Trên người Như Nan không ngờ còn mặc một bộ lân giáp rất tinh xảo, trên lân giáp tựa hồ còn có hoa văn bằng vàng, nhìn uy vũ dị thường. Người quen thuộc Phật tự sẽ biết, đây là trang phục của Hộ Pháp Kim Cương, ai ngờ lại được mặc trên thân con người, Như Ninh bên cạnh cũng mặc giống như vậy.
- Tiểu tặc này hết sức âm độc, cũng do tại hạ khinh địch. Lúc vây doanh vừa rồi bị đánh bất ngờ, tổn thất hơn hai mươi huynh đệ. Thật không biết trở về giải thích thế nào với Cửu gia gia của ta.
Lưu Trình nói rất thành thật.
Như Nan và Như Ninh liếc nhìn nhau, tất cả mọi người đều là kẻ am hiểu nhân tình, sao nghe không hiểu ý tứ của Lưu Trình. Lưu Trình nhìn như hạ thấp bản thân nhưng trên thực tế là nói bên phía y tổn thất thảm trọng, lát nữa sẽ không đi đánh chủ công.
Như Nan trầm giọng nói.
- Lưu thí chủ vất vả, phần tình nghĩa này của Cửu gia bản tự sẽ nhớ kỹ trong lòng. Tiếp theo còn phải thỉnh Lưu thí chủ phối hợp tác chiến, không nên để lũ tiểu tặc này dẫn người phá vây chạy trốn.
Lưu Trình vội vàng đáp.
- Xin Như Nan đại sư yên tâm, tại hạ sẽ không để cho bất cứ một tên tiểu tặc nào chạy thoát.
Y lưu lại hai thủ hạ để truyền tin, bản thân thì quay về tập hợp nhân mã.
Lưu Trình vừa đi, hai tên thuộc hạ của hắn cũng đứng xa ra, Như Ninh hừ lạnh một tiếng nói.
- Khổng lão cửu thật giỏi tính toán, phái một đội người như thế lại đây, lại muốn sáu phần Hà gia trang, còn đòi chiếm ba phần lời lãi của tửu phường.
Như Nan thành thật nói.
Cho ông ta mấy phần chẳng phải đều do chúng ta tính toán. Lấy được tửu phường, thì chính là cơ nghiệp thiên thu muôn đời của chùa chúng ta. Hơn nữa, nếu không có đội kị binh này của bọn chúng, lũ tiểu tặc kia cũng sẽ không bị vây chết ở trong thôn trang này.
Như Ninh nhìn hướng hai bên, mấy tăng sĩ vạm vỡ bên người đều biết ý lui qua một bên, Như Ninh hạ giọng nói.
- Lão Tiết đã chuẩn bị cho tiểu Tiết xuống tóc xuất gia rồi. Ngươi nguyện ý liều mạng lấy được tửu phường này, sau đó để cho hai cha con chúng được thiên thu muôn đời hay sao?
Trên mặt Như Nan lộ ra một tia cười lạnh, gã cũng thấp giọng nói.
- Đánh hạ thôn trang, lấy được tiền mới có thể nắm tăng binh vào trong tay, bằng không cái gì cũng đều là ảo tưởng.
Nói xong câu này, Như Nan lại lớn tiếng nói.
- Hạ viện ở Đãng Sơn cùng hạ viện ở Tiêu Huyền, đi gỡ tất cả ván cửa trong trang xuống. Nói cho bọn họ biết, mỗi nhà nhất định phải cử ra một nam đinh, không được đụng tới nữ nhân, không được cướp đồ. Giới đao trong tay Phật gia cũng không phải không có việc làm.
Bản thân lời này rất là quái dị, nhưng lũ tăng binh lại hét lớn nghe lệnh, lập tức có hai đội người bắt đầu đi làm. Như Nan lại hô.
- Hạ viện Phong Huyện, người của các ngươi đi đốn cây, không có cây thì gỡ xà nhà, cột nhà. Cũng không cần giơ đuốc nữa, châm lửa khắp nơi, ném củi lửa sang đấy.
Thanh âm liên tục ra lệnh, các đội bên dưới cũng bắt đầu làm theo, Hà gia trang yên tĩnh hồi lâu cũng theo đó trở nên huyên náo.
Từ Châu đầu tháng ba đã là mùa xuân, nhưng buổi tối cũng không phải ấm áp như vậy. Ván cửa bị gỡ xuống, người trong nhà khẳng định không thoải mái, nhưng chút không thoải mái ấy lại không sánh bằng lấy ra một nam đinh. Vừa rồi người hô ngựa hý, tiếng kêu thảm vang lên, các hộ dân trong trang dù không thấy cũng nghe được, để nam nhân nhà mình đi chịu chết, ai cũng sẽ không sẵn lòng.
Nhưng Vân Sơn Tự phái tới hơn một ngàn tăng binh, hộ nông dân trong Hà Gia Trang cho dù có liên thủ lại cũng không phải đối thủ. Bọn họ chỉ có thể khóc trời mắng đất nhìn nam nhân nhà mình bị mang đi, tài vật trong nhà bị lấy mất, nữ quyến bị xâm hại, những thứ đó đều không làm được gì..
Nhưng cũng không phải nơi nào cũng dễ dàng, mấy nhà trọ tiệm cho thuê xe ngựa của chợ lừa ngựa bên kia nam đinh nhiều nhất, nhưng những người này cũng không phải dễ chọc. Tăng binh vừa tới, những thương nhân buôn bán trâu ngựa kia đã tụ tập tất cả thuộc hạ lại, cũng có hơn hai trăm hán tử cầm đao, thương.
Mọi người nước giếng không phạm nước sông, đòi tiền có thể cho một chút, nhưng nếu được một tấc lại muốn tiến một thước, vậy liều mạng đi. Thương nhân tại đây đều là nhân vật trên giang hồ, cũng có quen biết dính líu đến cường hào. Tăng binh ở bên đó mới chạm vào, còn chưa động thủ, Như Nan đã sai người kêu về, dù sao hai bên không giúp nhau, không cần phải kiếm thêm chuyện vào mình.
- Thật đúng là một tay già đời!
Triệu Tiến thấp giọng lẩm bẩm, đội nhân mã bắt đầu di chuyển chung quanh đại viện Hà gia, còn các tăng binh tự kẻ nào làm việc kẻ nấy.
Hà Gia Trang đã loạn thành một mớ hỗn độn, tiếng khóc tiếng la tiếng mắng chửi, vang lên hòa vào nhau, các tăng binh vào vào ra ra. Bước chân của mỗi đội tuy không chỉnh tề bằng bọn gia đinh Triệu tự doanh nhưng cũng biết duy trì đội hình. Đây làm cho Triệu Tiến càng thêm coi trọng, không cần nói gì khác, đội tân binh nhà hắn không cách nào sánh bằng.
Đội kỵ binh của kẻ thù thỉnh thoảng xông đến gần sau đó xoay người chạy xa, bên Triệu Tiến có người thiếu kiên nhẫn bắn mấy mũi tên, nhưng đều rơi vào khoảng trống. Triệu Tiến lập tức hạ nghiêm lệnh, không cách bốn mươi bước, không cho kéo cung.
Tiếng la khóc trong trang nhỏ dần, nhiều đội nam đinh mang ván cửa bị xua đuổi đến trên đất trống, còn có người mang xà nhà và cột gỗ theo. Các tăng binh cũng bắt đầu xếp thành đội, mấy đống lửa được đốt lên trên mặt đất trống, thỉnh thoảng có người tới thêm củi giữ ngọn lửa cháy đủ lớn.
Cuộc tấn công sắp bắt đầu, Triệu Tiến xoay người xuống mộc đài, mở miệng nói.
- Mặc giáp xếp thành hàng.
Đến tận bây giờ, tráng đinh trong sân đều đang nghỉ ngơi đợi mệnh, nhưng động tĩnh bên ngoài truyền vào làm cho không ai có thể thả lỏng được, sau khi nghe được mệnh lệnh của Triệu Tiến, ngược lại biết nên làm như thế nào.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Nấu nước, tất cả những thứ có thể chứa nước đều đem ra. Hiện tại bắt đầu nấu, đưa hết lên trên đài đằng trước đi.
Bếp lửa nhà bếp vẫn chưa có tắt ngắm, mệnh lệnh vừa ra, một đám người lại bắt đầu bận rộn.
- Khi nào thì hừng đông đây.
Không biết ai kêu một tiếng. Đội tân binh còn chưa huấn luyện được bao lâu, làm gì để ý tới kỉ luật.
Người hơi có chút suy nghĩ đều biết rằng, giữa ban ngày ban mặt, không ai dám không kiêng nể gì khai chiến như vậy, hơn nữa sau khi trời sáng, bên trong thành Từ Châu như thế nào cũng sẽ có người nhận ra.
Nhưng lúc mã đội đánh bất ngờ, mặt trời vẫn còn chưa xuống núi, khi tăng binh đến, bầu trời tối đen cũng không bao lâu, đêm này nhất định còn rất dài.
Lúc này trên đất trống đã có vẻ có chút chật chội, tiếng mắng chửi tiếng la khóc vang lên không dứt bên tai, có thể thấy đội ngũ phía trước lộn xộn đến cỡ nào. Hình như có hai người nâng một tấm ván cửa, ở phía sau bọn họ còn có một số người cầm giỏ làm bằng trúc.
Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, giống như ai đó đã bị trúng một đao, cũng không biết là chết hay sống. Tuy nhiên, sau tiếng hét thảm này, tiếng khóc hô và chửi bậy đều nhỏ đi không ít, lại có người hô to một tiếng, những người nâng ván cửa bắt đầu chạy lên trước.
- Tiểu nhân là người trong trang này.
- Trong nhà tiểu nhân còn có người.
Người chưa tới gần, tiếng thét to đã truyền ra, mang theo khóc nức nở, vô cùng thê thảm.
- Tiến gia, làm sao bây giờ?
- Đại ca, làm sao đây?
Cung thủ trên mộc đài đồng loạt dò hỏi. Triệu Tự Doanh dù sao cũng phải trú đóng tại nơi đây, bắn chết dân trang nhất định sẽ gây nên oán hận.
Triệu Tiến tức giận rống lên.
- Bị người ta xông vào đây, các ngươi đều phải chết. Còn con mẹ nó hỏi ta làm sao bây giờ. Kẻ nào tới gần bắn chết hết cho ta.
Người trẻ tuổi quả thật hết sức giản dị chân thành nhưng ở một số sự tình lại có vẻ không cẩn thận.
Việc liên quan đến chuyện sống chết nhà mình, cái gì tay không tấc sắt, cái gì dân trang tới gần, rất dễ lựa chọn lấy hay bỏ, đám cung thủ nhất tề kéo cung.
Đổng Băng Phong cũng đứng ở nơi đó, đắn đo nhìn chằm chằm phía trước. Y cung mã thành thạo, khi nãy không quáng gà cũng không bị hoa mắt cho nên mũi tên đầu tiên là do y bắn ra.
Đám nam đinh dân trang nâng ván cửa này kỳ thật rất phiền toái, bởi vì bọn họ cũng có suy nghĩ dùng ván cửa che ở trước người, nơi có thể bắn trúng quá ít.
Chỉ có để họ đến gần thì mới có thể bắn chính xác, Đổng Băng Phong hít sâu một hơi, chậm rãi giương cung, hơi ổn định lại, mượn nhờ ánh sáng từ trong và ngoài viện chiếu rọi, nhắm ngay một người trong đó. Người kia dùng ván cửa bảo vệ nửa người trên, nhưng nửa người dưới lại lộ ở bên ngoài.
Bốn mươi bước.
Vù" một tiếng, tên rời cung lao nhanh đi, chỉ nghe một tiếng hét thảm vang lên, một người quỳ sụp trên mặt đất, người mang ván cửa chạy bên cạnh y lập tức giấu cơ thể mình tại phía sau miếng ván, cũng không dám tiến lên thêm một bước nào nữa. Những người xách giỏ trúc chạy theo phía sau cũng lập tức quỳ rạp trên mặt đất không dám nhúc nhích.
Tiếng tên xé gió bay đi liên tục vang lên, thanh âm đinh đinh đang đang không dứt, tiếng kêu thảm cũng không ngừng. Cỡ một nửa số tên đều cắm lên ván cửa, cũng có không ít nam đinh nâng ván cửa bị trúng tên.
Người đầu tiên trúng tên, những người khác còn không có dừng lại, nhưng người bị bắn càng ngày càng nhiều, thanh âm kêu thảm kia vừa vang lên liền biết là ai. Người trúng tên liền ở ngay bên cạnh mình, những nam đinh dân trang bị buộc đến này đều luống cuống. Bọn họ vốn tưởng rằng tất cả mọi người đều ở Hà Gia Trang, đám người Triệu Tiến nhiều ít cũng sẽ lưu tình, không nghĩ tới đám người kia lòng dạ lại độc ác như vậy.
Tiến lên trước không chết cũng bị thương, nào có ai còn lá gan tiến lên nữa, không ít người vứt bỏ những thứ trong tay, chạy qua hai bên. Người vừa chạy, cung thủ tự nhiên liền mặc kệ, giống như bệnh dịch lây lan, mọi người đều vất sạch đồ trong tay chạy loạn, mắt thấy đã toàn bộ tản đi mất.