Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 156
mỹ nhân kinh

❊ ❊ ❊

Vừa rồi là một người thân cao mét rưỡi, trên mặt râu ria có chút nhiều, cứu rỗi Lý Thành Thiên.

Nếu không, Lý Thành Thiên sẽ bị trầm cảm.

Người này nói. "Chu Lương Bình."

Báo danh xong, hắn không đợi nhắc nhở mà liền chạy lên, tránh cho Lý Thành Thiên đổi ý.

Nhưng Lý Thành Thiên làm sao có thể đổi ý, chính bản thân hắn còn đang run rẩy vì kích động quá mức.

"Ngươi nói xem, tại sao lại đáp trúng?" Chọn được người cuối cùng, chẳng qua là muốn kiểm tra khả năng ăn nói.

"Đường chủ, ta chuyên sử dụng thuốc nổ, công việc này ta đã làm tới nước chảy mây trôi, đương nhiên rành lắm!" Được đường chủ thưởng thức, Chu Lương Bình cũng là vui vẻ nói.

"Tốt!" Lý Thành Thiên vỗ vai hắn. "Sau này ngươi sẽ là một trong ba phó đường chủ của Hải Quy Đường!"

Câu hỏi này không tính quá khó, nhưng ăn nói đàng hoàng, cần nhất là, nhìn tới chính diện, suy nghĩ đơn giản.

Cho dù làm tặc đi chăng nữa, có những việc cần nghĩ đơn giản mà thôi.

Sau đó, Lý Thành Thiên nhìn tới còn lại đám hải tặc, hiện tại mà nói hải tặc bọn hắn không gì khác ngoài thất vọng.

"Kết thúc tuyển chọn, ba người này về sau sẽ là bên cạnh ta ba cái đường chủ!"

Nghe được Lý Thành Thiên xác định, bọn hắn biết được cơ hội mình đã qua.

Nhưng cho dù quay ngược quá khứ, bọn hắn cũng sẽ không khả năng đáp trúng.

Đám đông dần im lặng, Lý Thành Thiên nhìn xuống nói. "Các ngươi cũng đừng nhụt chí, làm việc cho ta cơ hội còn rất nhiều! Vả lại, sau này chúng ta kề vai sát cánh, cùng nhau chiến đấu. Ta xem các ngươi như huynh đệ, sau này cũng đừng một tiếng đường chủ hai tiếng đường chủ, nể mặt gọi ta bằng Lý ca đi!"

Không hiểu vì sao, lúc này toàn bộ hải tặc cùng nhìn về Lý Thành Thiên, một tầng trong một tầng ngoài rơm rớm nước mắt.

"Lý ca!"

"Lý ca!"

Xét làm nghề hải tặc này, bọn hắn có được ai xuất thân cao quý đâu, dù là mãnh hổ, dù là ác ma, nhưng lối suy nghĩ còn rất đơn giản.

Không hiểu vì cái gì, gọi Lý ca thật xúc động nha.

Lập tức tặc tráng tặc lão quên hết thất vọng, lấy lại phong độ, phó đường chủ hay đường chủ, tặc binh đều như nhau.

Không phân giai cấp, đây là Lý Thành Thiên lợi dụng ngay thời loạn, đánh vào tâm lý bọn hắn.

Dùng quyền, dùng lực, phục người không đáng kể.

Dùng lời nói phục người!

Chỉ cần đẩy trung thành của bọn hắn cao lên một chút, làm việc liền dễ dàng hơn.

Xong xuôi, Lý Thành Thiên gọi hải tặc đi ăn uống nghỉ ngơi, sau đó hướng dẫn ba cái phó đường chủ làm việc.

Phó đường chủ, thật ra giống như làm thư ký loại hình, mà có tới ba cái, Lý Thành Thiên công việc nhẹ hơn rất nhiều.

Về phần Lý Thành Thiên chỉ cần viết đơn gửi lên Lâm Đại Hàn.

Còn phải nói, trả lương là Thiên Nha Hội trả lương, Lý Thành Thiên không tốn một xu, chọn ba cái phó đường chủ cũng coi như nể mặt rồi.

Nghĩ tới đây, Lý Thành Thiên gọi người truyền đơn, kế đến lấy một ít sổ sách ra xem.

Nhìn xem sổ sách, hải tặc nhóm nhân lực có thể nói ngang bằng sơn tặc nhóm, bất quá sống tại địa hình khác nhau.

Lý Thành Thiên ngón tay quét xuống một nơi, tập hợp hải tặc lên tới hơn hai trăm người.

Chính là Hoành Hải.

Tàng Long Vực!

Hoành Hải mênh mông bát ngát, Tàng Long Vực càng là bí hiểm, trước đây vốn không người tại.

Vậy mà Thiên Nha Hội đặt chi nhánh ở đó, hơn nữa bảo mật được mọi hành động ra vào.

Tuy nhiên bọn hắn chỉ là làm việc của mình, không thể hướng hải ngoại đi xa.

Trước đây Lý Thành Thiên tại Lý gia thôn nhưng cũng nghe nói, thuyền bè dám vượt qua Tàng Long Vực, chết đuối vô số.

Có thủy quái thuyết, có ma quỷ thuyết, nhưng chưa ai tận mắt chứng kiến mà quay trở về, chỉ là lời đồn thổi trong dân gian.

Mà Hoành Hải, so với Bình An Thành cũng xem là gần.

Mà gần nhất vẫn là Lý Ngư Thành.

Lý Thành Thiên kết hợp xem sổ sách cùng với hải tặc tự chế bản đồ, quyết định xong, hắn sẽ đi tới Hoành Hải một chuyến.

Mặc dù đi một chuyến này so với Bình An Quốc cũng không liên quan lắm.

Nhưng, cái này gọi là không làm gì không xảy ra chuyện gì, kiếm chuyện làm mới có chuyện xảy ra.

Lý Thành Thiên rời khỏi Hải Quy Đường, đi về Vạn Minh Xá tìm Trương Chúc Linh.

Gặp Trương Chúc Linh trong phòng, câu đầu tiên Lý Thành Thiên muốn nói là về Trương Tường.

Nhưng hắn sợ, Trương Chúc Linh tâm hồn mỏng manh chịu không nổi đả kích.

Nghĩ một hồi, Lý Thành Thiên hít thật sâu nói ra. "Linh nhi, ngươi đã mấy ngày không quay về nhà, có nhớ phụ thân không?"

Trương Chúc Linh đang ngồi muốn ăn quả táo, Lý Thành Thiên gọt táo cho nàng, nàng trả lời khiến hắn suýt nữa cắt vào ngón tay.

"Phụ thân là ai?"

Nhìn nàng cặp mắt chớp chớp, Lý Thành Thiên thở dài, hoá ra là như vậy.

Ngay cả người nhà cũng quên sạch.

"Là... Một người rất yêu thương ngươi!" Lý Thành Thiên đau lòng nói ra, đưa táo cho nàng.

"Ta cũng không biết! Khi nào rảnh dẫn ta đi thăm hắn xem!" Trương Chúc Linh thong thả nói, ánh mắt chú ý tới quả táo, chụp lấy liền mạnh mẽ cắn một cái giòn.

Lý Thành Thiên thả con dao trên bàn, sau đó nhớ lại Trương Chúc Linh là người Thanh Huyết.

Dùng Thanh Huyết huyết mạch, biết đâu có thể gợi cho nàng nhớ về quá khứ.

Cũng là hoàn thành Trương Tường di nguyện.

Nghĩ nhanh qua Lý Thành Thiên liền dẫn động Thanh Huyết huyết mạch, nhưng là không biết nên làm thế nào truyền qua.

Hắn cũng không phải người Thanh Huyết.

Nghĩ nghĩ xong, đưa lên hai ngón tay, tiếp xuống, do không tự khống chế, từ ngón tay một đạo thanh khí bắn lên trời.

Lý Thành Thiên hoảng hốt, nhưng đạo thanh khí mau chóng vỡ tan, biến thành hai cái nhỏ bé hư ảnh.

Có thể nhìn ra, một nam một nữ.

Trương Chúc Linh không hay biết gì, nhưng giữa trán nàng lại phát ra lục quang ấn ký.

Có tác dụng?

Lý Thành Thiên chân mày gảy một cái, không biết làm thế nào, nhưng chỉ chờ cho huyết mạch liên thông, Trương Chúc Linh khả năng nhớ lại là rất cao.

Tia sáng loé lên, nam hư ảnh bị gạt đi, để trên cao cái còn lại nữ nhân.

Lý Thành Thiên hiểu ra, vì Trương Chúc Linh là nữ nhân, cho nên huyết mạch tự động làm cho phù hợp.

Thật không ngờ trên thế gian có loại công pháp như vậy.

Nhưng ba giây sau, Trương Chúc Linh vẫn không có hiện tượng kỳ lạ gì, mà nữ nhân kia ngay trên đầu bay múa.

Đúng hơn là bay lòng vòng không có nơi đáp xuống.

Trương Chúc Linh nhìn lên, "Ồ" một tiếng.

Lý Thành Thiên gãi đầu, đây là tình huống gì.

Sau đó hắn tìm trên kệ sách một quyển sách, ném lên bàn.

Bất thình lình, nữ nhân kia hoá thành đạo thanh khí chui vào trong quyển sách.

Một bài âm thanh như điện xẹt phát ra, nhìn xuống dường như quyển sách có thay đổi, trên mặt bìa hiện lên ba chữ... Mỹ Nhân Kinh.

"Ra là vậy!" Lý Thành Thiên nhặt sách xem thử, mỗi trang giấy đều thấy một nữ nhân ăn mặc váy dài, chính làm từ mực đen làm động tác như tiên nữ khiêu vũ, bên dưới phụ hoạ thêm đôi ba dòng khẩu quyết khó hiểu.

Lý Thành Thiên vòng ra sau lưng Trương Chúc Linh, lật sách vừa nói. "Ngươi xem, có hiểu những dòng chữ này nói cái gì không?"

Cho dù Lý Thành Thiên sống tại Bình An Quốc đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy mặt chữ này.

Rất có thể, là Thanh Huyết tộc ngữ.

Trương Chúc Linh hai tay cầm quyển sách, lật lật vài trang, hiếu kỳ, sau đó một bàn tay nắm lấy định giật ra.

Lý Thành Thiên liền kinh hãi, nắm lấy tay nàng. "Ngươi làm gì vậy?"

"A, ta muốn làm con diều!" Trương Chúc Linh quay lại nói, nếu cứ tiếp tục, quyển "bí kíp" này sẽ bị xé rách.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »