Ông ta hỏi một câu như vậy, những kỵ binh này đều phải cười vang, thật không có ai ra vẻ tức giận, ngược lại là bước xuống ngựa. Đổng Băng Phong hơi ngượng ngùng, vội vàng đi nhanh vài bước, ghé vào bên tai Triệu Tiến hạ giọng nói:
- Thanh niên cường tráng chút đều bị tham tướng và Chỉ huy sứ rút về nhà mình dùng, hiện tại vài vị Thiên hộ đây đều đang dưỡng lão.
- Vị thiếu gia này, đừng xem chúng ta lớn tuổi, không kém phần nhanh nhẹn đâu.
Lão kỵ binh lúc trước trêu ghẹo còn chưa có xuống ngựa, ở ngay trên ngựa giương cung lắp tên, một mũi tên bắn ra.
"Xoạt" một tiếng, mũi tên cắm dính chặt đèn lồng treo trên cột gỗ. Một mũi tên này không coi vào đâu, lão kỵ binh trên tay không ngừng, lại liên xạ hai mũi tên, mỗi một tiễn đều cắm lên cột gỗ, khoảng cách giữa ba mũi tiễn không xê xích nhau lắm. Mũi thứ nhất còn có thể nói là ai làm chẳng được, tam tiễn liên tiếp đều như nhau có thể nói rõ thủ pháp chuẩn xác.
- Giỏi, lão Đặng chiêu này còn chưa có giảm sút.
Một đám người bên cạnh ầm ầm trầm trồ khen ngợi.
Đích xác bản lãnh rất giỏi, tuy nhiên Triệu Tiến cũng nhìn thấy lão kỵ binh họ Đặng này đã thở dốc rồi. Nhưng lúc này cũng không thể kén chọn, Triệu Tiến cười khổ xua tay nói:
- Chư vị thúc bá, ngàn vạn lần đừng tiếp tục bắn tên nữa. Đây là bãi huấn luyện của ta, nếu chẳng may sảy tay sẽ bắn trúng người bên trong rồi.
Phương hướng mũi tên kia bắn ra vừa hay là hướng tới trong bãi huấn luyện. Bên trong có trên trăm người, chỉ cần bắn không trúng đích tất nhiên ngộ thương.
- Đứa nhỏ này nhưng thật giống Triệu lão đại, đều là cùng một khuôn mẫu khắc ra đấy.
- Mặt mày ngược lại có thể nhìn ra chút dáng vẻ của Triệu lão nhị.
- Đây có thể có tiền đồ hơn cha và thúc hắn nhiều lắm.
Đám kỵ binh một bên mồm năm miệng mười nghị luận, một bên xoay người xuống ngựa. Xưng hô thúc bá này vốn là khách khí, nhưng nghe đến mấy lời nghị luận này, thật đúng là phải xưng hô như vậy mới được.
Triệu Tiến cười nói.
- Các vị thúc bá, đi vào trước nghỉ ngơi một lát, uống chén trà nóng.
Đám kỵ binh cũng không khách khí, cho ngựa ăn xong, mang binh khí đi vào trong viện. Chờ bọn họ vào hết trong sân, Trên mặt Triệu Tiến cũng mang theo nét cười khổ.
Đổng Băng Phong đi ở phía sau nhìn đến nét mặt của Triệu Tiến, càng cảm thấy hổ thẹn. Không đợi y mở miệng giải thích, Triệu Tiến liền cười nói.
- Chúng ta bên này vốn chỉ cần người cưỡi ngựa truyền tin, các thúc bá cũng rất thích hợp. Vốn huynh còn phải mượn lực lượng những người này, bây giờ ngược lại chiếm không được chút lợi nhỏ này rồi.
Những kỵ binh này tuổi tuy lớn, việc như truyền tin bên trong thành và Hà Gia Trang này có thể hoàn thành. Tuy nhiên muốn bọn họ lúc gặp chuyện có thể chi viện chiến đấu, đây liền không trông cậy được vào rồi.
Triệu Tiến cũng cảm thấy buồn cười, vốn hắn nghĩ mời bọn thân vệ gia đinh truyền tin, nếu có xảy ra chuyện đánh nhau bọn họ cũng sẽ không mặc kệ, chẳng khác nào có nhiều thêm một phần lực lượng, vậy cũng coi như một tí khôn vặt, chưa từng nghĩ gặp tình huống như vậy.
- Chúng ta hiện tại không thiếu người biết cưỡi ngựa, nhưng những kỵ mã này lại để cho chúng ta yên tâm đấy. Ngươi đi tìm Nhị Hồng bên kia, trả cho các thúc bá một tháng thù lao trước, nói sau khi xong việc còn có hậu tạ.
Triệu Tiến dặn dò Đổng Băng Phong. Những người này tuổi mặc dù lớn, hiện tại chỉ có thể giúp đỡ truyền tin, nhưng tương lai bọn họ có thể làm rất nhiều việc, tối thiểu có thể làm giáo quản, tháng ngày trải qua của bọn họ chính là của cải quý giá.
Triệu Tiến mang người đi lò rèn Thạch gia. Bên kia có mười mấy thợ rèn, hơn hai mươi chân phụ việc đang làm việc hăng say. Phụ thân của Thạch Mãn Cường không tự mìnhra tay, mà là quan sát người phía dưới làm việc, ông thấy Triệu Tiến đến, liền vội vàng tiến lên nghênh đón.
Trước lúc chưa chiêu mộ gia đinh, Triệu Tiến đã sắp xếp lò rèn Thạch gia rèn ra binh khí, vốn là để dành trước, và cho lứa tân đinh mới chiêu mộ vào. Lò rèn Thạch gia lại vội vàng tăng thêm người làm, nhưng thời gian gấp gáp, miễn cưỡng có thể bảo đảm người làm một mớ binh khí.
Lò rèn tạo ra binh khí vốn cũng không phạm pháp, nhưng chế tạo hàng loạt với số lượng lớn như thế lại là tội lớn. Ở trong thành quan trên biết lò rèn Thạch gia có quan hệ với Triệu Tiến, mọi người đều mở một mắt nhắm một mắt cho qua rồi.
- Thạch thúc, tất cả rèn xong đều mang vào xe trước khi trời tối, đưa đến nơi để hàng bên kia đi.
Triệu Tiến trước khi đi dặn dò một câu, bên này tự nhiên đán lời truyền xuống.
Vừa từ nơi này rời khỏi, Triệu Tiến lại đi miếu thần tài Hắc Hổ bên kia. Hắn mới vừa đi tới bên ngoài đường phố, lưu manh canh gác đã nhận ra hắn, cuống cuồng chạy về báo tin. Không bao lâu, Trần Nhị Cẩu đã mang theo người vội vàng chạy tới đón tiếp.
Triệu Tiến dặn dò.
- Ngươi đi tìm Sát Trư Lý và Vưu Chấn Vinh, chuẩn bị đầy đủ lương thực cho sáu trăm người ăn trong ba ngày. Trưa mai chuẩn bị đầy đủ đưa đến nơi để hàng bên kia đi.
Trần Nhị Cẩu thật dè dặt hỏi.
- Tiến gia, đây là muốn dọn đi sạch rồi sao?
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Ngày kia ra khỏi thành, trước chuẩn bị đầy đủ mấy thứ này.
Nghe được tin này Trần Nhị Cẩu sửng sốt. Y không nghĩ tới dọn đi nhanh như vậy, lập tức kịp hiểu ra, cung kính nói:
- Tiểu nhân nhất định phải đi tiễn Tiến gia.
Triệu Tiến thản nhiên gật đầu, mang người rời khỏi. Nhìn bóng lưng của Triệu Tiến biến mất ở đường phố góc, Trần Nhị Cẩu lập tức chỉ bảo thủ hạ mời Sát Trư Lý và Vưu Chấn Vinh bên kia lại đây, lương thực dành cho sáu trăm người ăn trong ba ngày kỳ thật không lớn. Ba người gánh vác rất nhanh có thể trù bị đủ.
- Đi cũng thật gấp...
Trần Nhị Cẩu gãi gãi đầu hạ giọng nói, nói xong câu này y trừng mắt nhìn thủ hạ bên cạnh, nói:
- Các ngươi đừng đem việc này nói ra ngoài. Cách làm việc của Tiến gia ra sao các ngươi hẳn hiểu rõ.
Các thủ hạ của hắn đều liên tục gật đầu.
Nhưng chuyện như vậy cho tới bây giờ không có biện pháp giữ bí mật. Tất cả mọi người lòng mang sợ hãi đối với Triệu Tiến, nhưng mỗi người cũng đều cảm thấy may mắn, mọi người cũng tự biết lấy không ai nói ra. Kết quả không đến một canh giờ, tinn tức Triệu Tiến bên này ngày kia rời khỏi Từ Châu, đã truyền ra ở non nửa cái nam thành.
Thời điểm Triệu Tiến dẫn người trở lại nơi để hàng bên này, Lưu Dũng đã dẫn gia đinh và tân đinh trở về, Đổng Băng Phong chuẩn bị dẫn người lên đường.
Hiện tại số lượng gia đinh Hà Gia Trang bên kia là một trăm hai mươi người. Mỗi lần thay phiên, gia đinh và tân đinh dựa theo tỉ lệ nhất định đi về hướng Hà Gia Trang, nhưng lúc trở lại chỉ có tân đinh. Hà Gia Trang bên kia có thể dựa vào chỉ có gia đinh, mà bên trong thành Triệu Tiến còn có nhiều lực lượng khác có thể dùng, cho nên làm ra sắp xếp như vậy.
Triệu Tiến nói phép tắc với lão kỵ binh.
- Chư vị thúc bá, làm phiền chư vị chia làm hai người một tổ, mỗi nửa canh giờ thì từ bên trong thành bên này đi hướng Hà Gia Trang, xác nhận bên kia bình an vô sự sau đó trở về. Bên kia có tin tức gì không cũng xin chư vị hỗ trợ mang hộ trở về. Mỗi người mỗi ngày chạy hai lần, mở cửa thành bắt đầu, đóng cửa thành chấm dứt, trình tự ra sao xin chư vị tự mình sắp xếp.
Những lão kỵ binh này vừa mới lấy bạc, tâm tình đều là vui sướng cao hứng, sau khi nghe được lời Triệu Tiến, đều cười hì hì đáp ứng. Người tuổi đã cáo thường thường rất để ý đến cấp bậc lễ nghĩa. Triệu Tiến uy danh lớn như vậy, ở trước mặt bọn họ lại tự cho mình là vãn bối, cung kính khách khí, làm cho bọn họ trong lòng rất thoải mái.
Để ý cấp bậc lễ nghĩa không chỉ có lão kỵ binh bốn mươi năm mươi tuổi này, bên này vừa mới ăn cơm trưa xong, ông chủ Bài Cốt Trương đã mang theo lễ vật tới cửa.
Ông chủ Bài Cốt Trương rất thành khẩn nói.
- Tiến gia chiếu cố kinh doanh tiểu điếm nhiều như vậy, ngày kia liền phải rời khỏi, tiểu nhân phải chuẩn bị chút lễ vật, đã ở tiểu điếm bày yến tiệc tiễn hành cho Tiến gia và các vị.
Triệu Tiến ở Bài Cốt Trương bày qua rất nhiều lần yến hội, các đại nhân vật thấy Triệu Tiến chiếu cố quán này như vậy, cũng đều đến đây ủng hộ. Hơn nữa hạng mức danh tửu Hán Tỉnh cũng có chiếu cố, khiến việc buôn bán của Bài Cốt Trương vô cùng thịnh vượng. Ông chủ Bài Cốt Trương rất chân tâm thật ý hướng Triệu Tiến cảm ơn.
Triệu Tiến trả lời rất đơn giản.
- Lễ vật ta thu nhận, yến tiệc đừng nên sắp đặt, Triệu mỗ có ở Từ Châu hay không đều giống nhau, gặp chuyện gì khó xử cứ tới tìm ta.
- Vậy lúc Tiến gia ra khỏi thành, tiểu nhân nhất định phải qua đưa tiễn.
Ông chủ Bài Cốt Trương ân cần nói.
Triệu Tiến mỉm cười gật gật đầu, tùy ý nói:
- Ngày kia giờ Thìn canh ba, ông đi thẳng tới cổng thành tây bên kia là được.
Ông chủ Bài Cốt Trương rời khỏi không bao lâu, nơi để hàng bên này lại có khách mang theo lễ vật tới cửa, cũng là nói đưa tiễn, Triệu Tiến khách khí chiêu đãi, nói ngày kia rời khỏi, sau đó tiễn người rời đi
Theo thời gian trôi qua, người tới càng ngày càng nhiều, giao tình thâm hậu cũng có, nhưng càng nhiều nữa đều là muốn lấy lòng. Uy danh của Triệu Tiến là một mặt, sắp khai trương tửu phường Hà Gia Trang là trọng yếu hơn. Những người này hiện tại làm như vậy, tương lai thời điểm mua rượu được cái tiện lợi, khoản sổ sách này ai cũng sẽ tính.
Càng về sau, bọn tân đinh đang huấn luyện cũng đều biết ngày kia rời khỏi Từ Châu. Những người trẻ tuổi này đều cảm thấy hưng phấn tò mò, huấn luyện cũng không cách nào chuyên tâm đầu nhập. Trần Thăng cầm vỏ đao hung hăng quật vài cái, lúc đấy mới khiến huấn luyện trở lại bình thường.
Đợi đến lúc bầu trời tối đen, toàn bộ thành Từ Châu đều biết rằng Triệu Tiến rời đi ngày kia, cũng chính là mùng một tháng ba dời khỏi Từ Châu thành, hơn nữa còn là giờ Thìn canh ba xuất phát. Tri châu đại nhân lại sai nhà bếp làm một bàn yến tiệc, gọi tới vài vị đồng nghiệp uống rượu mua vui, lập trường bất đồng, cách làm cũng bất đồng.