũng, ngày mai cầm tờ danh sách này đi tìm thử từng người, bảo bọn chúng giao gia nghiệp ra đây, sau đó cút ra khỏi thành Từ Châu, nể mặt Như Huệ sư phụ, ta tha mạng cho bọn chúng. Còn những tên ở ngoài thành, mỗi tháng giao trên năm thành tiền lời, ai không giao thì cũng cút đi.
Triệu Tiến nói sơ qua một lần, Lưu Dũng cũng cảm thấy đó là lẽ đương nhiên, liền cầm lấy tờ danh sách.
Lúc Triệu Tiến nói ra lời này, Trần Thăng thì lại nhìn chằm chằm vào Như Huệ hòa thượng, tay không ngừng sờ lấy chuôi đao.
Đối với biện pháp giải quyết ngang ngược của Triệu Tiến, Như Huệ hòa thượng chẳng những không tức giận, ngược lại còn mang vẻ mặt tươi cười. Đến lúc Lưu Dũng tiếp nhận tờ danh sách, y mới mở miệng nói:
- Những người này đều là những kẻ ngoài sáng, kẻ trong tối càng nhiều hơn. Sai dịch đi thu lương bốn huyện Từ Châu, chỉ sợ hơn phân nửa đều rơi vào trong tay những người mang danh hiệu cư sĩ, có trời mới biết bọn họ có thể làm gì trong tự.
Bạch dịch công sai phân ra rất nhiều loại, Lương sai thu thuế thu lương là việc tốt nhất, những người này quản lý sổ sách, giở trò trong thuế ruộng, kiếm chác được nhiều, mà đại bộ phận đất đai Từ Châu đều nằm dưới danh nghĩa của Vân Sơn Tự, đương nhiên có liên quan chặt chẽ. Nếu như những người này lại có mật thám của Vân Sơn Tự, thì thật sự là rất khó xuống tay, khó bắt được.
Được Như Huệ nhắc nhở như vậy, Triệu Tiến mới nghĩ đến việc này. Lúc trước quả thật hắn không suy xét đến mức này, xem như là trong lối suy nghĩ có điểm mù.
Triệu Tiến quả thật không hiểu nổi lập trường của Như Huệ. Bất kể là danh sách, hay là những lời nói này của Như Huệ, mảy may không đứng về phía Vân Sơn Tự chút nào, hơn nữa đây cũng không phải là thái độ bán rẻ tin tức để cầu lợi ích cho mình, đây rõ ràng là việc chỉ có kẻ thù mới làm. Nghĩ đến mấy lời nói đầy thâm ý của của hình phòng Lý thư biện, Triệu Tiến đã hiểu được một chút.
Tay của Trần Thăng cũng đã rời khỏi chuôi đao. Trên mặt Triệu Tiến cuối cùng đã nở một nụ cười, nói:
- Ở đây đều là người trong nhà, Như Huệ sư phụ có cái gì thì cứ nói cái đó.
- Đa tạ Triệu công tử, trên dưới bổn tự đều phẫn nộ vô cùng đối với những việc làm của công tử. Phương trượng và giám viện đều ủy thác bần tăng nhắn gửi cho công tử, nói Phật cũng có lửa, xin Triệu công tử kiềm chế vài phần.
Như Huệ hòa thượng quả thật dám nói những lời này.
Có những lời như vừa rồi, mấy người Triệu Tiến lại không tức giận, chỉ là nhìn nhau, sắc mặt có chút cổ quái, mọi người đều biết còn một phần phía sau.
- Cao lương đổi rượu trắng, đây là việc lợi cả đôi bên, bổn tự sẽ vận chuyển cao lương đến như bình thường, cũng mong Triệu công tử đừng cắt đứt rượu trắng. Định mức ban đầu cấp cho Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu, có thể giao cho bổn tự gom về một mối cấp phát xuống, nếu có thể tăng lên, vậy thì càng dễ nói.
Như Huệ đứng đó cười thao thao bất tuyệt, sắc mặt của mấy người Triệu Tiến trong phòng càng trở nên cổ quái. Người khác còn có thể giữ được bình tĩnh, còn Thạch Mãn Cường đã đứng dậy. Mọi người nhìn sang, thì Thạch Mãn Cường đã không nhẫn nhịn nổi nữa, nói với giọng thô kệch của y:
- Đại ca, mọi người nói chuyện đi, đệ đi xem thử việc phòng vệ của tửu phường, xem thử đám tiểu tử có tên nào lười biếng hay không.
Ai cũng biết đây là viện cớ. Thạch Mãn Cường ôm quyền xoay người, đi được một bước lại nhịn không nổi quay đầu lại nói:
- Uổng cho mẹ đệ cả ngày bái phật, bà nào biết đám hòa thượng đều…
Nói được nửa câu, từ khẩu hình ai cũng có thể nhìn ra y đang buông ra những lời thô tục, xem ra là bị những lời nói và lập trường vô sỉ này làm cho tức giận trong lòng.
Sau khi Thạch Mãn Cường đi ra khỏi cửa, không đợi Triệu Tiến khách khí giải thích, Như Huệ hòa thượng lại nói trước:
- Vị Thạch công tử này thật là ngay thẳng.
Y đã nói như vậy, đám Triệu Tiến cũng chỉ cười cười. Như Huệ hòa thượng tiếp tục nói:
- Giám viện Như Nan của bổn tự và hai vị sư huynh đề nói, nếu mối làm ăn này kiếm được nhiều, thì sẽ làm trước, đợi lúc thỉnh được trợ thủ, tập hợp nhân mã, giết tên tiểu tử đó, đoạt lấy tửu phường là được.
Nghe y nói sơ lược những điều như thế này, Triệu Tiến sửng sốt, những người khác lập tức biến sắc. Lưu Dũng và Cát Hương trực tiếp đứng dậy. Sau khi Triệu Tiến nhìn thấy thì liền cười, thản nhiên nói:
- Lời này không nên nói ra từ miệng của Như Huệ sư phụ.
Nhìn thấy Triệu Tiến điềm tĩnh như vậy, Như Nan hòa thượng ngược lại càng kinh ngạc, nhìn chằm chằm lắc đầu, chậm rãi nói:
- Triệu công tử lòng dạ khí độ như vậy, quả thật không giống như người mười sáu tuổi, lẽ nào anh kiệt trời sinh làm đại sự, đều có bộ dáng như vậy sao?
Tích lũy kinh nghiệm làm người hai kiếp, đương nhiên là khác. Từ trước đến giờ Triệu Tiến luôn rất cẩn trọng để mình đừng quá khác thường, đồng thời cũng bị xung quanh đồng hóa, càng lúc càng giống thiếu niên cùng trang lứa, nhưng bản chất vẫn là bản chất, hiện tại Triệu Tiến cũng không muốn che giấu gì cả.
Triệu Tiến không trả lời câu hỏi của Như Huệ, mà nói ra nghi vấn của mình.
- Như Huệ sư phụ nói nhiều điều không nên nói như vậy, là muốn cái gì? Hiện tại rượu cấp cho Vân Sơn tự, tương lai có thể đều tính là của Như Huệ sư phụ đấy. Nếu muốn đổi ra ngân lượng, chỉ cần nói ra con số thôi.
Từ lúc hai bên bắt đầu gặp mặt nhau, Như Huệ hòa thượng này đã lộ ra ý muốn kết thân, căn bản là không suy xét gì cho Vân Sơn Tự, đến bây giờ thì trắng trợn bán đứng. Dưới gầm trời này không có chuyện vô duyên vô cớ, huống hồ loại người thông minh như Như Huệ hòa thượng, đương nhiên là y có điều muốn cầu.
- Xin Triệu công tử giúp ta báo thù, giúp ta báo mối thù giết cha này.
Trên mặt Như Huệ hòa thượng đã không còn nụ cười, chỉ còn lại thần sắc oán độc, y không còn tự xưng bần tăng nữa, mà là xưng “Ta”.
Lời này nói ra, căn phòng ấm áp bất chợt trở nên lạnh lẽo hơn không ít. Triệu Tiến và những người bạn đều sửng sốt, không ngờ từ trong miệng Như Huệ hòa thượng lại nói ra được lời này.
Triệu Tiến cau mày, trầm ngâm rồi hỏi:
- Triệu mỗ có nghe nói phương trượng tiền nhiệm đã viên tịch.
Như Huệ cười thảm hai tiếng, nói:
- Bệnh có hơi nặng, nếu tịnh dưỡng thêm thì không phải là không trị khỏi, chỉ có điều người khác không chờ được, trước tiên bao vây thiền phòng của phương trượng, sau đó Như Nan tiến vào giết chết người, với bên ngoài chỉ nói là viên tịch thôi.
- Làm sao ngươi biết?
- Sa di hầu hạ thiền phòng nhìn thấy, sau khi đi ra nói với người khác, hai ngày sau, hắn bi thương quá độ, tọa hóa mà đi.
Giọng nói trong trẻo của Như Huệ hòa thượng trở nền khàn lại.
Những lời này có lẽ Như Nan hòa thượng nhẫn nhịn trong lòng đã lâu, vừa mở miệng đã không dừng được:
- Lúc bây giờ ta còn đang đọc sách ở thư viện, mấy vị trưởng bối thân thiết trong tự bảo ta mau trở về. Lúc đó người trung với nhà ta cũng không ít, mọi người cũng không muốn cá chết lưới rách, nên mới hẹn ngầm với nhau, xem như gia phụ viên tịch. Mọi người đều ủng hộ Tiết Sùng Huấn làm tân phương trượng, cho ta một vị trí tri khách. Hiện tại từ trên xuống dưới trong tự đều là của Tiết Sùng Huấn hắn! Nhân mã, theo lời của trường bối ta đều đã viên tịch mất rồi, bọn họ đã không còn để ta ở trong lòng, lại cảm thấy ta giao tiếp đối ngoại đắc lực, nên vẫn còn yên tâm với ta.
Tiết Sùng Huấn là ai. Triệu Tiến ngây người một lúc mới phản ứng. Đây là vì hắn biết đại chưởng quỹ Tiết Hiểu Tông của Vân Sơn hãng là con trai của phương trượng Vân Sơn Tự.
- Ta đã nhẫn nhịn mười lăm năm, ông trời rủ lòng thương xót, cuối cùng đã giúp ta đợi đến cơ hội…
- Vì sao ngươi cảm thấy ta sẽ giúp ngươi đối phó Vân Sơn tự?
Triệu Tiến không khách khí ngắt lời đối phương. Như Huệ hòa thượng nói đến sau cùng đã không còn dốc bầu tâm sự mà là phát tiết.