Lại có người làm như có việc phải che giấu.
- Nhỏ giọng chút! Nhỏ giọng chút! Sách quý bậc này sao có thể lan truyền lung tung, Tiểu Tiến cũng đừng nên cho người khác biết.
Triệu Tiến gãi đầu, suy nghĩ chốc lát mới cười nói.
- Nhị thúc nói quá, thật muốn đọc binh thư, đọc thông hiểu hết binh thư của Thích gia gia cũng là tốt nhất rồi.
Thích gia gia chính là Thích Kế Quang, "gia gia" hai chữ này chỉ thuần túy dùng để xưng hô tôn trọng, ngược lại chưa chắc bởi bì bối phận hay quen biết gì. Triệu Tiến không biết không hay cũng có thói quen này. Vừa nhắc đến vị tôn thần này mấy lão binh đều không nói gì, ngược lại có người cảm thán nói.
- Tiểu tử Chấn Hưng này lúc đó còn chưa đổ tú tài. Đáng tiếc.
Triệu Tiến không có lời nào để nói, nhị thúc của mình cũng không phải loại võ phu dũng mãnh thuần túy kia, ngược lại tính cách trầm ổn, vị nói lời này là chân tình, điều đó khơi gợi lại ký ức xưa.
Câu chuyện tiếp tục chuyển sang chuyện khác, một đám người bắt đầu bàn tán tình hình cuộc chiến đêm qua. Cái gì mà đội nhân mã kia không dám đánh cứng chọi cứng, tấn công bất ngờ vây doanh thì làm được, xông thẳng đánh trận thì không dám, đây có phải đều là không còn thích vấy máu, sợ chết rồi sao. Cái gì mà đại đội tăng binh có thể luyện thành bộ dạng kia đã không tồi, đáng tiếc đều hèn nhát chẳng có thực lực chân chính, vừa đao thương chạm nhau đã không chịu nổi sức mạnh.
Triệu Tiến không có chen lời vào, chỉ nghe mấy vị lão binh từng trải qua nhiều trận nghị luận. Lời bàn tán kỳ thật cũng chẳng có gì cao thâm, chỉ là lấy việc luận việc. Bọn lão binh thấy qua cũng nhiều, dựa vào việc từng trải của mình nói mấy câu. Nhưng điều khiến Triệu Tiến thấy quái lạ nhất chính là, không người nào kinh ngạc đối với việc Vân Sơn Tự có thể điều động ra hơn ngàn tăng binh, còn có mấy trăm nhân mã xách ra đây của Khổng gia.
Thiên hạ này vẫn còn vương pháp, cường hào trong dân chúng có tư binh quy mô như vậy, hơn nữa còn dám làm ra chuyện thế này, chẳng lẽ không có ai kinh ngạc sao?
Ngẫm nghĩ việc mình đã làm, ngẫm lại Triệu Tự Doanh này của mình, lúc làm bất cứ việc gì tựu chung lại vẫn phải tìm lý do không chạm tới vương pháp quan trên. Mặc dù lý do này có phải gượng ép hay không, luôn luôn còn có chỗ giải thích. Triệu Tự Doanh lúc đầu dùng danh nghĩa tiểu nhị bảo vệ thương đội kho hàng. Đợi đến khi số người quá nhiều liền tự mình rời khỏi thành, cẩn thận dè dặt không để cho người bên ngoài nhìn ra sơ hở. Như nay nghe lời bàn tán của người khác này, lại cảm thấy mình quá mức cẩn thận rồi.
Thời này chỉ cần không ở trên đất vương pháp trong thành, ngoài thành chính là đất đai của cường hào, có tiền có thế có đao thương, là có thể hoàng hành không cần kinh nể ai, cẩn thận giống như mình đây khẳng định hiếm thấy.
Lúc này đầu óc bởi vì ngủ không đủ có chút mơ hồ, Triệu Tiến dùng sức vỗ trán, dứt khoát không thèm nghĩ nữa, cẩn thận cũng không sai...
Triệu Tiến bên này vừa mới vỗ trán, lại loáng thoáng cảm thấy trên đất có chút rung động, hắn không kiềm nổi sửng sốt, còn tưởng rằng mình gặp ảo giác. Nhưng mấy vị lão kỵ binh tán gẫu cao hứng bên cạnh hắn cũng biến đổi sắc mặt, lão binh họ Vương kia ghé sát trên mặt đất, dỏng tai nghe ngóng cẩn thận.
- Phía đông có đội nhân mã tới mấy trăm con ngựa kéo sang.
Không chỉ một người nằm sắp trên đất lắng nghe, vài người báo tin đến.
Những người nghe thấy hết thảy sắc mặt đều biến đổi, sau đó nhìn về phía Triệu Tiến, hiện tại tất cả đều cảm thấy Triệu Tiến vạn năng chuyện gì cũng có thể làm chủ.
Tất cả mọi người đều đứng dậy khỏi mặt đất. Triệu Tiến suy nghĩ một chút liền mở miệng nói.
- Có lẽ là viện quân của thúc bá trưởng bối. Nhưng có thể là kẻ địch to gan lớn mật còn muốn quay trở lại, cẩn thận là hơn, các đội mặc giáp chỉnh tề ngay ngắn, sẵn sàng nghênh địch.
Khác với vẻ hoảng loạn chiều hôm qua, thời khắc này mệnh lệnh vừa ra, người nào người nấy tự vào chỗ của mình, vừa chạy vừa hô mệnh lệnh của Triệu Tiến. Đội lão binh ngã trái ngã phải cũng giật mình đứng dậy, đội tân binh thì từ trong doanh phòng chạy ra. Cũng chỉ mất một lát, các đội đã xếp thành hàng, chỉ có điều giáp trụ rườm rà, có một số binh lính còn đang vội vã.
Bọn lão kỵ binh tự mình quản mình, cử chỉ của bọn họ thật ra cũng không nóng vội, hơn nữa còn vui vẻ nhìn người trong sân bận rộn. Khoảng thoáng chốc trong sân đã khí thế lẫm liệt, từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh đã sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể xuất chiến. Đây khiến cho bọn lão kỵ binh thay đổi sắc mặt, tất cả đưa mắt nhìn nhau. Một người lầm bần nói.
- Còn nói không có binh thư bí pháp. Không có thứ kia, sao luyện được dáng vẻ như này.
Tường bao bọc phía đông đại viện đã không còn, đống gạch đằng trước cũng dọn dẹp sạch sẽ. Triệu Tiến sai dọn sạch cự mã mộc rào chẳng còn chỗ hữu dụng nào trên con đường phía nam sang đây, ngăn ở trước lỗ hổng, lại nâng ván cửa khúc gỗ gì đó chèn vào.
Không giống với vẻ hoảng loạn đêm qua, hiện tại mỗi người đều hiểu cách làm, đội hình lão binh áp sát đằng sau cự mã và ván cửa, dựa vào càng chặt bị cung tiễn bắn rải vào khả năng bị thương càng nhỏ. Còn đội tân binh thì lại đông một nhúm, tây một nhúm, chỗ đứng đều là góc chết bên ngoài không cách nào với tới được. Đại viện lớn hơn nữa cũng không phải cái sân rộng, tay chân lanh lẹ tránh né không chậm trễ, ngay cả mấy đội sắp đặt ở đằng sau cùng, cũng biết bản thân nên làm cái gì. Có kẻ chui vào doanh phòng, có vẻ vận chuyển đồ vật vứt lung tung.
Triệu Tiến nhìn thấy hết thảy đều đã chỉnh đốn sắp đặt xong, lại leo lên vọng lâu, tường viện bị nện sụp, tuy nhiên vọng lâu góc này không có bị đụng đến, lại bình yên vô sự.
Lên đến chỗ cao quét mắt nhìn một vòng, nhìn thấy xa xa phía đông đã có khói bụi, đại đội kỵ binh đến rất nhanh cũng không phải chỉ có mình hắn lên cao trông xa, mấy người bên phía chợ lừa ngựa bên kia cũng leo lên nóc nhà rướn người nhìn về phía xa, thậm chí có người đang nhìn ngó không phải phía đông mà là đại viện bên này.
Nhìn núi chạy chết ngựa, thấy được bụi mù, nhưng phải gần nửa canh giờ mới tới được, đại đội kỵ binh kai mới đến trước mặt, nhìn thấy tốc độ đối phương, Triệu Tiến thở phào nhẹ nhõm. Ra chiêu phải bất ngờ, binh giỏi ở chỗ thần tốc nhanh nhạy. Giữa ban ngày ban mặt không thể ngông nghênh. Nếu như là kẻ địch thì sẽ không chạy thong thả như vậy.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng không dám khinh thường, dù sao sự tình như vậy nếu như chẳng may có gì xảy ra thì không trở tay kịp. Cũng may đại đội kỵ binh kia lúc còn cách chừng hai trăm bước cho ngựa thả chậm bước chân. Ba kỵ mã trong đó tăng tốc chạy ra, đợi đến khi tới trước mặt, Triệu Tiến mới hoàn toàn thả lỏng. Bởi vì một người trong đó là Hà Thúc, một người là Vương Triệu Tĩnh, còn có một người là sư phụ của Đổng Băng Phong.
- Hủy phòng bị! Là viện quân đến!
Triệu Tiến đang ở trên vọng lâu la lớn, bên dưới tức thì truyền ra, tất cả đều nhẹ nhàng thở ra không kìm nổi hoan hô.
Triệu Tiến xuống vọng lâu, bảo đội ngũ của mình nghỉ ngơi, sau đó cùng các huynh đệ đi ra ngoài nghênh đón. Bên này còn chưa chuyển hết cự mã mộc rào, bên kia Vương Triệu Tĩnh đã sớm xoay người xuống ngựa. Y mặc một bộ giáp mềm, lưng đeo một thanh trường kiếm sắc bén, nhìn thi thể chất thành đống bên cạnh, lại quay đầu nhìn máu đen và vết cháy loang lổ cả đất, trên mặt dần đần lộ ra vẻ hổ thẹn. Nhìn thấy Triệu Tiến, há hốc mồm rồi khép lại.nhìn thấy các bằng hữu, không kìm nổi cúi đầu.
Từ đêm qua tới bây giờ, cơm đã ăn rồi, ít nhiều cũng ngủ một lát, rửa mặt thì không cần nói đến, máu đen dính đầy đêm qua còn rõ ràng. Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều như thế, phương đội lão binh và đội ngũ tân binh cũng đều như thế. Sự tình nảy sinh đêm qua mặc dù không có nhìn thấy, nhưng nhìn xem dấu vết trên mặt đất phía đông, nhìn xem thi thể và binh khí chất đống, lại nhìn thấy dấu vết dính đầy trên thân người Triệu Tự Doanh. Vương Triệu Tĩnh cũng có thể đoán được đêm qua xảy ra chuyện gì.
- Triệu huynh, các vị huynh đệ, đêm qua tiểu đệ nếu như có ở đây, chính là nhiều thêm một người.
Vương Triệu Tĩnh càng nói thanh âm càng thấp, đến cuối cùng lại nói không ra được, chỉ đành thở dài hành lễ thật sâu.
Trần Thăng vừa ngẩng đầu lên, vài người lại quay nhìn về phía Triệu Tiến. Triệu Tiến đi lên cho Vương Triệu Tĩnh một quyền, cười nói.
- Đệ nói như vậy là đang mắng Thạch Đầu sao? Lần đi Cao Gia Trang kia, Thạch Đầu cũng không ở đấy.
Thạch Mãn Cường cười ha hả, Trần Thăng thần sắc thản nhiên. Cát Hương, Đổng Băng Phong, Lưu Dũng đều lộ ra nét cười. Vương Triệu Tĩnh lại không cười, ngẩng đầu muốn nói chuyện, do dự nửa ngày không mở miệng được.
- Huynh đệ chúng ta đợi lát nữa ôn lại chuyện cũ, trước chiêu đãi những trưởng bối đường xa mà đến này.
Triệu Tiến thuận miệng nói mấy câu, bước đi về phía trước nghênh đón.
- Triệu huynh! Trần thúc, Triệu thúc và Đổng bá phụ bên kia đều ngồi xe chạy sang đây, những người khác đều đang ở trong thành đợi tin.
Vương Triệu Tĩnh đằng sau nói mấy câu. Mấy trưởng bối các nhà hoặc là không biết cưỡi ngựa, hoặc là tuổi tác đã lớn cưỡi không được.
Nhìn thấy cự mã đại viện chuyển đi hết, có người ra nghênh đón, đại đội kỵ binh bên kia cũng chầm chậm nhích lên. Mặc dù biết là bạn không phải địch, nhưng Triệu Tiến vẫn cảm giác được áp bức.
Người cao lớn ở trên ngựa, mặc giáp cầm đao bén lẫm liệt, còn có khí chất tráng kiện nhanh nhạy, đều không giống như người Triệu Tiến nhìn thấy trước giờ. Mặc dù còn chưa biết lai lịch, nhưng quan sát cảm nhận đầu tiên trong lòng Triệu Tiến đây chính là tinh nhuệ trong quân.
Quân hộ, nông phu Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ không cần nói tới, binh tốt dưới trướng Tham tướng ở Từ Châu Triệu Tiến cũng không phải chưa từng thấy qua. Những người kia có chút giống với nông phu, không ít người nhìn còn không bằng nông dân mạnh khỏe. Nhưng hôm nay võ phu tinh nhạy như vậy lại là lần đầu nhìn thấy. Suy ngẫm kỹ thật rất giống với mấy hán tử đi theo bên cạnh Đổng Băng Phong trước kia.