Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 149
thất nhân bang hội tụ

❊ ❊ ❊

Bàng một tiếng, trảo ảnh nổ tung, tựa hồ bị hư không hút lấy, nghiến vào từng mảnh từng mảnh, nguyên bản trảo ảnh to lớn giờ phút này giống như thực thể, trực tiếp bị xé tan.

Trương Bảo đã là toàn lực xuất chiêu, lúc này trên mặt hiện lên chấn kinh không nhẹ.

Dĩ nhiên vừa rồi một chiêu nắm chắc thất bại.

Hắn nghĩ rằng sử dụng trảo pháp lẫn Thanh Huyết huyết mạch sức mạnh, có thể làm cho Công Tây Khải Gia thụ thương.

Công Tây Khải Gia thụ thương, không khó để Thất Nhân Bang xua đuổi.

Vậy mà Công Tây Khải Gia nhẹ nhàng đưa hai tay chống đỡ, không chút hư hoại.

Nhìn tới trước mắt Công Tây Khải Gia đứng chưa qua mười mét, Trương Bảo khá là thất vọng.

Công Tây Khải Gia cười một tiếng, trong nháy mắt tấn công đối phương chính là dùng trảo pháp.

Đối phương cũng như bao nhiêu cái khác hắn từng gặp qua, ngoài miệng nói thì nhiều, thực lực liền không có, chẳng qua là làm chút phô trương.

Nhưng hắn là đại quan triều đình, hắn không cáo già liền thôi, đâu tới phiên Trương Bảo dùng trò đi hù con nít.

Mà trảo pháp này đối với Trương Bảo không chút nào tôn trọng, Công Tây Khải Gia chưa cần dùng tới ba phần công lực.

Trương Bảo cũng là miễn cưỡng giơ độc trảo chặn lấy, trảo pháp kịch đấu, chỉ nghe một tiếng phát nổ, doạ Trương Tường kém chút nhảy lên, lúc này Trương Bảo đã khổ sở thổ huyết, bị đập văng trúng vách tường.

Công Tây Khải Gia cùng lúc đưa ánh mắt liếc qua hai người, chính là hừ lạnh.

Từ sau lưng Thiết Thủ nghiêm túc nhìn Công Tây Khải Gia, vốn hắn chưa từng thấy được lão giả này ra tay, không ngờ khủng bố như vậy.

Lại so với mình, đúng là không chỉ hơn một cái cấp bậc.

Chợt bên ngoài không ít tiếng la thảm, Công Tây Khải Gia cùng Thiết Thủ đều là giật mình, xoay người nhìn lại.

Tiếng la thảm là của bên vu sĩ, lúc này gần phân nửa vu chúng bày biện chung quanh đại viện, chính là nằm ngửa.

Bọn hắn khắp người tràn đầy thương tích, nét mặt khó có được nhìn qua sinh tử chi gian.

Còn lại vu chúng không dám tùy tiện bước lên, mà là cùng nhìn về phía trước.

Nơi đó, nha hoàn Thu Cúc trên tay một thanh tiểu kiếm sáng loáng, bên kia là lão nhân tiếp tục cầm gào đánh nước mà tưới cây, đã tưới thêm một bụi cây.

Thu Cúc nhìn qua đám người, ánh mắt băng lãnh, diện mạo nàng cũng là khó có được dữ tợn, như một nữ ma đầu.

Càng là tàn nhẫn, nhìn tới hết thẩy vu sĩ thụ thương, nàng liền không một cái chớp mắt.

Ngược lại lão nhân chính là bình thản tự nhiên, các ngươi ai muốn làm gì liền làm đi.

Đây cũng là nguyên nhân Trương Tường không hề hốt hoảng, bởi vì hắn mới là người dễ gặp nguy hiểm nhất, mấy cái kia không có như vậy.

Ngay cả một cái nha hoàn mà thôi, bề ngoài hiền lành, nhưng xuống tay chính là một mớ.

Thiết Thủ thần tình ngưng trọng nhìn nơi đó, lẩm bẩm nói. "Lão nhân... Nữ tử..."

Sau đó như nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Công Tây Khải Gia, nói. "Tông chủ, bọn hắn cũng là người Thất Nhân Bang!"

Thiết Thủ nắm rõ từng người trong Thất Nhân Bang, cũng không phải toàn là nam nhân, trong đó còn có một cái lão nhân, một cái nữ tử.

Hai người đứng hàng thứ tư cùng thứ năm trong Thất Nhân Bang, gọi là Song Quái Nhân.

Một cái nữ tử tính khí thất thường, hễ ra tay chính là kiếm không thấy máu, những năm trước Thất Nhân Bang còn lộng hành, nàng đi theo cũng chỉ là một cái nữ hài, nhưng đã đủ khủng bố như vậy.

Còn cái đại bá kia cho dù trời sập xuống cũng sẽ bình tĩnh vô cùng, ngược lại tính cách cứ cổ cổ quái quái.

Hai kẻ này, thực lực đều không tầm thường.

Công Tây Khải Gia gật đầu, nhìn hướng ra ngoài đại môn. "Bọn thuộc hạ này có chút vô dụng, kéo lên nữa chết nữa, ngươi là có công phu cao nhất, Thiết Thủ, đi giúp bọn hắn!"

Thiết Thủ kính cẩn ôm quyền. "Đại thân, không thất vọng!"

Nói rồi xoay người bắn ra ngoài, ai ngờ, đi giữa chừng đột nhiên trên mái nhà phát ra tiếng nổ.

Thiết Thủ bị kinh động liền phải dừng lại, gạch ngói phá nát về sau, rơi xuống, mang theo khí lạnh như đao kiếm.

"Ai cho ngươi đi?"

Đồng thời có tiếng quát, làm cho Thiết Thủ hai tai đau nhức, thế là lui lại.

Một cái nam nhân thân hình vạm vỡ đáp xuống, bàng một tiếng, hai chân giẫm thủng nền gạch, trên tay hắn chính là cầm một cỗ khiên chắn bằng đồng.

Trương Tường nhìn về mái nhà mình vừa bay hơn phân nửa, thoáng mát vô cùng, sau đó lại nhìn về phía trước mặt, không hài lòng nói. "Lão nhị, ngươi vừa vừa phải phải, lần nào xuất hiện cũng là làm người ta tan nhà nát cửa!"

Vác khiên nam tử gãi đầu cười một tiếng. "Lão tam, đừng nóng tính, ta sẽ còn đền bù chi phí tổn thất!"

"Sẽ còn?" Công Tây Khải Gia lạnh lùng cười một tiếng, cảm giác đám người này cũng quá ngây thơ.

Từ lúc hắn bước chân qua đại môn, Trương Gia Phủ đã được an bài, chính là bị diệt môn, thời hạn khi mặt trời chưa lên cao.

Cho dù giết tất cả vu sĩ thì sao, hắn vẫn có thể cân cả Thất Nhân Bang.

Nghe tới hai người đối thoại, Thiết Thủ cười nói. "Còn tưởng ai, hoá ra là Thất Nhân Bang lão nhị, Nhị Thuẫn Nhân! Nghe nói lá chắn ngươi cứng cáp vô đối, Kim Cang Bất Hoại Thân cũng phải nhịn lui ba bước, để ta kiểm chứng!"

Sau đó hắn gồng lên cánh tay phải, quyền kình chưa xuất, nhưng mà một đạo quyền ý tấn công về trước, Nhị Thuẫn Nhân đưa khiên chống đỡ.

Tiếc là bàng bàng nổ tung, tại hắn sau lưng tường đá cùng cửa gỗ bị quyền ý dời ra xa bên ngoài.

"Lại là quyền nộ!" Nhìn thấy như vậy Trương Bảo trực tiếp chấn kinh.

Quyền pháp đơn giản nhất là một cái nắm đấm, nhưng quyền pháp vượt lên tối cao, quyền ý không phải Nhị Thuẫn Nhân có thể nhẹ đón.

Nhị Thuẫn Nhân cũng khá là kinh ngạc, mặc dù không thụ thương, nhưng tấm khiên trên tay run rẩy, hai tay hắn cũng là có chút tê.

Bên ngoài gạch đá bay loạn, vu sĩ tìm cách tháo chạy.

Thu Cúc chỉ đứng lặng nhìn, cau mày nói. "Đã giao ước bên trong là bên trong, phía ngoài là phía ngoài, đánh tới một hồi lộn xộn hết cả lên!"

Từ sau Lão Quái bước tới, vừa hứng được một gào nước, thở dài. "Lão tam lúc nào cũng cẩu thả, lần này ta đứng về phe ngươi, không tán thành!"

Nói rồi, một gào nước ném về phía trước, nước lạnh hướng khắp hắc thiên vẩy lên.

Không dừng lại tại đó, bên trong hắc thiên như là từ hư không rót nước, nước chảy cuồn cuộn, một gào nước nhưng chính là đổ ra bạo kình giang hà, ngập trời thủy triều.

Sau đó âm thanh rót nước phát ra quái dị âm thanh, như là long đằng hổ khiếu, ầm ĩ cả Trương gia thôn, ngăn trở gạch đá bay loạn.

Mà đám vu sĩ cũng là được thủy mạch giá tiếp, không thể chạy thoát, thủy kình mỏng như giấy, nhưng thủy đạo lại sâu như đáy biển.

Hết thảy vỗ lên, tựa hồ acid, những cái vu nhân đều là rú lên thảm thiết, trực tiếp bị lột da lóc thịt.

Thời khắc này, tử khí sôi trào, máu tanh nở rộ.

Thu Cúc một kiếm bình định vu nhân, Lão Quái chỉ là dùng một cái gào nước, một cú tát nước, liền muốn diệt táng toàn bộ.

Hai kẻ này, lộ ra vô cùng khủng khiếp.

Bất quá Công Tây Khải Gia không vì kia mà đau lòng, hắn làm sao đặt mệnh thuộc hạ vào trong mắt.

Một cái Trương Gia Phủ nhỏ bé mà thôi, mất đi cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng nếu là chết hết, coi như tử nạn, nếu như thánh thượng có hỏi cũng dễ bề trả lời.

Nhưng mà mãi chưa tìm ra Đặng Phù Dung, để cho Công Tây Khải Gia tâm có chút lạnh.

Nhìn qua những người này, đối chọi Đặng Phù Dung không có mấy cái, càng là không nói tới có thể giết nàng.

Hơn nữa bên cạnh nàng còn có vu tướng, còn có thần hộ mệnh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »