- Đại Hương, đệ dẫn theo ba đội, bắt giữ người nơi đó. Ngươi dẫn đường.
- Băng Phong đệ dẫn cung thủ và hai đội đi gõ chuông. Ngươi dẫn đường.
- Chỗ ở của các phương trượng và bọn giám tự chắc phải ở cùng nhau. Ngươi tới dẫn đường. Đi.
Triệu Tiến liên tục ra lệnh, Chân Trí cùng đồng bọn vẻ mặt đầy kinh ngạc, y vẫn luôn nghĩ rằng y quen thuộc Vân Sơn Tự như thế, nhưng Triệu Tiến truyền lệnh xuống, đều là nghe theo không dám phản kháng.
Liên tục mấy đội có che khăn trùm đầu, đao thương trong tay ở bên trong Vân Sơn Tự chạy ngang bước dọc, dù thế nào cũng không thể không tin, dù đầu óc chậm chạp thế nào, đến lúc này cũng hiểu ra việc này không giống bình thường. Nhưng tăng chúng làm việc trong chùa cũng không nhiều, đều tự mình tìm chỗ trốn, có mấy người kinh hoảng hét to lập tức bị giết không lưu tình. Số tăng chúng còn lại đang quỳ dưới đất thì sợ đến vỡ mật, cảm thấy quỳ dưới đất thì có thể không bị giết nên số người quỳ trên mặt đất ngày càng nhiều.
Triệu Tiến dẫn gần hai trăm gia đinh xông vào chỗ ở của phương trượng và giám tự, dọc theo con đường này bọn hắn tình cờ thấy đám tăng chúng cuống quýt né tránh, trên thực tế lúc này là thời điểm đám tăng chúng phải đi đọc kinh buổi sáng, người có việc đang bận rộn, còn lại là ngủ nướng, căn bản không có người nào đi lại. Dù sao trời cũng còn rất sớm, cho tới bây giờ, bọn người Triệu Tiến chỉ hao phí thể lực cho việc chạy qua chạy lại chứ căn bản không có động đến binh đao.
Tăng nhân quỳ xuống dọc hai bên đường khá nhiều, lại còn có người tự mình nhích tới gần, nếu như không phải là Chân Trí hét to, những người này đã bị giết chết rồi. Những người này sắc mặt kích động, không ngờ sau khi hành lễ lại chạy về phía sau, trên đường cũng có mấy người đi theo tới đây.
Chỗ ở của phương trượng và giám tự là ở gian phòng gần cuối Vân Sơn Tự, hai cái biệt viện lớn ở liền một chỗ. Không ít người Triệu Tự Doanh đã từng đến Vân Sơn Tự dâng hương, phía trước là pháp trướng tôn nghiêm, hương khói lượn lờ tất cả đều nhìn thấy qua, cảnh tượng nơi này ngược lại là lần đầu tiên nhìn thấy.
Sau khi nhìn thấy, có nhiều người theo đó chẳng cần để ý gì nhổ ngụm nước bọt trên mặt đất, có người lại thấp giọng mắng. Bởi vì nơi này là thiền viện, nơi tăng nhân thanh tu nhưng rõ ràng là như phủ đệ của những người giàu có, tường trắng, ngói đen, nhà cao cửa rộng. Nếu không vào trong ai có thể biết được bên trong có động Bồng Lai như vậy, chả trách ai ai cũng nguyện ý làm phương trượng trong chùa này.
Hon nữa trước cửa hai trạch viện cũng giống như bao gia đình giàu có khác, cũng có mấy người hộ viện gác cổng, nhưng chẳng qua nơi này là tăng nhân mà thôi.
Mấy tên tăng nhân này cầm đại côn sơn màu đen trong tay, nhìn từ xa cũng rất uy nghiêm, tuy nhiên lại không có một chút lòng dạ muốn hộ vệ, bỏ cây gậy trong tay mà chạy.
- Đại Thăng, đệi dẫn một đội giữ cửa sau.
Một gã tăng nhân dẫn đường, Trần Thăng mang người đi ra mặt sau.
- Mở cửa ra.
Lệnh vừa hô ra, lập tức có người tiến lên mở cửa, cửa mở thật dễ dàng, thậm chí không cần phải xô cửa hoặc trèo vào trong để mở. Bởi vì nơi này bắt chước theo quy chế của các gia đình giàu có, cạnh cửa lớn còn có một cửa nhỏ cho mấy người gác cổng hộ viện ra vào, mấy tăng nhân thủ cửa vội vàng chạy tới mở cái cửa nhỏ kia.
Trong khoảnh khắc cổng chính được mở ra, lúc này ngược lại Triệu Tiến lại không vội, hắn hỏi.
- Như Nan đã trở về chưa?
Như Nan hòa thượng chính là giám tự Vân Sơn Tự, hắn hỏi như vậy, Chân Trí quay đầu nhìn một vị tăng nhân, vị tăng nhân này là nửa đường cùng tới đây, vội vàng nói.
- Như Nan chiều hôm qua trở lại bên này, bàn bạc với Viên Tín hồi lâu, sau đó không thấy rời khỏi viện nửa bước.
- Các ngươi đúng là rất cẩn thận.
Triệu Tiến thản nhiên nói. Chân Trí ho khan mấy tiếng, mười mấy tăng nhân kia sắc mặt cũng không được tự nhiên.
Chân Trí lúc mới đầu vào trong sân, không lâu sau đã kêu sáu đồng môn đến, dọc theo con đường này lại có nhiều như vậy, mà động tĩnh trên dưới Vân Sơn Tự hiểu rất rõ ràng, trên đời thực không có chuyện trùng hợp như vậy. Rất dễ dàng suy nghĩ cũng liền hiểu rõ, chẳng lạ gì phe cánh Như Huệ đã sớm làm sẵn rất nhiều thứ, dù không có Triệu Tiến thì bọn họ cũng sẽ cấu kết cùng người bên ngoài.
- Đội thứ hai vào nhà này, trước tiên xông vào bắt lấy phương trượng, sau đó bắt hết người trong viện này, đội thứ ba trông coi cổng chính, đội thứ nhất theo ta.
Như Nan là giám tự của Vân Sơn Tự, cũng là thủ lĩnh tăng binh của Vân Sơn Tự. Chiếu theo suy đoán của Như Huệ, Như Nan này hẳn đã từng tòng quân, y huấn luyện tăng binh cũng không phải là bản lĩnh của kẻ giang hồ.
Một khi đã như vậy thì Như Nan kia xem như là chủ tướng của Vân Sơn Tự, bắt giặc phải bắt vua trước, lẽ dĩ nhiên phải chiếu cố trước tiên, về phần phương trượng Viên Tín kia, đã đến nước này rồi thì bản thân đã là cá trong chậu, chim trong lồng rồi.
Triệu Tiến dẫn người vào trong trạch viện kia, vào năm biệt viện lớn, thậm chí còn có thể nhìn thấy cả hòn giả sơn, đầm nước như cảnh sông núi, chẳng khác nào là chỗ ở của người giàu có.
Sau khi vào viện này, tăng nhân dẫn đường lại có chút mê muội, bởi vì bọn họ cũng chưa từng vào, nói là viện này nghiêm cấm tăng nhân vào trong, rất nhiều thứ được đưa đến cổng nhỏ sau đó sẽ có tiểu hòa thượng chuyển vào bên trong. Hơn nữa những tiểu hòa thượng kia đều ra vào một mình, không có quen biết với tất cả chúng hòa thượng Vân Sơn Tự. Ngay cả tâm phúc của phương trượng và giám tự cũng không được phép vào.
Thần bí rất thần bí, phòng ốc nhà cửa trạch viên cũng không khác biệt lắm so với nơi khác, mọi người đều có thể biết phòng ngủ ở đâu, Triệu Tiến dẫn đại đội hướng qua bên kia.
Vào nhà thứ hai, đi qua những gian phòng ven đường này có thể nghe được những tiếng kinh hô nhưng đè nén ở bên trong, cũng có tiếng động lén lút nhìn ra ngoài, Triệu Tiến chẳng muốn phải phá cửa nhưng từng cửa lại để bốn người canh chừng.
Tiến vào nhà thứ ba, vừa mới đá cửa mở ra đã nghe tiếng người phẫn nộ quát lớn.
- Đây là nơi nào mà các ngươi dám làm loạn.
Tất cả mọi người đều sửng sờ, theo đó dừng bước, cũng không phải do người này hung hãn mà là người này là một thiếu phụ trẻ, hơn nữa cách ăn mặc có lẽ là a hoàn của một nhà giàu có, chừng hai mươi mốt tuổi, nét mặt tràn đầy phẫn nộ.
Tim phổi Vân Sơn Tự chính là chỗ này, như thế nào lại có nữ nhân, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Triệu Tiến lập tức hiểu ra cười nói.
- Thật là biết hưởng thụ, xem ra cực lạc không phải là ở Tây Phương.
Những lời này nói ra làm các tăng nhân ai nấy đều xấu hổ, thiếu phụ trẻ tuổi ấy nhìn nhiều người như hung thần ác sát tiến vào, không ngờ trên mặt lại không có chút sợ hãi, ngược lại còn ở đó nói to.
- Nếu không cút ra ngoài, đợi lão gia nhà ta tức giận, các ngươi đều sẽ bị chém thành ngàn mảnh.
Tất cả mọi người đều sửng sờ nghĩ thầm cô gái này không chỉ điên mà còn là kẻ ngu, nhìn thấy tràng diện này không lẽ không sợ sao?
Triệu Tiến cũng sửng sờ, ngay sau đó tỉnh táo lại, hắn nói.
- Cô ta nếu là người bên trong nhà, chắc biết rõ Như Nan ở căn phòng nào. Bát dẫn theo sang đó.
Lập tức có bốn gã gia đinh bước ra, ả kia đứng đó lớn tiếng quát, đến khi tới trước mặt, nữ nhân kia còn muốn giãy dụa thì bị một gã gia đinh tát một bạt tai thật mạnh nên nhất thời yên tĩnh lại sau đó lại khóc lớn. Đến khi gã gia đinh làm ra vẻ như còn muốn đánh liền lập tức thành thành thật thật dẫn đường.
Triệu Tiến cười nói.
- Ta có nghe nói phương trượng các ngươi yêu thích tiểu cô nương, Như Nan đúng là dựa vào chỗ này được thăng lên cao, mấy năm nay vơi vét không ít. Những tiểu hài tử kia đều lớn lên trong chùa. Lẽ dĩ nhiêu đều cho rằng các ngươi là trời, đối với chuyện bên ngoài hiển nhiên là không biết.
Nghe được những lời này, bọn gia đinh đứng bên cạnh mở to hai mắt nhìn, những tăng nhân đi theo vào thì cúi đầu niệm Phật, Triệu Tiến bước chân không ngừng lại, tiếp tục hỏi.
- Có phải các người cảm thấy không có bằng cớ gì, cho nên ít nhất phải nói cho rõ. Đó là các ngươi chỉ thấy người sống, không biết có bao nhiêu người đã chết đấy.
Lúc này thiên tai nhân họa, bán con bán vợ có thể thấy ở khắp nơi, có thể bán vào làm nô bộc cho nhà giàu có, chẳng những không phải là việc bi thảm gì mà ngược lại cho rằng đó là phúc khí, ít nhất có thể được ăn no mặt ấm, tôi tớ nhà giàu cũng còn mặt mũi hơn so với nhà nghèo khó. Nghĩ đến những điều này, Vân Sơn Tự đưa tiểu cô nương lên núi cũng chưa chắc đã tạo ra nghiệp chướng.
Nhưng Triệu Tiến lại biết rất rõ ràng, việc thương thiên hại lí bậc này, việc Vân Sơn Tự tham dự nhất định sẽ giữ bí mật chặt chẽ, giết người diệt khẩu sẽ làm không ít, chớ đừng nói chi là bé gái mảnh mai, căn bản không chịu được sự chà đạp, chỉ sợ chùa này có một nơi bí mật, phía dưới đều là xương trắng.
Triệu Tiến vừa nói như thế tất cả mọi người đều nghiêm nghị, đi về hướng bên trong, lại nghe phía trước có người gầm lên.
- Bằng hữu tam sơn ngũ nhạc của bổn tự chưa bao giờ bạc đãi, phía Tây là Khổng gia, phía Đông là Phùng gia, đều cùng bổn tự qua lại thân thiết. Các ngươi nếu làm bừa, chớ có nói là quan phủ sẽ truy xét, giang hồ bốn phương cũng sẽ không cho các ngươi chỗ dung thân.
Khi đang nói những lời này thì Triệu Tiến đã đi vào trong sân, nha hoàn kia run rẩy lui sang một bên, Như Nan hòa thượng kia trên người chỉ mặc một cái khố mỏng, cởi trần nửa người trên, trong tay cầm phác đao đang đứng ở đó la hét, y bị bốn tên gia đinh dùng trường mâu ép vào một góc.
Mắt nhìn Triệu Tiến dẫn một đội nhân mã tiến vào sân, lại nhìn đám người Chân Trí đi theo, vẻ mặt Như Nan hòa thượng lập tức trở nên tuyệt vọng, giọng nói trở nên khàn đặc.
- Mấy người các ngươi không ngờ lại cấu kết với đạo tặc bên ngoài, vàng bạc Vân Sơn Tự vạn lượng, châu báu vô số, các ngươi muốn cứ việc lấy.