Nói tới đây, một người cười nói.
- May là Tiến gia mở tửu phường. Nếu tiểu nhân may mắn có được hai ba vò danh tửu Hán Tỉnh để bán ra khỏi thành cũng có được không ít tiền mua củi gạo.
Người ngồi bên cạnh trêu ghẹo nói.
- Tiểu tử ngươi một cân rượu pha ba cân nước, ở bên ngoài phá hoại danh tiếng Tiến gia còn không biết xấu hổ còn ở chỗ này nói bừa.
Vừa nói đến đây mặt hai người đều biến sắc, vội vàng bò dậy dập đầu bồi tội, Triệu Tiến lại chỉ cười khoát tay nói.
- Sau này đừng bán rượu pha nước nữa, mỗi ngày ta cho các ngươi hai vò thay Triệu mỗ đề cao thanh danh.
Hai người thoáng chốc sửng sốt, trên mặt lập tức tỏ ra kích động. Họ chỉ dám nghĩ một tháng được cho ba bốn vò đã xem là may mắn chứ nào ngờ được Triệu Tiến cho họ một tháng sáu mươi vò rượu. Đây chẳng khác nào thay mặt cho tiền lời thu vào sẽ rất khá, nói không chừng cuộc sống của họ sẽ trở nên khá giả. Vốn nghĩ rằng mỗi người được một trăm năm mươi lạng đã là số lớn chứ đâu ngờ còn có thêm điều này.
- Đa tạ Tiến gia! Đa tạ Tiến gia!
Lần này hai người không dám cảm ơn qua loa mà vội vã đứng lên dập đầu tỏ ý cảm tạ.
Triệu Tiến cười ngăn lại, rồi mở miệng hỏi tiếp.
- Cho ta biết tên của các ngươi đi. Còn nữa, bang hội lớn này rốt cuộc là sao?
Từ lúc đầu Triệu Tiến vốn không muốn biết tên hai kẻ này vì thấy không cần thiết, hiện giờ nghĩ lại cũng đáng giá lung lạc. Một người tên là Tiêu Đại Trụ, tên còn lại là Trương Quán.
- Trên đường buôn muối đều là người của lão đại bên phía phủ Hoài An phái người vận chuyển muối đến. Một lần đi hơn mười xe hoặc cả trăm xe, còn có hàng bờ nam chuyên chở trên Vận Hà tới Bi Châu dùng xe ngựa đưa đến sau đó phân phối ở trên đất Từ Châu chúng ta. Lúc này lại có hàng chục hàng trăm xe lên thuyền ở Tam Tiên Bắc Độ vận chuyển về Hà Nam. Hộ vệ tính sơ đã hơn trăm người, trong đó còn có quen biết với bọn quan lại nên không ai dám động vào, càng không dám dính líu đến.
Hai tên này đích thật là địa đầu xà nơi này, rất rõ ràng mọi chuyện, Tiêu Đại Trụ cũng nói rất dễ hiểu.
- Hình như bên phía Bi Châu cũng có đưa lương thực sang bên này, những thứ này đều được đưa đến bằng đường sông. Đám người ấy còn có dính líu đến Văn Hương Giáo, giang hồ ở Từ Châu không ai dám đụng vào.
Trương Quán ở bên cạnh nói thêm vào.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Muối lậu, lương thực từ miền nam còn thêm cả lương thực trên tào vận (đường trên sông), những điều này hắn vốn đã biết. Tam Thiên Bắc Bộ cách Hà Gia Trang chưa đến mười dặm, biết thì biết đấy nhưng Triệu Tự Doanh vừa đến Hà Gia Trang, việc khẩn yếu đầu tiên đó là đứng vững gót chân, những chuyện còn lại không để tâm đến được.
Trò chuyện một hồi, Triệu Tiến bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, việc cần sắp xếp cũng đã sắp xếp, chuyện cần làm cũng đã làm, việc tiếp theo chỉ là chờ đợi. Lúc này, ánh mặt trời đã lặn dần chui vào trong núi, Triệu Tiến cảm thấy cả người thật ấm áp thiếp đi tự lúc nào.
Hiện tại bên trong thành Từ Châu vẫn không khác gì như trước khi Triệu Tiến đi, có rất nhiều người cho rằng sau khi Triệu Tiến rời khỏi thì có thể tự tại thoải mái một chút thế nhưng tất cả đều không hề thay đổi.
Triệu Tiến đi rồi, Vương Triệu Tĩnh lưu lại, trăm tên gia đinh thường trú ở trong thành cũng đủ để giữ vững bất biến nơi đây. Còn nhớ những ngày đầu khi Triệu Tiến mới rời khỏi, hôm đó có một lò nấu rượu xảy ra vấn đề, rượu làm ra tụt giảm. Chiếu theo quy củ mà Triệu Tiến định ra, rượu bán ra ngày hôm đó cũng thay đổi một chút, lúc này có thương nhân đến mua rượu nổi giận làm loạn ở bên ngoài.
Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra, khi Triệu Tiến còn ở thành Từ Châu chưa từng có phát sinh chuyện như vậy. Không biết có phải do bản tính nóng nảy của thương nhân đó hay là do hắn biết Triệu Tiến không có ở đây nên càng chửi càng không biết tiết chế, thậm chí còn nói ra một câu càn rỡ là.
- Đập nát tửu phường các ngươi ra.
Thế nhưng y chỉ có thể ngang ngược được đến đây, có gia đinh của tửu phường chạy ra đè tên đó xuống đất ra sức đánh y, sau đó thu lại toàn bộ số rượu mà y mua. Người làm của tên thương nhân mang đến thấy thế cũng muốn phản kháng nhưng ở đây ngoại trừ gậy gộc còn có cả trường mâu chĩa ra.
Tất cả mọi người chứng kiến đều bàn luận cho rằng tên thương nhân này đáng đời, tự rước lấy xui xẻo. Còn thương nhân sau khi bị đánh cũng ngoan ngoãn cút xéo, thế nhưng không ai ngờ tới y chạy thẳng đến quan phủ cáo trạng nói rằng tửu phường Hán Tỉnh ép mua ép bán, còn dùng vũ lực uy hiếp. Tuy lời này không tính là nói năng lung tung nhưng dù sao mặt mũi đã bầm dập thế này mà còn không biết sợ, lá gan thật quá lớn. Ấy mà chuyện bất ngờ hơn là có một viên thư lại có chút mặt mũi của hình phòng ra tiếp đón hắn. Người quen thuộc lề lối đều cảm thấy kỳ quái nghĩ người này có bị điên hay không?
Không chờ quá lâu, có vài tên Bổ khoái tiến ra đưa thương nhân đi vào, nhưng cử chỉ rất thô bạo. Viên thư lại kia cả mặt nóng giận đề cao thanh ấm muốn quát mắng, không ngờ rằng Lý thư biện của Hình phòng lại đi ra, không nể mặt lưu tình giáo huấn trách cứ một chập tên thuộc hạ này
Đến lúc thương nhân kia đi ra thì mặt đã đầy vết roi, xương cánh tay bị đánh gãy cứ như vậy bị ném ra đường trước cửa nha môn, còn có người hung hăng nhổ nước bọt vào người hắn.
Mặc dù đã có người tới đón hắn nhưng sai dịch của Bổ phòng cũng không chịu buông tha, cuối cùng bỏ ra hơn mười lượng bạc mới có thể thoát thân. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp thành, mọi người lại ngầm hiểu thêm một điều rằng dù Triệu Tiến không có ở đây nhưng sản nghiệp và thế lực của hắn vẫn không thể đắc tội được.
Ngày hôm sau lại có một tin tức truyền vào thành nhưng không biết có đúng hay không, nói rằng tên thương nhân kia là người của Đại chưởng quỹ Tiết Hiểu Tông chủ nhân của Vân Sơn Hành. Đêm qua Tiết Hiểu Tông đã đưa đi mấy phần lễ vật hậu hỹ, một đưa đến cho Tri châu Đồng Thái Tôn, một là dâng cho Tiến gia, một khác là cho Trần gia, phần còn lại đưa đến Bổ phòng bên kia.
Đến lúc này những ai chưa hiểu thì cũng đều hiểu, do vị Tiết thiếu gia của Vân Sơn Hành này thấy Triệu Tiến rời thành nên muốn nhân cơ hội thăm dò một chút, nào ngờ đã làm không được còn bị nhục nhã một trận.
Lúc này mọi người mới nhớ tới, Triệu Tiến là cường hào, phụ thân hắn cũng là người có tiếng tăm ở trong thành Từ Châu, càng không cần nói đến phụ thân Trần Thăng chính là Tổng Bộ Đầu, không thể đắc tội nổi. Nghĩ tới đây mọi có chút buồn cười khi nhận ra hai bậc trưởng bối này đều bị mờ nhạt trước bọn Triệu Tiến và Trần Thăng thậm chí chẳng có ai để ý tới họ nữa.
Sát Trư Lý và Trần Nhị Cẩu cũng không dám lộn xộn, Triệu Tiến đã cao cao tại thượng thì đối với họ Triệu Chấn Đường và Trần Vũ cũng thuộc hàng ăn trên ngồi trước. Hơn nữa trước khi được Triệu Tiến phân cho quyền lực đã không quản được nhiều chỗ nhỏ như vậy.