Vương sư gia trầm ngâm một lát mới nói:
- Chủ nhân, Vương Hữu Sơn kia trong kinh thành không có ỷ vào, nhưng chuyện này một phong thư đưa đi, chắc chắn sẽ có nhiều người nhìn chằm chằm vào, đến lúc đó…
Sắc mặt Đồng Hoài Tổ càng khó coi, chuyện này đến được kinh thành, chức quan này của mình cũng đừng mong làm nữa, bản thân cảm thấy cái chức Tri châu này không thú vị, buồn tẻ dường nào nhưng không biết có bao nhiêu người muốn cái chức quan này.
- Chủ nhân, hôm nay ở bên trong hổ sói, không thể có chút khinh suất. Triệu Tiến kia tuy tuổi còn nhỏ nhưng sát nghiệp cũng đã rất nặng. Lại còn là lấy ít thắng nhiều, hơn trăm người cũng bị mấy chục người hắn giết sạch. Thủ hạ lại có nhiều người khỏe mạnh như vậy.... Nếu chẳng may chọc giận hắn, cái nha môn này cũng chỉ như một tờ giấy, có thể ngăn cản được cái gì?
Vương sư gia nói càng lúc càng nhỏ.
Tri châu Đồng Hoài Tổ lại rùng mình một cái, vừa định nói chuyện thì kẻ hầu cận mới nãy vừa đi ra ngoài đã trở lại. Tên này vẻ mặt ủ rũ, cũng không quản Vương sư gia đang ở đây, oán giận mắng ngay:
- Tiết Hiểu Tông kia thật không biết bị thứ gì rồi. Mới vừa rồi còn nói tốt, nhưng bây giờ không thừa nhận rồi. Không ngờ còn thà bị hao bạc cũng nhất định phải đem tờ cáo trạng kia hủy đi, đàu óc bị hỏng rồi sao?
Y oán giận nói vừa xong, lại không có ai đáp lại, kinh ngạc ngẩn đầu nhìn qua, Vương sư gia bên kia đnag cười lạnh nói:
- Ngươi ra vào đều là từ cửa sau phải không?
Đầy tớ này gật đầu một cái, Vường sư gia lại nói thêm:
- Không bằng ngươi đi cửa chính mà xem một chút, cái gì cũng sẽ hiểu rõ thôi.
Tháy thái độ Vương sư gia như vậy, khiến cho gã đầy tớ này có chút bực bội, vừa định nói gì thì Đồng Hoài Tổ cầm chén trà lên đập mạnh một cái, tức giận nói;
- Kẻ đáng chết phải là ngươi mới đúng. Nếu không phải tại ngươi thu bạc thì chuyện cũng không dây vào bản quan.. Sao lại chịu nhiều xấu hổ như vầy.
Gã đầy tớ nào dám dây dưa với Vương sư gia, đối với chủ nhân không dám chậm trễ, vội quỳ xuống nhận lỗi. Vương sư gia bên kia cũng vội vàng khuyên can, nhưng trong lòng lại đang cười lạnh. Vừa rồi khi Triệu Chấn Đường đi ra ngoài có nói với y hai câu, lại cho ba trăm lượng bạc. Tất cả mọi người làm công ở trong nha môn, rất nhiều chuyện trong lòng biết rõ, một tí đã thấu tình đạt lý.
- Đại ca, vừa rồi sao không đưa thẳng túi bạc cho Tri châu, tại sao lại phải cho tên Vương sư gia kia.
Bọn người Triệu Tiến vừa trở về bên kho để hàng kia, Vương Triệu Tĩnh không hiểu liền dò hỏi.
Triệu Tiến cởi áo bào khoát bên ngoài ra, mở miệng nói:
- Mặc kệ cho Tri châu kia bao nhiêu bạc, Tri châu kia đương nhiên còn muốn nhiều hơn nữa. Hôm nay để cho ông ta nhìn thấy thực lực của chúng ta. Ông ta tốt xấu gì cũng biết chừng mực, ngoan ngoãn làm việc. Về phần cho bạc Vương sư gia, chúng ta nói chung vẫn cần một đôi mắt bên cạnh tên Tri châu này.
Tiện tay đem áo bào treo qua một bên, Triệu Tiến nói với Trần Thăng:
- Đại Thăng, Tảo Oa Tử, Mông Sơn Hổ gì đó, treo thưởng trong nha môn nhất định không ít, chúng ta phải được một phần ba, phần còn lại thì chia cho nha môn.
Dặn dò việc này với Trần Thăng, cũng chính là sai gã nói lại cho Tổng bộ đầu Trần Vũ, mọi người hiển nhiên hiểu rõ.
Khi đang nói chuyện, bên ngoài có một nha đinh vào thông báo.
- Lão gia, có một tiên sinh quản lý thu chi của Vân Sơn Hành đến cầu kiến.
Mọi người sửng sốt thầm nghĩ, nghĩ rằng kẻ bị cưỡng bách chính là đại chưởng quỹ Tiết Hiểu Tông, sao kẻ đến có thể là một gã quản lý thu chi, Triệu Tiến nhíu mày cho người quản lý kia vào.
Tiên sinh quản lý kia là một người gầy, thái độ nơm nớp lo sợ, thanh âm cũng run lẩy bẩy, vừa vào cửa đầu tiên đã hành đại lễ, sau khi đứng dậy đến ngẩng đầu lên cũng không dám, lắp bắp nói:
- Các vị đại gia, chưởng quỹ nhà tôi nói, buổi sáng ngày mai, bạc nợ góp sẽ được đưa đến, xin các vị yên tâm.
Nói đến bạc nợ góp, tất cả mọi người đều sửng sờ, lập tức hiểu ra buổi sáng đi Vân Sơn Hành đúng là muốn một phần kia, Cát Hương cười lạnh nói:
- Người ta nói chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Vân Sơn Hành này có phải chưa thấy người chết chưa rơi lệ.
Mọi chuyện nói tới đây thì mọi người đều hiểu rõ, nói vậy chắc chắn có người Vân Sơn Hành đã ở trước cửa nha môn nhìn thấy trăm xác chết của bọn trộm cướp kia, cũng nhìn thấy phương đội trường mâu nghiêm trang lẫm liệt kia. Bởi vậy quá kinh hãi, nào đâu còn dám cứng rắng chống chọi, vội vã chạy đến nơi này đáp ứng những chuyện buổi sáng kia. Lại còn e sợ bọn người Triệu Tiến nổi giận, phải đi nha môn rút đơn cáo trạng. Bọn Triệu Tiến lẽ nào không biết.
Trần Thăng giọng điệu buồn bực nói.
Tại sao Tiết Hiểu Tông không đến?
Tiên sinh quản lý Vân Sơn Hành run rẩy thanh âm nói.
- Đại chưởng quỹ nhà ta đột nhiên nhiễm phong hàn, cả người lạnh run liên hồi, đang nằm trên gường dưỡng bệnh, không thể ra ngoài. Kính xin Tiến thiếu gia thứ lỗi cho chỗ thất lễ này.
Nói tới đây, tất cả mọi người đều hiểu xảy ra chuyện gì, Tiết Hiểu Tông này đã bị dọa đến không dám ra khỏi cửa.
Triệu Tiến mĩm cười một tiếng, nói:
- Lúc ấy ta cùng Tiết Hiểu Tông nói chuyện, sản nghiệp ngoài sáng trong tối trong thành của vân Sơn Tự, sau này đều phải nộp lên năm phần lợi tức. Chuyện này trả lời như thế nào? Chỉ riêng Vân Sơn Hành là được rồi sao?
Vẻ mặt tiên sinh quản lý đều là nụ cười bất đắc dĩ, lại phải khom người nói.
- Tiến gia có lẽ không biết, sản nghiệp các nơi bên trong thành, chỉ có Vân Sơn Hành là sản nghiệp của đại chưởng quỹ,. Những nơi còn lại đều không liên quan tới nhau, ngay cả lui tới cũng chưa từng.
Thấy sắc mặc Triệu Tiến tối đi, tiên sinh quản lý này nói chuyện lại không lưu loát nữa, sau đó chỉ có thể cười cười nói.
- Tiểu nhân nhất định sẽ thông tri đến tất cả. Về phần bọn họ làm như thế nào, tiểu nhân thật không có cách nào để đảm bảo.
Triệu Tiến khoát tay, người kế toán này như được đại xá, vội vàng cáo từ đi ra ngoài, đến nỗi đi ra cửa còn bị vấp chân té ngã, chuyện y bị ngã trên đất dường như trong phòng không ai để ý tới.
Lúc tiên sinh quản lý kia đang nơm nớp lo sợ thì mọi người trong phòng chỉ coi như y đang chọc cười, khiến mọi người trong phòng có phần nhẹ đi chút ít, đến khi y đi rồi, mọi người trong phòng lại nặng nề trở lại.
Mọi người đều trầm mặc, cũng không biết nói gì cho tốt, thậm chí không có liếc mắt nhìn nhau, dường như đang ngẩn người, cứ như vậy rầu rĩ được một lúc thì Triệu Tiến mới nói:
- Phụ thân của Đại Lôi ước chừng là phải ngày kia sẽ đến. Trước hết hãy tìm người lo việc ma chay, bắt đầu làm hết những chuyện cần làm.
Lưu Dũng bên kia vội đáp lời, Triệu Tiến đứng lên nói:
- Tất cả giải tán đi thôi về nhà báo tiếng bình an, nghĩ ngơi một chút. Tửu phường bên kia còn cần phải coi sóc cẩn thẩn.
Tất cả mọi người đều đứng lên, có chút ủ rủ, Trần Thăng ra gần đến cửa thì Triệu Tiến gọi lại, thấp giọng nói:
- Mấy ngày nay đừng nóng vội, cứ ngủ đi, buổi tối sẽ tìm đệ có việc.
Trần Thăng gật gật đầu, bao khó chịu đã tiêu rồi, người khác có nhà để về, Lưu Dũng coi nơi để hàng hóa và tửu phường là nhà mình, Triệu Tiến ở trong phòng yên tĩnh một lát. Sau khi ra ngoài nhìn thấy Lưu Dũng đang đốc thúc bọn gia đinh chỉnh đốn, sắp đặt mọi thứ. Mấy ngày nay bọn gia đinh được điều động ra vào cũng không ít lần, việc dọn dẹp khó tránh khỏi lười biếng.
Nhìn Triệu Tiến đi ra cửa, Lưu Dũng mới vội vàng tiến lên nói:
- Lôi Tử đến cửa hàng quan tài bên kia rồi, rất nhanh đã có thể bắt tay vào làm. Bên này có đệ trông coi, đại ca cũng về nghỉ ngơi đi.
Triệu Tiến đi ra hai bước, dừng lại quay đầu lại hỏi:
- Tiểu Dũng, đệ nguyện ý theo huynh làm những chuyện này sao?
Lưu Dũng nhất thời sửng sốt, sau đó vội nói:
- Tất nhiên là cam tâm tình nguyện.
- Nhưng đây không phải là mấy trò đùa giõ của bọn con nít, mà là phải vào sinh ra tử.
Triệu Tiến nói những lời này giống như đang hỏi Lưu Dũng, cũng như là đang hỏi mình.
Lưu Dũng gãi đầu cười, không hề do dự trả lời:
- Nếu không có đại ca dẫn đệ làm những việc này, hiện tại đệ đi theo bọn lưu manh, côn đồ đầu đường kia. Đừng nói cái gì mà ăn no mặc ấm, ngày nào đó bị dao chém trúng, ngay cả tiền trị thương cũng không có, chết ở đầu đường xó chợ. Sao có thể so với hiện tại, tiểu đệ đôi lúc ngẫm nghĩ một chút, thật giống như nằm mơ, vào sinh ra tử cũng đáng.
Nói xong câu đó, Lưu Dũng nhìn Triệu Tiến, lại quay đầu nhìn hướng nhà kho, mở miệng nói:
- Đại ca bên này không có chuyện khác, đệ đi giúp nhà kho kia, nhiều đồ phải nhập như vậy, Nhị Thăng bận không lo nổi.
Triệu Tiến khẽ gật đầu, những lời vừa rồi của Lưu Dũng khiến hắn có chút ngẩn người, Lưu Dũng đương nhiên không biết ý nghĩ trong lòng hắn, chẳng qua là kêu mười mấy gia đinh đi qua.
Cả nhà Cát Hương tới nơi để hàng hóa này, bởi vì Thạch gia có một lò rèn nên vẫn còn ở bên ngoài, hơn nữa bởi vì quan hệ của bọn với Triệu Tiến, lò rèn làm ăn có chút hưng thịnh.
Thạch Mãn Cường về nhà cũng không rảnh rỗi, dù sao cũng muốn lên phía trước giúp lò rèn, y cũng bằng lòng đi làm việc, bằng không thì lúc nào cũng bị các đệ đệ, muội muội quấn lấy.
- Đại ca, huynh thật sự giết một trăm người sao?
Trước giờ qua tới cửa hàng sắt bên này, các đệ đệ muội muội đã không còn đi theo rồi, hôm nay không như thế, đệ đệ cùng đi tới, luôn miệng hỏi không ngừng, muội muội ít tuổi nhất kia thì ở phía sau cửa thò đầu ra nhìn.
- Thằng nhóc này, học ở trường cũng không thấy đệ hăng hái như vậy, cút ra ngoài đi.
Một tiếng hét to, đệ đệ của Thạch Mãn Cường liền vội vàng chạy ra ngoài, cô muội muội kia cũng sợ tới mức không thấy bóng dáng đâu cả.
Từ sau khi Thạch gia trở nên tốt hơn, thạch phụ cho đệ đệ của Thạch Mãn Cường đến trường tư đọc sách, mong muốn lấy được công danh. Nhị đệ của Thạch Mãn Cường cũng có chút siêng năng, mà tam đệ thì học không vào được, cả ngày ham chơi. Hơn nữa lại rất muốn đi làm gia đinh cho thương hành Từ An, chính vì điều này mà bị phụ thân và ca ca đánh nhiều lần.
Đệ đệ, muội muội vừa đi ra ngoài Thạch Mãn Cường cũng thở phào nhẹ nhõm, bình thường hay thổi phồng chiến tích của mình với các đệ muội nhưng lần này không thể. Thứ nhất là vì trận đại chiến kia y không tham gia, thứ hai là vì Tôn Đại Lôi chết khiến trong lòng y rất áy náy.
Y đem thiết chùy giao cho người học việc, chạy đến trong nhà kho kế bên, lục lọi một hồi, buồn bực mà hỏi:
- Cha, mấy bộ giáp trụ ở bên ấy, làm sao chỉ còn lại chút đồ nát vụn.
- Rèn ra các ngươi cũng không mặc, cứ như vậy bỏ ở nơi này, cha muốn đổi loại vật liệu tốt hơn, cũng làm cho con một bộ.
Phụ thân của Thạch Mãn Cường ở bên ngoài trả lời y.
Chiếu theo đồ hình giáp sắt của Triệu Tiến vẽ ra, đã rèn ra sáu bộ. Tuy nhiên lúc mới mặc lên thực uy phong nhưng không cách nào mặc hằng ngày, sau khi không còn gì mới mẻ. Tất cả mọi người đều để áo giáp ở Thạch gia bên này, để lò rèn bất cư khi nào cũng có thể sửa chữa. Hơn nữa Triệu Tiến thường xugyên nghĩ ra những ý tưởng mới để lò rèn cải thiện ngay.
Phục kích chiến đấu trên quan đạo, bên Triệu Tiến chết chủ yếu là do cung tiễn của kẻ địch tạo nên, Hơn nữa chỗ cung tiễn nhắm bắn đều dễ dàng trúng ngay thân thể, Thạch Mãn Cường cũng nhớ tới những áo giáp này, nếu mặc lên người cũng có thể che chắn được.
Thạch Mãn Đầu nghe phụ thân nói thế, buồn bực đi ra khỏi nhà kho nói rằng:
- Đều là thép tốt, sắt tốt đấy, còn muốn đổi vật liệu gì nữa.