Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 168
đại hắc tử săn giết vô hạn

❊ ❊ ❊

Một đạo ánh nắng ấm áp theo khe hở từ đường cửa sổ mở ra rất nhỏ, rơi vào phía trên khuôn mặt Lý Thanh, mí mắt lung tung hơi động, thoát ra bóng tối, nhập vào trong căn phòng hỗn loạn.

Lý Thanh xoa đầu tỉnh lại, lật người ngồi dậy, trên giường nhìn quanh một chút, tận bây giờ, vậy mà tiện nghi đại sư tỷ không có gọi mình, cũng không biết hôm nay mấy giờ đi Cổ Ma Trận.

Ách, không chừng sư tỷ mình ngủ còn chưa tỉnh lại.

Lý Thanh đi tới hướng cửa sổ, hai tay đẩy nhẹ cặp cửa, dương quang chướng mắt đổ vào bên trong, lúc này hắn thấy chính là vài khoả linh dược.

Phổ thông linh dược, lại không biết cách sử dụng.

Chính mình lại không biết luyện đan thuật.

Nếu là đẳng cấp cao linh dược, hình như cầm lên trực tiếp nuốt, nhưng phổ thông linh dược thì làm sao đây.

Nấu lấy nước?

Phơi khô?

Trong đầu Lý Thanh đột nhiên nghĩ tới một địa phương rất có tính chất bạo tạc.

Vô danh sơn.

Xích Mao Phong.

Không ai biết hắn tính làm cái gì.

Tại đây không giống Thiên Nha Hội buổi sáng sẽ có người bưng nước rửa mặt, Lý Thanh rời khỏi phòng tự mình rửa mặt liền lên đường, cũng không qua địa động chào hỏi Lê Thu Vũ.

Thức khuya luyện công, nằm xuống ngủ cũng được lắm, Lý Thanh không muốn làm phiền giấc ngủ người khác.

Tới một đạo sơn lĩnh thân thuộc, Bích Kiếm Môn đệ tử Lý Thanh đương nhiên không biết Xích Mao Phong sào huyệt nằm ngay chỗ nào, nhưng hắn nhớ lần tụi nó xuất hiện phương hướng.

Chỉ cần xác định đúng phương hướng, hắn không cần tìm, chính Xích Mao Phong sẽ tự chủ tìm hắn, Xích Mao Phong khi nhận ra máu người càng cường liệt đói bụng.

Lý Thanh đầu tiên cho gọi Đại Hắc Tử ra ngoài, sau đó dùng kiếm cắt máu ngón tay.

Một đạo hồng huyết xuyên qua đất bằng.

Đại Hắc Tử đần độn nhìn chung quanh, lại nhìn lên Lý Thanh, thấy rõ lúc này hắn chính là híp mắt nhìn mình.

Cảm giác mười phần không ổn.

Lý Thanh nói. "Ngươi tại đây tiêu diệt toàn bộ Xích Mao Phong, nếu bọn chúng chạy ngươi phải đuổi theo, ra sức lạm sát, không thành công đừng nghĩ quay về!"

Dứt lời Lý Thanh xoay người phóng tới, vài giây sau đã không còn thấy tăm hơi.

Đại Hắc Tử hai mắt sáng lên đỏ ngầu.

Con sen hôm nay không được duyên dáng cho lắm.

Nhưng mà, hắn còn quên chưa tạo ra Ma Minh Đạo Huyệt.

Đại Hắc Tử định đuổi theo, nhưng từ xa có trận trận âm thanh khó nghe truyền tới, hợp thời Xích Mao Phong bầy đàn cũng là kéo tới.

Xích Mao Phong thân đỏ tươi như máu, lần này còn xuất hiện cả đầu Xích Mao Phong mọc từ năm tới sáu mắt, có đầu bạch nhãn đã biến thành màu xanh.

Hơn nữa, số lượng còn vượt lên trăm đầu.

Đại Hắc Tử cắn răng một chút, xem ra lần này không có Ma Minh Đạo Huyệt ẩn nấp, muốn giết hẳn là mau chóng giết sạch.

Nhìn lên bầu trời, chuẩn bị nâng lên buổi trưa, càng không thể chậm trễ.

Lý Thanh lúc này đã chạy xa, vừa đủ khoảng cách phá bỏ phòng ngự Xích Mao Phong, phần mình ngồi xuống chờ đợi.

Cũng không phải hắn quên để lại Ma Minh Đạo Huyệt.

Mà hắn muốn Đại Hắc Tử tỏ ra tâm huyết, không muốn lười biếng làm nhiệm vụ.

Hắn cũng không biết Xích Mao Phong mang tới số lượng bao nhiêu.

Nhưng xem hệ thống, thấy đủ nhiều liền đến thăm dò một lát.

Trong khi đó Đại Hắc Tử thì tốt rồi.

Thu vào hơn trăm đầu Xích Mao Phong trong tầm mắt, Đại Hắc Tử xem lại mình có gì.

Một cây nỏ, một quyển công pháp.

Quyển công pháp mình chưa học xong, bây giờ chỉ có tác dụng đi chùi.

Còn cây nỏ.

Bất quá, không có cung tiễn.

Ách!

Cung tiễn đã sử dụng hết sạch.

Đại Hắc Tử bất đắc dĩ cười lạnh một tiếng, chỉ còn cách dựa vào hai bàn tay mình mà thôi.

Còn có thể sử dụng tới hoả quang cầu, nó cũng không biết nên gọi là chiêu thức gì.

Hoặc là trình độ ám sát thượng thừa, song quyền bổ nát.

Nghĩ tới đây, Xích Mao Phong cũng là bay tới, bên trên phía trước, lực chú ý đều nghẹn lại một địa phương.

Chính là mặt đất thấm máu Lý Thanh.

Nhưng tụi nó vẫn là không thích ăn đất xốp.

Đại Hắc Tử nhận ra, đành phải tấn công trước.

Thôi được rồi, để đại gia một lần đem toàn bộ rửa sạch.

Xích Mao Phong đều vô thần nhìn qua, không để ý tới Đại Hắc Tử.

Mặt có chút đen lên, Đại Hắc Tử mọc ra song quyền nắm chặt, xông tới phía trước, lúc này một đạo hắc quyền bắn ngang, có vẻ thê thương.

Một đầu Xích Mao Phong bị đánh bay, mấy cái khác tự nhiên xúm lại.

Đại Hắc Tử bị đâm trúng, dù không bị trúng độc, nhưng đau nhức, thế là lăn lộn mấy vòng ngã xuống đất, nghiền ép bụi đất vẩy ra, chính nó kinh ngạc nhìn thân thể mình cũng nhẹ nhàng toát ra khói xám.

Cái đậu xanh, vậy mà tụi nó có thể tổn thương mình.

Xích Mao Phong vốn là yêu vật, coi như âm dương chi vật, có thể tác động tới phi nhân dạng.

Phi nhân dạng bao gồm động thực vật, cũng tính ma quỷ vật, cũng tính Đại Hắc Tử.

Lần đầu tiên, trong "nhân sinh" thụ thương, Đại Hắc Tử không khỏi nhớ Lý Thanh mà cười lạnh, kèo này chơi khó nha.

Xích Mao Phong số lượng đông hơn, thực lực cũng là mạnh hơn so với lần trước.

Bị đánh động, bầy đàn tụi nó nhao nhao tìm tới Đại Hắc Tử.

Mặt khác, ưu điểm của Xích Mao Phong chính là không hề biết mệt mỏi, đánh nhau vài hiệp, chính Đại Hắc Tử ôm lấy phần mình thua thiệt.

Đại Hắc Tử bay lùi lại, một viên hoả cầu đen sì bắn trúng một đầu Xích Mao Phong, liệt hoả thiêu rụi, hai giây sau đó Xích Mao Phong đánh rơi Tinh Huyết Độc Nhãn, ngoài ra còn có một đạo hồn phách lượn lờ bay lên.

Đạo hồn phách trông như Xích Mao Phong nhân bản, có hơi mờ ảo.

Đại Hắc Tử nhận ra điều gì, tròng mắt xoay chuyển, hoá thành một đạo huyễn ảnh bay vọt tới.

Đằng trước mọc ra đồ vật hình phễu, đem Xích Mao Phong hoảng sợ định chạy đi kéo vào, tại hai hàng quỷ nha bị nuốt chửng.

Đại Hắc Tử liếm mép, rốt cuộc đã tìm ra chìa khoá cân bằng giữa mình với Xích Mao Phong.

Bởi vì... Lúc này nó đã thăng cấp.

Chính là cấp 3.

Đại Hắc Tử mạnh lên trông thấy, hai tay dang rộng, một lúc ném hai viên hoả pháo, một trong hai viên bắn trượt vào không khí, nhưng viên còn lại chính là một lúc bạo tạc ba đầu Xích Mao Phong.

Lại có thêm ba đạo hồn phách.

Đại Hắc Tử nhanh chóng tiếp cận, hấp thu hồn phách.

Vừa tránh né công kích những đầu Xích Mao Phong khác.

Hắc quang hoả cầu liên tiếp xông ra, liên tiếp phát nổ, Xích Mao Phong không ngừng bị đánh rơi.

Đại Hắc Tử hăng hái nhặt hồn phách.

Chiến trận cứ như vậy nối tiếp, không có gì thay đổi, trên mặt Đại Hắc Tử đều là đắc ý.

Xích Mao Phong dựa vào số lượng đông đảo, khí thế hùng mạnh không giảm, Đại Hắc Tử lại coi như chưa thể chiếm thượng phong.

Nhưng không thể nói trước, cái này còn nhìn vào kiên trì, mỗi lần nhặt hồn phách Đại Hắc Tử không những tăng năng lực mà còn dưỡng thương, một công đôi chuyện.

Năng lực ở đây là tốc độ cùng sức mạnh, hoả cầu đốt cháy càng trở nên khó lường.

Âm hoả trong giao tranh giận đốt, trên núi đã lạnh tới không tưởng, mặt đất bám sương.

Âm hoả gây sát thương, nhưng lại có thể khiến Xích Mao Phong chịu ảnh hưởng lân cận động tác chậm lại.

Từ phía xa, Xích Mao Phong lại sắp kéo đến, xem ra chính là viện binh.

Đại Hắc Tử xe nhẹ đường quen, sử dụng hoả công, lại siêu việt bay lên hoả cầu mà đón đường, Xích Mao Phong vừa chết nó liền lập tức ăn hồn phách.

Trải qua hơn bốn mươi đạo hồn phách của yêu vật, Đại Hắc Tử no căng bụng, sau đó đánh ợ một cái, tạo thành thăng cấp.

Đại Hắc Tử cấp 4.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »