Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2560 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 192
kiếm vân các bị hủy

❊ ❊ ❊

Kiếm Vân Các, nơi này là một cái cổ xưa nhất bên trong Thần Kiếm Tông, cũng như Kiếm Thú Đài, lúc chưa lập ra Thần Kiếm Tông đã có Kiếm Vân Các.

Vô số cổ tịch, được Thần Kiếm Tông quý trọng hơn cả thánh dược, sau khi Thần Kiếm Tông lão tổ thăng thiên, Thần Kiếm Tông chúng đệ tử đều kính trọng nó.

"Tiếp tục thế này, Kiếm Vân Các ngủ say khả năng tạo ra 'Thiên Kiếm Trắc Thiên', tông chủ, ngươi sẽ không muốn như thế?"

Nhìn thấy Lý Thanh cùng Lê Thu Vũ như vậy, bình thản đi dạo trong Kiếm Vân Các như chốn không người, một vị lão bá mập mạp thâm sâu thở dài, ánh mắt cực lạnh.

Trên người hắn lộ ra bằng hàn khí tức, băng hàn theo không khí huyễn hoá, toàn thân phảng phất tự động phun ra băng sương, nhất thời không gian chung quanh gần như bị đông cứng.

Lão bá chính là Kiếm Vân Các Kiếm Thủ Lão, chuyên quản lý kiêm quét dọn Kiếm Vân Các, từ tầng dưới trót lập tức phóng người nhảy lên.

Kiếm Vân Các luôn hấp dẫn các đệ tử hiếu kỳ tới xem, vì muốn học trộm một loại công pháp nào đó thật mạnh, bất quá lần nào Kiếm Thủ Lão cũng là không để tâm tới, căn bản các quyển bí tịch đều được tự động bảo vệ, nhưng lần này không giống.

Kiếm Thủ Lão phát ra băng hàn khí tức tới gần, như một đợt băng phong, đợi cho Lý Thanh cùng Lê Thu Vũ quay lại, vừa vặn một đạo kiếm khí cực lạnh duỗi tới.

Kiếm Vân Các có điểm huyền bí, chính là bí tịch mang linh trí, lại không có công pháp, nhưng tụi nó thoát ra ngoài sẽ tự hợp thành một, tạo thành công pháp năm xưa Thần Kiếm Tông lão tổ lãnh ngộ.

Nhưng đây tột cùng chính là kiềm chế một toà tháp đè xuống Thiên Kiếm Trắc Thiên.

Khách nhân tiến vào Kiếm Vân Các, nếu xem là cừu địch, với Kiếm Thủ Lão ra tay hoàn toàn có thể giết chết đối phương, cái lão này nhưng so với tông chủ còn muốn khủng bố.

Thế nhưng, Lý Thanh không có chút nào sinh biến, một cỗ ma khí trên thân tản mát ra, hoá thành ma ảnh ngăn cản lại kiếm kình, thản nhiên cười nói. "Thần Kiếm Tông bắt nhốt ta, ta chỉ muốn nói tiếng công bằng."

Nương theo kiếm kình, Kiếm Thủ Lão tay nắm một thanh đoản kiếm, cười nói. "Ta phụng mệnh lão tổ, Thần Kiếm Tông cái gì ta cũng không để ý."

"Đắc tội!" Lý Thanh dùng Phế Tiên Ma Kiếm trực tiếp đón lấy.

Hai kiếm giao nhau, kiếm quang loé lên một cái, Kiếm Thủ Lão bị kinh ngạc văng ra xa, nhưng Lý Thanh chính là cảm giác hàn băng lãnh khí chui vào thân thể, đẩy lui hắn vài bước.

Hai người nhất thời cân tài ngang sức.

Nhưng Kiếm Thủ Lão nhìn tới trước mắt là Lý Thanh, mặc dù Kiếm Thủ Lão chưa tận lực tung kiếm chiêu, hắn cũng là biểu lộ không ngoài ý muốn.

Sau tiếng va chạm, Kiếm Vân Các khá là run rẩy, trên tủ kệ hào quang chợt yếu đi, Kiếm Thủ Lão ngược lại là cuồng nhiệt. "Chính là hôm nay! Không ngờ, lão tổ tông tiên đoán quá chuẩn xác!"

Nói, một kiếm lại đâm tới, hàn băng lãnh khí phóng ra năm đạo, băng thạch như quần long, băng vụ đầy trời.

Mà lời nói hắn làm cho Lý Thanh không hiểu, giống như Lý Thanh càng phá đám, Kiếm Vân Các càng được thoải mái.

Lê Thu Vũ lúc này mới dùng tới Hoả Phụng Kiếm, một tia bạo hoả đi ra, tiến vào chỗ sâu của băng long.

Không thể cứ nhìn Lý Thanh ra tay, cho cùng nàng chính là đại sư tỷ, một khi làm đại sư tỷ chính bản thân cũng quên mất Lý Thanh nằm tại thực lực tới đâu.

Hắn khủng bố, huyền bí, hết thảy nàng đều bỏ qua.

Rốt cuộc hoả diệm ăn mòn hàn băng trong mắt thường có thể thấy rõ, đẩy lùi Kiếm Thủ Lão, làm nên chân thực nguyên tố khắc chế, nhiệt độ khiến băng tan.

Lý Thanh quay lại cảm ơn Lê Thu Vũ một tiếng.

Tuy nhiên, Lê Thu Vũ thân thể đột nhiên run lên, kinh mạch nhảy loạn, cảm giác được không ổn nàng liền dừng lại, từ miệng ép ra một ngụm máu tươi.

Nhiệt độ lúc này cũng là giảm đi nhiều, đầu bên kia Kiếm Thủ Lão một thân y phục cháy sém.

Cảnh tượng này để cho Lý Thanh một phen kinh ngạc. "Huyết mạch thức tỉnh, nhưng là..."

Lê Thu Vũ mặc dù thức tỉnh Chu Tước huyết mạch, nhưng nàng khó mà làm quen với khoảng mười ngàn viên Tinh Huyết Độc Nhãn, số lượng lớn như vậy hấp thu, chẳng khác nào Lý Thanh muốn chơi chết nàng.

Chính hắn cũng không biết mình có thể nuốt hết số Tinh Huyết Độc Nhãn như vậy hay chăng, nói đúng hơn Lê Thu Vũ lại giúp hắn thí nghiệm.

Dù là có Diệp Kinh Lôi hỗ trợ hấp thu, nhưng Lê Thu Vũ nhất thời khó hoà nhập với năng lượng lớn như thế này.

Chỉ cần mười viên, đủ để một cái tu chân giả phát ra rất nhiều đạo vận.

Mặt khác, nếu không có Chu Tước huyết mạch, chắc chắn Lê Thu Vũ đã chết.

Bất quá hôm nay, Lê Thu Vũ đã lên tới bát phẩm Tiên nhân, khoảng cách Tiên đồ đã không còn xa.

Kiếm Thủ Lão cười lạnh, một kiếm lại tiếp tục bổ tới, băng kình che đậy hơn phân nửa Kiếm Vân Các.

Trong mắt bây giờ, cuồng nhiệt hung hãn, lại thấy được một đôi con mắt tang thương, kiếm khí tàn ác.

"Không có hoả công..." Lý Thanh không muốn làm phiền Lê Thu Vũ, một kiếm đánh trả.

Hai kiếm chạm mặt lần hai, chấn động toàn bộ Thần Kiếm Tông, khiến cho Kiếm Vân Các như muốn bay lên.

Kiếm quang chớp động, khí kình lên tận trời, thần công khủng bố.

Cảm tưởng đánh động toàn bộ Thần Kiếm Tông.

Vừa vặn bầy chúng đệ tử tới gần Kiếm Vân Các phạm vi, bước chân dần chậm lại, trong lòng ngực đều là trước áp lực mà khó chịu, thậm chí có cái trực tiếp tại chỗ thổ huyết.

Ai nấy cùng là không thể đi vào.

Một trận âm thanh nứt gãy nặng nề phát ra, sau đó Kiếm Vân Các bị xẻ dọc thành hai mảnh.

Mọi người thất kinh, nhảy lui ra xa.

Cùng lúc, tất cả kệ sách nổ tung, bí tịch thoát ra bên ngoài nhưng là rách tơi tả.

Cùng lúc, Lê Thu Vũ thân ảnh phát ra hoả quang sáng chói, âm thanh xương cốt nổ vang liên tiếp, khí tức bạo tăng không ngừng.

"Xung kích cảnh giới..." Tinh Huyết Độc Nhãn dần được hấp thu, Lê Thu Vũ giật mình khẽ thốt lên một câu.

Ngược lại Kiếm Thủ Lão nhìn thấy hoàn cảnh trước mắt, tỏ ra tôn sùng mà lui lại nói. "Các ngươi đụng tới lão tổ, các ngươi chết chắc! Đối với lão tổ, các ngươi cũng chỉ là giun dế."

Lý Thanh không chút nào bận tâm, nhưng nhìn tình huống đã rõ, lại bị lừa, Kiếm Vân Các không có công pháp nào cả, đây chính là bí mật của Kiếm Vân Các, toàn bộ Thần Kiếm Tông đều bị Kiếm Thủ Lão một cú lừa ngoạn mục.

Chợt, thiên không hội tụ thành một phiến thanh lam đại kiếm, không ngừng bổ ra đạo vận.

Thần Kiếm Tông đệ tử cùng trưởng lão say đắm nhìn theo, như thể rơi vào miên man cảm ngộ.

Kiếm ý, chính là quét tan kiếm ý của tất cả mọi người.

Mà Thần Kiếm Tông tông chủ Tạ Lâm vừa đến nơi, không có tung người xuống phi kiếm, mà nhìn thấy dị tượng, sắc mặt hắn kịch biến, nhưng đã quá trễ.

Lý Thanh lúc này ánh mắt cũng là tập trung vào, thanh lam đại kiếm để cho hắn có một loại cảm giác khó gần, chính là tiên khí.

Lập tức sau đó, hắn phóng người nhảy thẳng vào thanh lam đại kiếm, giơ cao Phế Tiên Ma Kiếm đón lấy.

Kiếm Thủ Lão vừa nhận ra, chậm một bước nhưng vẫn tiến theo, đồng thời, thanh lam đại kiếm bạo nổ kinh động không gian, thành từng mảnh vụn lấp lánh.

Sau cùng, tiên khí ào ạt mà ra, như là gió xoáy cuốn vào bên trong cơ thể Lý Thanh.

Tạ Lâm gấp phải quát lên. "Tất cả nghe đây, dồn sức tiêu diệt tên kia!"

Nhưng Kiếm Thủ Lão bay tới trước người Lý Thanh, không tấn công hắn, mà là xoay người đối mặt với Tạ Lâm bên dưới. "Không được làm vậy!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »