Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Vương Triệu Tĩnh nói rất đúng, mặc dù chỗ dựa vững chắc của Vương Hữu Sơn ở kinh thành đã thất thế, nhưng vẫn là người cao quý ở thành Từ Châu, nói một câu, Tri châu nha môn vẫn phải nể mặt. Nhưng để con trai mình cất đầu dậy, để bạn bè của con trai mình cất đầu dậy, là hai chuyện khác nhau. Chuyện lớn thì thôi, nhưng chuyện nhỏ lại không thuận tiện, hơn nữa cũng không nhất thiết phải như vậy.
- Kỳ thực Triệu huynh cũng nên đi theo con đường công danh. Nhà Triệu huynh cũng xuất thân thế quan, hơn nữa có một thân bản lĩnh, công danh võ tú tài cùng võ cử còn không dễ như trở bàn tay sao.
Vương Triệu Tĩnh nói nghe thật khẩn thiết.
Ngoại trừ khoa cử cho văn nhân lấy công danh, Đại Minh còn có võ khoa, chỉ có điều so với khoa cử dành cho văn nhân cơ bản không hỏi xuất thân, thí sinh của võ khoa giới hạn trong quân hộ Vệ sở. Bách hộ không lớn, nhưng cũng là võ tướng lục phẩm, truyền thừa nhiều đời, gọi là thế quan cũng được, chẳng qua cái thế quan mà mọi người hay nói, đều là võ tướng Vệ sở từ Phó Thiên hộ trở lên.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Võ tú tài không đáng gì, võ cử thì sao chứ, loại không có gốc gác như ta, phải đi biên quan hay là làm tôi tớ cho bọn quyền quý? Cục diện ở Từ Châu phải làm thế nào?
Lúc trước Triệu Tiến khá xa cách với quân hộ Vệ sở, mấy năm nay nghe được nhiều thấy được nhiều, cũng có cảm thán của riêng mình, nhị thúc Triệu Chấn Hưng của hắn chính là một minh chứng.
Không có bối cảnh vững chắc, muốn giành được công danh lợi lộc, muốn phong hầu phong tướng, lấy được quân công trên chiến trường còn nhanh hơn so với đi con đường võ khoa này rất nhiều. Đương nhiên, đối với Bách hộ bình thường như Triệu gia mà nói, bất luận là đi con đường nào cũng đều sẽ rất lâu rất lâu, có thể mãi mãi cũng không đi đến đích. Triệu Chấn Hưng có thể gọi là anh tài, đến sau cùng cũng nghèo bệnh mà chết.
Vương Triệu Tĩnh cũng là người thông minh, Triệu Tiến nói như vậy, y lập tức nghĩ đến trường hợp của Triệu gia, lắc đầu hơi cất cao giọng:
- Băng Phong có thể đi con đường khoa cử này, thì võ cử không phải là vấn đề to tát.
Trong phòng chỉ có đám huynh đệ của hắn, đêm khuya cô tịch, đều muốn nói chuyện để giải sầu. Đổng Băng Phong đang ở đó đốt vàng mã trong một cái chậu, nghe nói như thế liền lắc đầu nói:
- Cha ta từng nói, người luyện võ ở Nam Trực Lệ muốn cất đầu dậy, chỉ có những quý tộc ở thành Nam Kinh, hoặc là xuất thân gia tướng gia binh của nhà họ, ngoài ra những người khác đều không làm lớn. Nhà ta, cha ta muốn để cho ta tranh chức quản sự Thiên hộ này.
Một Vệ sở có biên chế năm Thiên hộ, nhưng thật ra người mang chức vụ Thiên hộ có đến mười mấy hai mươi người, có người thì nhàn nhã, có người thì là quản sự, trông coi một ngàn quân hộ, lợi lộc nhiều, thế lực lớn. Cái ghế quản sự Thiên hộ này rất tốt, nhưng lại không cho một người làm cả đời, mà là vài năm luân phiên một lần. Ai xuống ai lên đều không có quy chế, các nơi đều có phương pháp của riêng nơi mình. Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ thì luận võ đoạt soái, người mạnh sẽ được. Đám Thiên hộ ai nấy đều là cậu ấm, đến đao cũng không cầm nổi, bình thường đều có kết cục thua thiệt, cho nên Đổng Băng Phong mới nói như vậy.
Trần Thăng ngồi bên cạnh Triệu Tiến, y không thích nói chuyện, cứ ở đó chợp mắt nghỉ ngơi, nghe đến đây, Trần Thăng buồn bực nói:
- Chúng ta tuổi còn nhỏ, trước tiến chiếm cứ cái Từ Châu này đã, các huynh đệ cũng đừng quá nóng vội.
Tất cả giật mình, đều tán thành với những lời nói của Trần Thăng. Trong khoảng thời gian này gặp quá nhiều chuyện lớn, khiến mọi người tưởng là mình đã lớn rồi.
Triệu Tiến thở dài đứng dậy, cầm lấy hai tờ vàng mã ném vào chậu lửa, trầm giọng nói:
- Đại Lôi vừa mới được mười sáu tuổi.
Trong phòng lập tức trầm mặc, mỗi người đều đứng dậy đốt cho Tôn Đại Lôi một tờ giấy tiền vàng mã.
Nguyên Tiêu ngắm đèn phải liên tục ba ngày, là một trong những thời khắc náo nhiệt nhất của Từ Châu. Hơn nữa mấy ngày nay, trong thành vẫn có thể mở vài cái chợ phiên, bá tánh ở bốn dặm tám làng đã đi vào thành lúc sáng sớm. Ban ngày đi dạo phố, ban đêm ngắm đèn, sau đó bắt đầu bận rộn với một năm mới.
Hội đèn lồng của thành Từ Châu cũng chỉ có như vậy, thật sự muốn ngắm những chiếc đèn tuyệt đẹp, vẫn phải đi Dương Châu, Hải Châu còn đẹp hơn ở đây rất nhiều, cho nên cũng chỉ có bá tánh là đi xem, còn những nhân vật và lão gia có thân thế đều không bước ra cửa.
Nhưng hôm nay thì khác, sau khi mở cửa thành được một canh giờ, bắt đầu có mấy nhân vật ngồi xe ngựa vào thành. Binh tốt thủ vệ cổng thành đã thạo việc, đương nhiên nhận ra những nhân vật này, nhất thời kinh ngạc vô cùng. Những nhân vật này hoặc lớn hoặc nhỏ, đều có một cơ ngơi của riêng mình, rất ít khi rời khỏi địa bàn của mình, hôm nay đến là vì cái gì?
- Huynh đệ của Tiến gia không phải đã gặp chuyện ở Cao Gia Trang sao? Đây là muốn vung tay làm lớn rồi.
- Hóa ra Tiến gia vẫn xem như là kiềm chế, lần này thật sự là bị kích động rồi.
- Hóa ra chỉ là Anh Hùng hội, chẳng trách Bài Cốt Trương bị người ta bao hết.
- Anh hùng chó má gì, bọn chúng cũng xem như anh hùng ư? Trên đất Từ Châu, người có thể xưng anh hùng chỉ có một mình Tiến gia, mấy huynh đệ của ngài cũng có thể xem là anh hùng.
Đương nhiên những lời này đều là nói khẽ, bên trong thành xảy ra chuyện gì, trong lòng mọi người đều hiểu rất rõ.
Nhưng có một số việc bọn họ vẫn không ngờ đến, các nơi trong thành đều có người đang chờ, nhìn thấy có nhân vật tiến vào đều khách khí đến gần chào hỏi, truyền đạt lại những lời Lưu Dũng căn dặn tối qua.
Đến linh đường dập đầu, đó là vãn bối đối với tiền bối, hoặc là với nhân vật đức cao vọng trọng. Dập đầu trước một đứa nhóc mười sáu tuổi, điều này khiến rất nhiều người không chịu nổi.
Có người sau khi nghe thấy, trực tiếp đứng đó la hét, lớn tiếng mắng:
- Đây là cái chuyện khốn kiếp gì chứ, lão tử vào thành đã là cho hắn thể diện rồi, còn muốn dập đầu trước một thằng nhóc sao, lão tử đi về.
Kẻ được phái đến giữ ở cổng thành đều là thủ hạ của Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý, địa vị cửa mấy tên lưu manh này ở trong thành cũng không cao lắm, ở trước mặt những hào kiệt đang vào thành cũng không dám ngẩng đầu nói chuyện, nhưng lúc này chỉ có thể kiên trì nói:
- Đều là Tiến gia căn dặn ạ.
Có kẻ cáu kỉnh liền trực tiếp hét lên.
- Lão tử quan tâm hắn là Tiến gia gì chứ.
Nhưng càng có nhiều người nghe thấy lời này thì không nóng giận nữa, ngây người một hồi lâu, vẫn hỏi linh đường ở nơi nào.
Kẻ vừa la hét xoay người đi khỏi, ra khỏi cổng thành, đi xa một đoạn, lại quay trở lại, cũng không để ý đến mấy tên lưu manh tiếp khách chỉ đường ở cổng thành nữa, buồn bực cắm đầu đi vào, vừa rồi phát tác, giờ lại quay trở lại, mặt mũi thật sự là mất hết rồi.
Nhưng mặt mũi là mặt mũi, Triệu Tiến đã làm những gì, trong thành ngoài thành Từ Châu ai mà không biết. Lúc trước đối phó mười mấy tên vô lại, mọi người còn cảm thấy là tình cờ, lúc uống rượu nói chuyện phiếm cũng không có ai thổi phồng, nói là bị ép đến nước như vậy, mình cũng có thể giết được mấy tên báo ăn thịt người đó. Nhưng sau khi cuộc chiến của Triệu Tiến ở phụ cận Cao gia trang truyền ra, mọi người đều không còn lời để nói. Đó là mấy người giết hơn trăm người, hơn nữa còn là “Thảo Oa Tử” và “Mông Sơn Hổ”.
Đạo tặc nổi tiếng như vậy, đi lại ở ngoài thành Từ Châu cũng giống như đi trong nhà mình, thôn trang nào cũng không dám chặn ngang đường, buổi tối mà nói muốn ở lại, thì phải cung phụng ăn uống no say, ngựa cũng phải nuôi nấng kỹ lưỡng, muốn ngủ với cô nương nhà ai, cũng phải ngoan ngoãn dâng lên, lúc sắp đi nói lấy gì cái gì thì lấy cái đó, bằng không, thôn trang gì cũng sẽ bị đồ sát đến sạch sẽ.
Chính là đám đạo tặc cướp đường hung ác như vậy, phục kích đám người Triệu Tiến, đến cuối cùng lại bị bọn Triệu Tiến giết cho sạch sẽ. Chẳng sợ kể một bước thành ngàn bước, Triệu Tiến dẫn những gia đinh cùng nhau đánh một trận, nhưng cũng là ba mươi người đánh với hơn trăm người, là sát tinh bậc nào mới có thể làm được chuyện này.
Càng không cần nói đến sau khi bị phục kích, vị Triệu Tiến này suốt đêm xông thẳng đến Hà Gia Trang, giết tên Hà viên ngoại, cứng rắn tiêu diệt Hà Gia Trang.
Chuyện Hà Vĩ Viễn là Hội chủ Từ Châu của Văn Hương Giáo không có bao nhiêu người biết, nhưng phân lượng của Hà Vĩ Viễn mọi người đều biết. Chợ phiên lớn như vậy, tửu phường lớn như vậy, gia nghiệp lớn như vậy, trong tay lại có mấy mươi hán tử tinh tráng, bằng hữu tam sơn ngũ nhạc đều phải nể mặt. Phải nói những đại đạo như “Thảo Oa Tử”, “Mông Sơn Hổ” đối với Vân Sơn tự và Hà gia trang có lẽ phải kiêng kỵ vài phần.
Đại phú hào lớn như vậy, trực tiếp bị Triệu Tiến xông vào chém đầu, cả nhà già trẻ mang về nha môn, trước mắt chính là kết cục phải tịch thu tài sản.
Về phần Vân Sơn Tự, Vân Sơn Tự đối với người giang hồ và thổ hào ở đất Từ Châu mà nói, đó là tồn tại tương đương với quan phủ, thậm chí còn quyền uy hơn nha môn Tri châu. Vì quan phủ làm việc còn có mấy phần e dè, Vân Sơn Tự thì cái gì cũng có thể làm, hơn nữa còn nhiều tiền lắm của, người đông thế mạnh.
Nhưng Vân Sơn Tự này ở trước mặt Triệu Tiến chẳng là gì cả. Đầu tiên là mấy tên hòa thượng bị giết, sau đó là Triệu Tiến trực tiếp đi đến nhà con trai của cao tăng trong Vân Sơn Tự, treo cổ trên xà nhà, sau đó bắt hết cả nhà, đến bây giờ Vân Sơn Tự cũng không dám lên tiếng, bạc theo thông lệ lại phải ngoan ngoãn giao ra.
Ngẫm nghĩ lại có nhiều nhân vật nổi tiếng như vậy đều tan thành mây khói trong tay Triệu Tiến, nhiều cái đầu rơi xuống đất như thế, chút mặt mũi của bản thân mình thì có là gì, vạn nhất trêu chọc sát tinh này đến cửa ngay trong tháng giêng này.
Mặt mũi quan trọng, hay là tính mạng cả nhà quan trọng hơn, ngẫm nghĩ lại những nhân vật bị diệt môn kia, mình có là cái gì đâu, ngoan ngoãn mà đi thôi.
Với những kẻ ngoài thành vẫn còn có chút suy nghĩ không thông, mấy vị Trần Nhị Cẩu, Sát Trư Lý và Vưu Chấn Vinh sớm đã căn dặn, sau đó sớm chạy đến chỗ Tôn gia. Cục diện này trước mắt, bảo bọn họ làm con hiếu cháu thảo đeo khăn khóc tang cũng chỉ biết chiếu theo đó mà làm. Những người khác ở trong thành bị gọi đến cũng không dám chậm trễ, đều sớm đã đến.
Cho nên từ lúc sáng đã bắt đầu có dòng người nối đuôi không dứt ở trước cửa Tôn gia.
Đám Triệu Tiến cả đêm không ngủ, nên lúc trời chưa sáng đã bắt đầu bố trí, để lại mấy nhân thủ trông coi ở tửu phường và bãi chứa hàng, còn những gia đinh khác đều dẫn đến đây.
Tôn gia có người bận lo việc tang lễ, sau khi gia đinh của Triệu Tiến đến thì làm một việc, đó là tay cầm trường mâu xếp thành hai hàng, từ trước cửa linh đường thẳng đến con đường bên ngoài, người đến bái tế phải đi trong hành lang của những thanh trường mâu này.
Người cảm thấy mình nghiêm túc đi qua nhìn thấy hành lang trường mâu này liền giật mình. Tụ tập mấy chục đến trăm hán tử, dẫn ra ngoài đi sống mái, chuyện như thế này mọi người không phải là chưa từng nhìn thấy, nhưng trường diện trước mắt lại là lần đầu tiên nhìn thấy. Người cầm trường mâu đều là tiểu tử tuổi không lớn lắm, nhưng dáng đứng thẳng, người cũng như trường mâu trong tay, mũi trường mâu mài sáng loáng, lóe ra hàn quang dưới ánh mặt trời.