- Dẫn bọn họ đến chỗ sáu cái xác xem thử, sau đó đến chỗ Nhị Hoành ghi tên, còn có người như thế đến đây, cứ chiếu theo phép tắc này mà làm việc.
Triệu Tiến nói, sau đó tiếp tục huấn luyện gia đinh.
Những người đến đương nhiên là Truyền đầu của Văn Hương giáo. Bọn họ không xa lạ gì Triệu Tiến, từng qua lại với Triệu Tiến ở Bài Cốt Trương, cũng biết vị tiểu gia này thủ đoạn sấm sét.
Giáo đồ Văn Hương Giáo rất đông, tin tức cũng rất linh thông, chuyện xảy ra mấy hôm nay bọn họ cũng có nghe ngóng. Không ngờ Hà Vĩ Viễn chính là Hội chủ tân nhậm, muốn mưu hại Triệu Tiến thì lại bị Triệu Tiến diệt môn. Triệu Tiến về thành bắt lấy một đám giáo đồ Truyền đầu. Những chuyện này bọn họ đều biết, ngoại trừ kinh hồn bạt vía ra, cũng không có phương thức ứng đối nào khác.
Lần này Lưu Dũng đến cửa thông tri, bọn họ liền đến không ngừng đến đây, từng người từng người được thông tri, người ở gần đây thì đến trước.
Chiếc chiếu quấn quanh thi thể đã được mở ra, thi thể khuôn mặt méo mó đặt ở đó, trông rất kinh khủng. Tất cả đều cùng là Truyền đầu của Văn Hương giáo, cho dù làm việc bí ẩn, lúc tụ họp tất cả cũng từng gặp qua, nên sáu người nằm dưới đất đương nhiên đều biết mặt. Sáu người này đều có điểm giống nhau, trước giờ không lộ mặt, nhưng hai năm nay lại sống cuộc sống tốt đẹp không ít, ở trong giáo lời nói cũng khá có trọng lượng.
Mọi người đều không hiểu vì sao có biến hóa này, còn có người cho rằng đây là vì ngoan đạo, thần phật phù hộ. Đến hiện tại mọi người đều hiểu rõ, hóa ra là tâm phúc của vị Hội chủ kia.
Nhìn thi thể dưới đất, mọi người đều run rẩy lo sợ. Những Truyền đầu này đều là nòng cốt trung kiên của Văn Hương giáo, biết nhập giáo chưa chắc sẽ phát tài, nhưng lại có thể giảm đi rất nhiều phiền phức. Những nhân vật trên giang hồ, sai dịch của quan phủ, các loại lưu manh phố phường, sau khi biết ngươi là giáo đồ của Văn Hương Giáo, tất cả sẽ kính trọng và giữ khoảng cách hơn, không tìm ngươi gây chuyện.
Sở dĩ những người này làm như vậy, không phải là vì bọn họ kính sợ thần Phật gì cả, mà là vì bọn họ biết Văn Hương Giáo người đông thế mạnh, đắc tội một người, sẽ trêu chọc cả một đám, hơn nữa Văn Hương Giáo hành sự trong tối, không dễ dàng biết rõ tung tích, nếu thật sự có xung đột, khó lòng phòng bị. Có vài người xung đột với Văn Hương giáo, vốn tưởng rằng mình đã chạy thoát, nhưng lại bị truy sát giết chết, những tiền lệ như thế đếm không xuể. Những điều thần kỳ bị lan truyền, khiến cho người ta càng kính mà xa cách, không muốn đụng vào.
Nhưng Triệu Tiến căn bản không quan tâm những chuyện này, cứ thần cản giết thần Phật cản giết Phật, giết cả Hội chủ, giờ lại giết sáu tên Truyền đầu, tính cả khoảng thời gian trước, Truyền đầu chết trong tay hắn đã có tám người. Lại nghĩ đến những người bị bắt vào trong nha môn, đã có phong thanh truyền ra, kết cục của những người này e là phải mất đầu. Tổng cộng lại, có hơn trăm mạng người rồi.
Nghĩ đến đây, cho dù áo bông áo da khoác trên người có dày, cũng cảm thấy hàn khí lan từ trong ra ngoài, người nhát gan thì run rẩy cả người.
Nhìn lại bãi huấn luyện, Triệu Tiến thân mặc áo giáp, tay cầm trường mâu, trông uy phong lẫm lẫm, sát khí sừng sững, những gia đinh sau lưng mỗi người tiến lên một bước liền hô to một tiếng, chấn nhiếp nhân tâm.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, không ai suy nghĩ rằng Văn Hương Giáo đã chịu thiệt thòi nhiều như vậy, chết nhiều người như vậy, phải báo thù như thế nào, mà suy nghĩ sau này ngàn vạn lần không thể đắc tội với sát thần này. Hắn nói sao thì chính là vậy, bằng không, thần Phật cũng không cứu được mình, cả nhà sẽ phải gặp họa, nghĩ về những người trong ngục, lại nghĩ về sáu cỗ thi thể trước mắt.
- Các vị xem xong thì ghi tên lại.
Tên gia đinh bên cạnh nhắc nhở.
Mấy tên Truyền đầu này luống cuống đi sang, nhưng cảnh tượng này đã khiến tất cả xem đến mềm nhũn cả chân, có người còn quỳ xuống đất. Động tĩnh bên này quá lớn, khiến Triệu Tiến nhìn sang, mấy tên Truyền đầu này đừng nói là đối diện, thậm chí cả đứng lên cũng không dám, quỳ ngay ở đó dập đầu.
Chiếu theo khoảng cách xa gần bãi chứa hàng, đám Truyền đầu của Văn Hương Giáo trong thành lần lượt đến đây, mỗi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm kinh sợ đến tận tâm can.
Lúc sắp đến giờ cơm trưa, Vương Triệu Tĩnh mới đến. Y cũng không giấu giếm gì, đi thẳng vào vấn đề:
- Quan hệ của trưởng bối đã nhạt, nên kỳ thì hương tháng tám này bản thân tiểu đệ phải cố gắng hơn mới được.
Mọi người đều cảm thấy rất bình thường. Vương Triệu Tĩnh có công danh tú tài, lại là người thiên tư thông minh, có mỹ danh là thần đồng, vốn nên đi xa hơn trên con đường khoa cử này.
Chẳng qua là cái không sao cả của mọi người lại khiến cho Vương Triệu Tĩnh cảm thấy có chút mất mát, nhưng chút ưu tư này lại không biểu lộ ra. Y cũng cảm thấy hết sức hứng thú đối với bộ giáp trụ trên người Triệu Tiến, còn cố ý hỏi Thạch Mãn Cường, nói rằng nếu bộ giáp của mình làm xong, thì sẽ mau chóng qua lấy.
Truyền đầu của Văn Hương Giáo trong thành ngoài thành có mấy mươi người, hơn nữa phần lớn đều là những hộ gia đình ở thành nam. Lưu Dũng cũng mau lẹ, lần lượt thông tri đến tất cả. Ăn xong bữa cơm trưa, người đến xem thi thể liền ít đi, thêm một hồi thì chỉ còn một hai người, người ngoài thành muốn vào thành không dễ dàng gì.
Buổi sáng Triệu Tiến đổ đầy mồ hôi, lúc ăn cơm trưa, vẫn có thể cảm thấy gánh nặng của bộ giáp, hông lưng và bả vai có hơi mỏi. Triệu Tiến biết, càng như vậy thì càng phải thích ứng. Buổi chiều hắn lại mặc khôi giáp vào lần nữa dẫn đám gia đinh huấn luyện, đám Trần Thăng và Cát Hương đều đã làm xong việc của mình quay về, cũng đều cùng theo, chỉ có Vương Triệu Tĩnh ăn cơm trưa xong đi theo luyện hơn nữa canh giờ, lại cáo từ về nhà đọc sách.
Lúc trời sắp tối, Lưu Dũng cũng đã trở về, khuôn mặt bị cóng đến đỏ bừng, sau khi trở về cũng không thèm nghỉ ngơi, trước tiên đi tìm Triệu Tiến phục mệnh. Triệu Tiến cũng nói rất đơn giản:
- Đem so những người được thông tri với những người đến chỗ Nhị Hoành,, xem xem ai vắng mặt, xem xem ai được thông tri mà không đến.
Lần này Triệu Tiến cho người khác dư dả thời gian, người trong thành ngoài thành sau khi được thông tri, chỉ cần muốn đến, thì nhất định có thể đến kịp.
Lưu Dũng vừa đi, phụ thân Triệu Chấn Đường lại vào phòng. Bình thường Triệu Chấn Đường sẽ không đến đây, nên khiến Triệu Tiến có hơi bất ngờ, còn cho rằng phụ thân gọi mình về ăn cơm.
- Tiểu Tiến, Lý Thư biện ở hình phòng muốn gặp con, bảo ta hỏi ý con thử?
Lúc nói, vẻ mặt của Triệu Chấn Đường có chút cổ quái. Người có địa vị trong nha môn cao hơn mình muốn gặp con trai mình, còn phải khách khí thỉnh mình đến hỏi, quả thật rất cổ quái.
Triệu Tiến cũng cảm thấy khác lạ, liền gật đầu hỏi:
- Điều này còn phải hỏi sao? Cha cứ đáp ứng là được.
Nhìn thấy con trai không làm bẽ mặt mình, Triệu Chấn Đường nhếch miệng cười. Ông cũng biết trong bãi chứa hàng Triệu Tiến là đầu lĩnh, cũng không thích hợp nói những lời đùa cợt giữa hai cha con, chỉ xua tay nói:
- Nhớ về sớm ăn cơm, đừng để mẹ con chờ.
Nói xong liền rời khỏi. Lúc Triệu Chấn Đường đến, Triệu Tiến và các huynh đệ đều đứng nói chuyện, đây cũng là lễ nghĩa. Khi phụ thân đi rồi, Triệu Tiến và các huynh đệ lại lần nữa ngồi xuống. Trần Thăng mở miệng nói trước:
- Lý thư biện ở hình phòng có mặt mũi rất lớn ở thành Từ Châu, lần này ông ta đến, là làm thuyết khách cho ai sao?
Triệu Tiến gật gật đầu, trả lời rằng:
- Chúng ta làm nhiều chuyện như vậy, người khác cũng không thể không coi chừng, cũng nên có người ra mặt thương lượng rồi.
Ngắn ngủi có mấy ngày, giết người diệt môn, đoạt sản nghiệp của người ta, bức bách quan phủ, việc làm của Triệu Tiến và đồng bạn đã đụng chạm đến thế lực và lợi ích của rất nhiều người, rất nhiều cục diện vì việc làm của bọn họ mà có sự biến hóa. Sở dĩ các bên đều im lặng, là vì biểu hiện của đám Triệu Tiến quá mức mạnh mẽ, mọi người đều không dám tiến lên động vào, nhưng sớm muộn cũng phải có người ra mặt nói chuyện.
- Cũng không biết là thay mặt cho ai.
Lưu Dũng có chút buồn bực nói.
Chưa nói dứt lời, thì một tên gia đinh hổn hển chạy vào, đứng nghiêm cẩn trước cửa bẩm báo:
- Lão gia, phụ thân của Tôn lão gia đã vào thành rồi.
Mọi người đang nói chuyện liền dừng lại. Sau một hồi yên tĩnh, Triệu Tiến đứng dậy, mọi người đều đứng dậy theo, Tôn lão gia trong lời nói của tên gia đình chính là Tôn Đại Lôi, phụ thân y Tôn Giáp rốt cuộc đã về Từ Châu rồi.
Triệu Tiến trầm mặc đi ra ngoài, hắn không biết phải đối mặt như thế nào với người nhà của người huynh đệ đã khuất. Triệu Tiến có chút thẫn thờ, không cẩn thận vấp chân vào ngạch cửa, lảo đảo mấy bước mới đứng vững được. Vừa ra đến bãi chứa hàng, Triệu Tiến lại nhớ đến một chuyện, liền nói với Đổng Băng Phong:
- Ngươi đi gọi Vương Triệu Tĩnh ra, cùng đi sang.
Mọi người bước đi rất nhanh, không ai nói gì, đi ra được vài con đường, thì nghe phía sau vang lên tiếng vó ngựa, chính là Đổng Băng Phong dẫn theo Vương Triệu Tĩnh chạy đến, sắc mặt của Vương Triệu Tĩnh cũng tệ không kém.
Tôn gia có một trạch viện ở phía bắc thành đông, trước giờ Tôn Đại Lôi đều ở đây, mọi người đều đến đây chơi đùa, cũng quen đường thuộc lối.
Trước cửa đã treo cờ trắng, linh đường tang lễ đã bố trí xong, trước cửa có hai tên gia đinh đứng canh, còn có thể nhìn thấy một chiếc xe ngựa cạnh bên cửa.