Triệu Tiến và các huynh đệ đều ở trong sân, theo hắn đi điểm danh, các lão binh cùng tân binh đứng ra khỏi hàng, đứng nghiêm. Chiếu theo việc sắp xếp trước đó, hơn một trăm người giữ lại đóng giữ ở trong sân, còn lại xếp thành hàng đợi lệnh, có thể lên đường tổng cộng có ba trăm chín mươi mốt người.
Triệu Tiến lạnh lùng ra lệnh.
- Từ giờ trở đi, Hà Gia Trang này chỉ được phép vào không được phép ra. Kẻ nào trái lệnh chém.
Triệu Tiến vừa đưa đội hình ra khỏi đại viện Hà Gia Trang vừa ra lệnh.
- Trên đường không được phép làm ồn, phía trước do hai người cầm dèn dẫn đường, người phía sau chờ đó, đợi đến khi trời sáng thì tự mình đi trở về.
Sau khi trải qua cuộc chiến đêm vừa rồi, đám binh sĩ của Triệu Tự Doanh mỗi người đều chững chạc rất nhiều, mệnh lệnh này rất bất ngờ nhưng cũng không có người nào vì ngạc nhiên mà xì xào, chỉ dựa theo sắp xếp mà xếp thành hàng, đi theo bọn Triệu Tiến lên đường trong đêm.
Dù đã sáu bảy năm nhưng cứ mỗi khi đi vào ban đêm thì Triệu Tiến lại có chút không thỏa mái, vì thời đại này nửa đêm thực sự rất tối, nếu như không có ánh trăng đưa tay không thấy được năm ngón không phải là nói quá, vì vậy Triệu Tiến sắp xếp hai người cầm đèn dẫn đường ở phía trước.
Hắn không muốn giống như Vân Sơn Tự, tay mỗi người cầm một bó đuốc, như vậy quả thực sáng sủa, nhưng thực sự quá bắt mắt. Dọc đường đi qua không ít thôn trấn, cả mấy trăm cây đuốc, sẽ bị nhiều người nhìn thấy, làm không tốt còn có phiền toái không cần thiết.
Người đi lần này thuần túy là gia đinh của Triệu Tự Doanh, bọn lão kỵ binh ở trong trang dưỡng thương, cũng có thể trợ giúp cho Vương Triệu Tĩnh trấn thủ, hơn nữa người tới lần này tất cả đều là bộ tốt, mặc dù một số người của Triệu Tự Doanh biết cưỡi ngựa nhưng tất cả đều đi bộ, duy nhất Đổng Băng Phong là ngoại lệ, y một mình đi cùng hai con ngựa.
Phía trước là hai người cầm đèn lồng, phía sau là mấy trăm người im lặng bước theo, bất kể thế nào thì nhìn cũng rất quỷ dị, tuy nói rằng lúc này trên đường không có ai nhưng không có nghĩa là không có người đi đường. Qua ngày hôm sau, phía Tây Từ Châu bắt đầu có tin đồn quỷ binh Thành Hoàng đi tuần tra ban dêm, đây thực ra là một đội của bọn Triệu Tiến, ban đêm mấy người đi săn nhìn xa nên lầm tưởng.
Ban đêm đi cũng không nhanh, cũng rất khó đoán định thời gian, nhưng lúc đến quán trọ ở thành Tây kia thì trời vẫn còn rất tối, Triệu Tiến cũng không có dẫn đại đội qua mà là Đổng Băng Phong cưỡi ngựa dẫn người sang đây.
Lưu Dũng mang theo năm gia đinh, năm người kia sau khi nhìn thấy Triệu Tiến cũng có chút kích động, có lẽ là vì biết được trận chiến đêm qua. Người Lưu Dũng tìm đến có hai tên thông thạo mọi nẻo đường trong thành Từ Châu, tuổi tác khoảng hơn ba mươi, nhưng lại là bọn người buôn nước bán bọt, nói trắng ra là bọn chuyển đồ ăn cắp được trong thành ra ngoài thành bán. Hai người bọn họ sau khi gặp Triệu Tiến thì vô cùng cung kính, không dám chậm trễ chút nào.
Về người nhận thư của hòa thượng Như Huệ là một gã đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, cách ăn mặc coi như thể hiện được thân phận, đội mũ quả dưa, mặc bộ áo dài hai lớp, hơn nữa Triệu Tiến còn có chút ấn tượng với người này. Hình như ở thành Đông có mở một cửa tiệm chỉ bán văn phòng tứ bảo, sách vở bút mực, người này có giao thiệp với mấy người có học thức, chưa từng nghĩ người này lại là thân tín tâm phúc của hòa thượng Như Huệ.
- Tiểu nhân là Chân Trí, đã thấy thư của thiếu gia nhà ta, cũng đã kiểm tra tín vật, xin Triệu công tử có việc gì cứ giao phó.
Người trung niên ấy nói thẳng thắn.
Lúc Đổng Băng Phong đi đón người, Triệu Tiến cho đội ngũ tạm nghỉ ngơi, đám người vừa đến lập tức lên đường, hắn nói với hai người buôn nước ngọt kia trước.
- Dẫn đường đi Vân Sơn Tự núi Vân Long chọn đường ít người qua lại, có thể để cho đại đội nhân mã đi qua. Đến lúc đó sẽ có trọng thưởng.
Nghe được mệnh lệnh này, hai người bán hàng quen thuộc đường đi lối lại kia vội vàng gật đầu đồng ý, ngay sau đó cả người đứng sững ở tại chỗ, không ngờ tay chân đều run rẩy. Triệu Tiến muốn làm cái gì, ngẫm nghĩ một chút đều khiến người khác kinh ngạc.
Tuy nhiên hai người này cũng được coi như là người giang hồ, biết rõ hiện giờ không thể không đáp ứng, chỉ có thể nghe theo. Ngược lại Triệu Tiến là người làm việc trước sau như một, sau khi xong việc thhì việc có bị giết người diệt khẩu không cũng không cần lo lắng, việc trọng thưởng kia có bao nhiêu cũng chỉ có thể chờ mong.
Lưu Dũng sắp xếp những người này xong, muốn lên xe ngựa chợp mắt tí, y có thể một ngày một đêm không nghĩ ngơi cũng không sao cả, nếu như hôm sau phải chiến đấu thì cũng nên nghĩ ngơi để bảo đảm sức lực.
Nhưng lần này Lưu Dũng còn chưa có nhúc nhích đã bị Triệu Tiến túm tới một bên thấp giọng nói chuyện một hồi, Lưu Dũng gật đầu vâng dạ. Lưu Dũng không đi cùng đại đội ngược lại đi về hướng khách điếm.
- Tiểu Dũng còn có việc phải làm. Bảo đệ ấy đến khách điếm bên kia ngủ để lấy tinh thần.
Triệu Tiến tùy tiện nói mấy câu, mọi người cũng không hề truy hỏi.
- Ngươi họ Chân?
Triệu Tiến hỏi người nhận thư của Như Huệ hòa thượng.
- Hồi Triệu công tử, là thật trong chân giả, là trí trong trí tuệ.
Người này trả lời rất khách khí.
Nghe trả lời thế, Triệu Tiến cười nói:
- Cái này giống như pháp danh, mà không phải tên gọi.
Chân Trí thấp giọng nói.
- Hồi Triệu công tử, Chân Trí vốn là pháp danh của tiểu nhân, tiểu nhân vốn là cô nhi bị bỏ rơi bên đường, Được Phật Tổ phù hộ nên được lão gia nhận nuôi. Về sau lão gia viên tịch, tiểu nhân vẫn đi theo bên thiếu gia, sáu năm trước mới hoàn tục xuống núi.
Triệu Tiến gật đầu, đối phương lúc này giải thích rất nhiều chuyện, nói rõ thân phận của mình, giải thích mình đáng để tin cậy. Chân Trí này giống như con cháu trong nhà Như Huệ, phụ thân Như Huệ bị bức viên tịch, Chân Trí này khẳng định cũng muốn báo thù.
- Sau khi ngươi đi, có thể mở được cửa chùa không?
Triệu Tiến hỏi thẳng thừng.
Chân Trí ngẩng đầu nhìn sắc trời, sau đó trả lời.
- Triệu công tử, nếu như đi suôt một đường không ngừng nghỉ. Khi trời mờ sáng hẳn có thể nhìn thấy Vân Sơn Tự. Bổn tự sau khi trời sáng sẽ mở cửa đón khách hành hương, rác rưởi trong chùa phải vứt ra ngoài, ăn mặc đồ dùng phải đưa vào. Rất nhiều cửa khi đó đều sẽ mở.
Triệu Tiến sửng sờ, ho khan rồi nói:
- Ta là nói cửa đủ lớn, có thể để cho ta cùng những người này vào một lượt.
- Có. Phía Tây Vân Sơn Tự có một cái cửa xe ngựa có thể đi, tiểu nhân sẽ tìm hai sư đệ để họ mở cửa.
Chân Trí trả lời vô cùng thành thật.
- Đến lúc đó cần phải có người dẫn vào. Một Vân Sơn Tự lớn như vậy, chúng ta không thể đi loạn, phải có mục tiêu mới được.
Triệu Tiến càng hỏi càng kỹ, tự mình muốn lên Vân Sơn Tự, ai cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì. Chuyện lớn như vậy mà Chân Trí lại bình tĩnh như thế, không khỏi có phần rất kỳ lạ, nói trắng ra, điệu bộ này rất không bình thường.
Chân Trí lại bình tĩnh đáp.
- Xin Triệu công tử yên lòng, tiểu nhân và mấy vị sư đệ từ nhỏ lớn lên ở Vân Sơn Tự đó, nơi nơi chốn chốn đều rất quen thuộc.
Ánh mắt Triệu Tiến híp lại, Chân Trí theo đó vô ý chắp tay trước ngực hành lễ, cứ như vậy đi ở sau lưng.
Hai người dẫn đường kia đã đi ở phía trước, hai người này một đoạn cũng là đi quan đạo, phía Bắc Từ Châu tiếp giáp với núi Vân Long, đại đội ở bên cổng tây kéo sang đấy. Dọc đường phải đi vòng qua tường thành, bọn họ cố ý cách tường thành và sông đào bảo vệ thành xa một chút, nếu không thì binh lính thủ thành có thể thấy đội ngũ này bên dưới, sẽ gõ chiêng báo hiệu.
- Tắt một cái đèn lồng, cái khác cũng làm tối chút.
Triệu Tiến phân phó, hai gã gia đinh thân thể cường tráng phía trước vội làm theo.
Yên tĩnh như vậy đi một đoạn thì nghe tiếng gõ mõ cầm canh bên trong thành truyền ra, giờ đã là canh bốn.
- Triệu công tử.
Mọi người không ai lên tiếng nhưng Chân Trí lại nói chuyện.
- Ừ!
Triệu Tiến ừ một tiếng, Chân Trí kia chần chừ rồi nói thêm:
- Triệu công tử, Vân Sơn Tự mấy năm nay làm rất nhiều chuyện, thanh quy giới luật không cần nói tới, phép tắc vương pháp cũng phạm vào rất nhiều. Phật Tổ từ bi! Nhưng bên cạnh cũng có Kim Cương hộ tự, phái Triệu công tử đến trừng phạt, cũng là báo ứng của Vân Sơn Tự. Chẳng qua tăng chúng Vân Sơn Tự hơn nghìn, có một số người đúng là bại hoại Phật môn. Nhưng có một số quả thật đang thanh tu Phật pháp, chịu khổ mà sống qua ngày.
Chân Trí có chút chần chừ nói rất chậm, Triệu Tiến xoay đầu lại, nhưng đêm quá tối, ánh đèn lồng phía trước cũng đủ sáng Chân Trí nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tiến lãnh đạm không chút biểu cảm. Chân Trí ở trong thành Từ Châu nhiều năm như vậy, nghe đồn đãi không ít về Triệu Tiến. Biết vị này tuổi không lớn lắm, trên tay dính máu không ít, sát nghiệp sâu nặng. Chân Trí cảm thấy mấy năm nay mình thành tâm tu Phật pháp, tâm tình kiềm chế cũng cũng đều dưỡng được, kết quả bị nhìn như vậy, chỉ cảm thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngày Xuân thời tiết Từ Châu cũng không tệ, buổi tối cũng không khắc nghiệt, nhưng Chân Trí vẫn nắm y phục thật chặt, giống như có gió lạnh thổi qua, còn tiếp tục nói.
- Triệu công tử, đáng chết phải giết. Nhưng nếu phải giết, mấy nghìn người Vân Sơn Tự, trên núi dưới núi còn có nhà đầy tớ người hầu. Kinh động quá nhiều, ngược lại không thể ung dung rút lui, thì đó chính là phiền toái.
- A, ý của ngươi nói. Chẳng hạn nếu như ta muốn giết toàn bộ, ngươi sẽ đi báo tin sao?
Thanh âm của Triệu Tiến trở nên lạnh lẽo.