Đám gia đinh ngã thì ngã, vất vả cũng càng thêm vất vả. Bởi vì bọn họ ngoài việc luyện tập cưỡi ngựa ra, còn phải luân phiên trông coi hai nơi trong thành và Hà Gia Trang. Cách vài ngày lại phải đi mấy chục dặm đường, thực sự không nhẹ nhàng thoải mái.
- Đại ca, người không đủ dùng.
Mấy người huynh đệ đều nhắc chuyện này với Triệu Tiến.
Triệu Tiến thẳng thừng trả lời dứt khoát.
- Đuổi Phó Sở Xuyên kia về, cứ tưởng rằng Khổng Anh Cửu bên kia nhúc nhích gì. Kết quả là yên ắng đến bây giờ. Bọn ta không đợi nữa, tuyển binh không tuyển người.
Sau khi đuổi Phó Sở Xuyên về, bên phía này Triệu Tiến xem ra dường như mọi thứ đều yên ắng. Mọi thứ tiến hành đều đâu vào đấy. Nhưng thật ra trái lại ngoài lỏng trong chặt, nghiêm ngặt phòng bị.
Ngày nào trong thành cũng có “thương nhân” đi Hà Gia Trang. Hà Gia Trang cũng có người vào thành thăm người thân bạn bè. Những người này đều là thám tử tay chân của Lưu Dũng. Bọn họ cũng không được huấn luyện nghiêm ngặt, lòng trung thành cũng kém rất nhiều, chỉ là làm việc lấy tiền. Nhưng nhiệm vụ của bọn họ cũng rất đơn giản, chỉ là qua bên đó xem có chuyện gì không. Nếu như có người vây đánh Hà Gia Trang, Triệu Tiến chắc chắn trong vòng hai canh giờ dẫn người tới kịp.
Thời gian hung hiểm duy nhất là ban đêm, nếu như lúc đó có người vây đánh, người trông giữ Hà Gia Trang chỉ có thể cố thủ chờ cứu viện. Tuy nhiên trang viên của Hà gia vốn có quy mô của pháo đài. Những người ở bên đó dẫn dắt đám gia đinh ngủ bên trong, tửu phường ban đêm không làm, tất cả những thợ nấu rượu và giúp việc từng làm qua cách ủ rượu cũng đều phải ngủ ở đó. Đến lúc đó những người này cũng coi như có thể giúp được.
Nhưng ở trong tình thế ngoài lỏng trong chặt như thế này, vẫn cứ là bình an vô sự. Ngay cả đến những nhân vật giang hồ ngay sát Phao Hà Duyên bên kia cũng nói tất cả đều sóng yên biển lặng, không nhìn ra Khổng Cửu gia có động đậy gì.
Hôm nay ngày mười sáu tháng hai, mấy chục tên gõ mõ đi dọc phố khua chiêng hò hét. “Gõ mõ” này cũng là một nghề, nói chung đều là những người lo liệu việc hiếu hỷ kiêm nhiệm. Những người này thường chạy ngược chạy xuôi hết chỗ nọ đến chỗ kia trước khi làm việc, thông báo sự tình đi khắp nơi. Chuyện vui thì khiến cho mọi người vui lây, chuyện tang tóc thì tán bớt đi vận rủi. Có lúc quan phủ có việc lớn cũng mời những người này đến giúp. Những người “gõ mõ” này thường là mấy đầu mục, mỗi đầu mục trong tay có mười mấy kẻ ăn mày quen biết nhau, một khi có việc, là gọi đến ra đường hò hét.
- Triệu đại lão gia Triệu Tiến chiêu mộ gia đinh, tuổi dưới hai mươi, người cao lớn khỏe mạnh, không bệnh tật, nhà có hoàn cảnh khó khăn có người bảo đảm, chịu được vất vả, không sợ chết.
Những kẻ gõ mõ này làm quen rồi, việc hò hét đều có thói quen nói năng lưu loát một chút. Tuy nhiên, bọn họ cũng buồn bực, người khác muốn tuyển người đều là nói mặt tốt của nhà mình. Vị Triệu đại gia này thì hay thật, đầu tiên nói ra chịu vất vả, không sợ chết. Thế chẳng phải là nói với người bên cạnh công việc này có chết chóc, rất vất vả, cực nhọc như thế ai còn dám đến, nhưng tiếp theo lại có tương lai. Làm việc cho Triệu Tiến, ăn ngon, mặc ấm bạc được chu cấp đầy đủ. Chết như thế cũng đáng. Mười mấy tên gia đinh chết ở gần Cao Gia Trang kia, trước kia gia đình đều là những hộ nghèo, Bây giờ đều trở thành những nhà bậc trung. Trong nhà không còn con trai, lại có mặt lợi.
Cả ngày hôm đó cả thành chấn động, ngày trước những người gõ mõ này phải khua chiêng gõ mõ đi lại vài vòng mới được. Lần này sau khi đi một vòng thì không cần bọn họ tiếp tục hò hét, những người cần biết đều biết cả rồi, còn có một số người vội vàng đi ra ngoài thành, người nhà không đi được, ngoài thành chẳng phải còn có họ hàng thân thích và bạn bè sao?
Sau khi có cảnh hành hình đầu tháng hai kia, Triệu Tiến hơi có một số thay đổi nhỏ. Bả vai của Triệu Chấn Đường không nhấc lên được. Bởi vì ngày hôm đó số lần vung đao nhiều quá, mà Triệu Chấn Đường dẫu sao tuổi tác cũng đã lớn, thể lực và cơ thể đã không còn ở thời kỳ đỉnh cao, điều này cũng là bình thường.
Thực sự khiến Triệu Tiến có chút cảm khái là, mỗi khi về nhà ăn cơm, trên mặt bàn luôn đặt bốn, năm đĩa thức ăn mới làm, một đĩa thịt, hai đĩa thức ăn mặn, ngay cả cơm đều là bột mì hay cơm trắng.
Triệu gia đương nhiên không thiếu tiền, tuy nhiên, Hà Thúy Hoa cũng là sống qua những ngày khổ cực rồi.kẻ hầu hạ cho đến nay vẫn chỉ có vợ chồng Triệu Tam. Về mặt cơm nước cũng là một món ăn ba bữa, thức ăn còn thừa thì không làm món mới. Đột nhiên phóng tay thoải mái như thế khiến Triệu Tiến thấy rất là lạ, tết thì đã qua rồi, tại sao lại vẫn ăn uống ngon như thế.
Trên bàn ăn tò mò ngửi ngửi, mẫu thân Hà Thúy Hoa cũng mất kiên nhẫn, nói bà mẹ già này làm gì thì ngươi ăn nấy, chớ phí nhiều lời. Chẳng qua Triệu Tiến để ý đến cảm xúc của Hà Thúy Hoa không được tốt.
Buổi tối mười sáu tháng hai đó, trên mặt bàn làm sáu món ăn, còn hầm canh gà, mẫu thân Hà Thúy Hoa ngồi ở đó có vẻ rõ ràng như là khóc. Triệu Tiến đại khái đoán ra nguyên nhân, nhưng cũng chẳng biết nói thế nào. Triệu Chấn Đường sau khi trở về nhìn thấy dáng vẻ của Hà Thúy Hoa, liền cau mày lại, bực bội nói:
- Con trai đã lớn như vậy rồi, bà còn phải khổ tâm như vậy làm gì.
Quầng mắt mẫu thân Hà Thúy Hoa lập tức đỏ mọng lên, nức nở một hồi lâu mới nghẹn ngào nói.
- Nó buổi tối ngủ không yên, không ai kéo chăn cho, cảm lạnh thì biết làm thế nào.
- Cái tính nết này của nó giống hệt Chấn Hưng, sớm muộn gì cũng đi ra ngoài. Con...
Triệu Chấn Đường sẵng giọng nói đôi câu, cuối cùng chỉ thở dài.
Triệu Tiến biết phỏng đoán của mình không sai, cha mẹ vì mình phải ra ngoài ở một mình mà lo lắng đau buồn. Hắn định mở miệng giải thích, đột nhiên dưới ánh đèn nhìn thấy tóc bạc trên mái tóc của mẫu thân Hà Thúy Hoa, mất một lúc chẳng thể nói ra lời nào.
- Tiểu Tiến, trong nhà ngươi yên tâm, trong tay cha cũng có một thanh đao. Ngươi ở thành ngoài nhất định phải cẩn thận.
Triệu Chấn Đường mở miệng dặn dò, nói đến đoạn cuối, giọng cũng hơi khản lại.
- Cha, mẹ, hai người yên tâm.
Triệu Tiến chẳng biết nên nói thế nào cho hay, cũng chỉ buồn buồn trả lời câu này.
Sáng sớm ngày hôm sau dậy đi ra khỏi cửa, Triệu Tiến đứng trước cửa nhìn trước ngó sau. Những gia đinh được sắp đặt trông giữ nhà cửa bên này rất trung thành, cũng coi như là mình có thể ra ngoài thành đi Hà Gia Trang. Bến bãi này trong thành cũng không thể mất được, mười gia đinh canh giữ trước cửa này cũng không thể bỏ.
Đám gia đinh đi tới hành lễ, hỏi han, Triệu Tiến lại nhìn thấy ở bên kia con đường có bóng người vụt qua, gia đinh canh gác bên đó không để ý. Triệu Tiến cũng biết đó là người nào, không kìm nổi lắc đầu cười gượng.
Vương Triệu Tĩnh bây giờ thời khắc ở cùng với mọi người càng ngày càng ít. Mọi người đều biết y bên đó phải chuyên tâm học hành. Chẳng qua Vương Triệu Tĩnh trước sau không thể hạ được quyết tâm này. Tôi tớ của Vương gia hiện nay cũng chia làm hai tốp, một tốp ở nhà Triệu gia bên này lượn đi lượn lại. Một tốp thì ở bãi hàng bên kia. Một khi có chuyện thì nhanh chóng bẩm báo.
Người đọc sách tâm tư nhiều, Vương Triệu Tĩnh nghe chừng vẫn đứng ở đó ngần ngừ do dự. Tuy nhiên đã cùng nhau trải qua sống chết, huynh đệ vẫn là huynh đệ. Triệu Tiến thật ra không nghĩ ngợi nhiều, sau khi gặp Trần Thăng, trực tiếp đi ra nơi để hàng.
Bề ngoài Từ Châu tĩnh lặng, trong tháng giêng còn tàm tạm, giờ đây lại trở về nguyên trạng. Triệu Tiến và Trần Thăng đi trên đường, người đi đường thực sự không nhiều. Tuy nhiên, hôm nay không như vậy, đi ra ngoài hai con phố, những người đồng hành trên đường bắt đầu nhiều lên.
Ban đầu Triệu Tiến và Trần Thăng rất là cảnh giác, còn cho rằng có điều gì lạ lẫm. Đến sau đó phát hiện ra chẳng có gì lạ, mà là chỗ tất cả mọi người có cùng hướng đến, đều là nơi để hàng bên kia.
Tuy là Triệu Tiến và Trần Thăng trong thành Từ Châu uy danh lừng lẫy. Nhưng xét cho cùng trong thành Từ Châu có tới hơn vạn hộ, nghe đến danh chưa chắc đã biết đến người. Nhìn thấy hai người bọn họ tay cầm binh khí, thân hình cường tráng, còn có người thì thào tranh luận.
- Nhìn dáng dấp những người này, lần này chắc chắn có thể trúng tuyển làm gia đinh.
Hóa ra là những người trẻ tuổi ra ứng mộ làm gia đinh. Triệu Tiến và Trần Thăng nhìn nhau cười, tiếp tục tiến bước. Đợi đến khi bọn họ tới bên ngoài ở bãi hàng, chợt giật mình. Tình cảnh trước mặt này quả thật là người đông như kiến. Khỏi phải nói xung quanh bãi hàng, ngay đến cả hai con đường bên ngoài cũng đầy ắp toàn người.
Những người này tuổi cũng không lớn, quần áo dáng vẻ khác nhau. Lần thứ nhất, lần thứ hai chiêu mộ gia đinh, người đến ăn mặc nhiều nhất cũng chỉ là chỉnh tề, người mặc quần áo vá không ít, rách rưới cũng có. Tuy nhiên, lần này lại nhìn thấy mặc toàn quần áo bông mới tinh, xem ra khí sắc dáng vẻ rõ ràng không phải là dân thường. Nhưng người như thế này, xoàng xoàng cũng có đến mấy chục người, thậm chí còn có người cưỡi ngựa mang theo binh khí đàng hoàng.
Trần Thăng nói với Triệu Tiến.
- Kia chẳng phải là đứa con thứ hai nhà Mã gia sao?
Theo đó nhìn sang, cách đó không xa một người trẻ tuổi cường tráng đang đứng đó vẫy tay ra hiệu, vẻ mặt rạng rỡ.
Triệu Tiến nhận ra người này, là con trai của vị Mã bộ đầu, nói ra cũng là cùng trang lứa với Triệu Tiến. Nhưng trang lứa là một chuyện, thân phận và địa vị của hai người thì khác nhau rất xa.
Nhìn thấy vị này, Triệu Tiến còn nhìn thấy những gương mặt quen khác. Có kẻ là con cháu của những viên quan sai nha nhỏ và người của Bộ khoái trong Nha môn. Còn có cả con cháu dường như ở trong Vệ sở tới, lại còn cả con cái của một số nhà giàu có ở thành ngoài.
Những người trẻ tuổi này đều phù hợp với điều kiện gọi đến. Ngoài ra còn có một số kẻ xem ra không hợp với đám đông đập vào mắt. Số người này, phía đông một người, tây một người, còn có cả hai, ba người chụm lại một chỗ. Bọn họ bên cạnh ít nhiều đều có khoảng trống, mọi người đều duy trì khoảng cách với bọn họ. Những người không hợp vào đám đông, nói chung đều mang theo binh khí và ngựa.
Những người nhìn thấy ở trước mặt kia, tuy là cũng cưỡi ngựa cầm đao, nhưng có thể nhìn ra đều là con nhà lương thiện luyện võ. Vả lại những người không nhập vào đám đông không chỉ lớn tuổi dáng vẻ và điệu bộ cũng không được tự nhiên cho lắm. Triệu Tiến ngày nay cũng coi như là biết nhiều hiểu rộng. Hắn có thể nhìn ra, những nhân vật này thật ra không khác gì nhiều so với đám trộm cướp liều mạng từng gặp trước đây, mười phần có đến tám, chín phần là xuất thân từ đây mà ra.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Chỗ này của chúng ta không ngờ lại ồn ào náo nhiệt như vậy.
Trần Thăng cũng đang lắc đầu, giọng buồn buồn trả lời:
- Từ Châu của chúng ta thích võ, thích anh hùng, có được tình cảnh như vậy cũng chẳng có gì là lạ.
- Ta tối hôm qua đã đến đây mang theo cả chăn để đắp rồi, không hề nghĩ vẫn là đến chậm.
Vừa vặn có người bên cạnh lẩm bẩm nói, Triệu Tiến càng buồn cười.
Ở vòng ngoài đi lại rất chật chội, những người đến sớm căn bản không muốn nhường đường. Dù sao thì cũng nhìn thấy Triệu Tiến và Trần Thăng dáng dấp cao to, lại mang theo cả binh khí, như vậy mà còn không muốn nhường đường sao? Đi vào khu vực gần bãi hàng thì lại dễ dàng một chút. Bởi vì đã có người nhận ra hai người bọn họ. Mọi người hết sức kính trọng và sợ sệt dạt vào hai bên để nhường đường.
Hôm qua đi sang Hà Gia Trang trông coi là Cát Hương, Lôi Tài đi theo sang để lo liệu một số việc vặt. Thạch Mãn Cường đang trấn giữ ở quán nấu rượu bên kia. Hiện đang ở nơi để hàng bên này là Lưu Dũng và Đổng Băng Phong. Số lượng gia đinh cũng không nhiều, canh giữ các nơi, có thể lưu lại thường xuyên lui tới ở bên này cũng chỉ có mấy chục người.
- Giỏi thật, người bên ngoài đến có tới gần nghìn.
- E là không chỉ có thế.
Tranh luận vài câu chẳng đâu vào đâu, Lưu Dũng cau mày nói:
- Đại ca, chắc chắn có một vài nhân vật giang hồ cũng đến. Ít nhất có đến năm tên có thể xác định đang lĩnh án. Song những người này thân thủ tốt, từng trải qua chiến đấu.
Mọi người không hỏi Lưu Dũng làm sao lại biết điều này. Mọi người đề có thể đoán ra, Lưu Dũng hẳn là sắp đặt người ở bên ngoài. Tay chân của Trần Nhị Cẩu và Sát Chư Lý qua đây hỗ trợ để ý cũng không có gì là lạ.