Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3035 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 115
cứu người hay vá mái nhà?

❊ ❊ ❊

Té ra là như vậy.

Kim Đào từng nói dùng Cải Tử Hoàn Sinh cần ba điều kiện.

Ngắn gọn xúc tích, thứ nhất không được già bệnh chết, thứ hai còn hơi ấm, thứ ba không được mất nội tạng.

Nhưng hắn lại quên điều kiện cuối cùng, cũng là điều kiện quan trọng nhất, mặc dù kết quả có thể sẽ không thay đổi nhưng làm Lý Thành Thiên mừng hụt.

Hơn nữa Kim Đào nhìn Lý Thành Thiên trị thương chưa xong, càng là thấy có lỗi.

Lý Thành Thiên có chút kinh ngạc, sau đó cũng bình tĩnh lại, chỉ là không ngờ tuổi thọ mà có thể lấy, nhưng đây là cách làm của đạo sĩ.

Nói về đạo sĩ, tinh huyết rất quan trọng, giả tỉ như yêu vật nếm máu đạo sĩ công lực sẽ tăng lên.

Cũng là, tinh huyết liên quan tới thọ vận.

Lý Thành Thiên nói. "Không sao? Mời ngươi ra tay!"

Kim Đào lúc này đã vô cùng ngượng ngùng, nhưng việc cứu người đang tại trước mắt, nói. "Gặp cái đạo nhân khác phải tốn thời gian rất lâu, nhưng ta cam đoan chỉ trong một ngày cứu người, nhưng mà..."

Bản thân hắn không những học tập mà còn biết cải tiến thuật pháp, không ngừng làm tụi nó biến hoá phù hợp với thời thế.

Đổi lại, công hiệu đòi hỏi điều kiện càng cao.

"Ngươi mau nói đi!" Lý Thành Thiên không nhịn được yêu cầu.

"Ngươi khoan đã, nghe ta nói điều kiện, ba trăm năm! Chính xác là ngươi cần bỏ ra ba trăm niên kỷ, nhưng đổi lại nàng cũng sẽ không sống được ba trăm năm nữa, ngươi cứ nghĩ..."

Kim Đào nói xong quay mặt đi chỗ khác, cho Lý Thành Thiên thay đổi.

Cuộc đổi chác này vốn không lời, lại nói tới ba trăm năm, chưa chắc thọ mệnh đã được như vậy.

Lý Thành Thiên vẫn nói. "Ta chấp nhận!"

Không biết mình sống được bao nhiêu lâu, nhưng Tiên đồ hẳn là cũng hơn ba trăm năm đi.

Kim Đào quay lại mà không dám tin, hắn không hoàn toàn cảm động, chỉ cảm thấy Lý Thành Thiên có hơi dại dột.

Tính tuổi thọ cũng không chính xác chút nào, chỉ dựa trên hiện trạng, nói chung cũng nương theo tính chất hên xui lắm.

Nhưng nhìn, Lý Thành Thiên hiện trạng không tốt, hắn nghĩ hắn sống tới ba trăm tuổi sao.

Nguyên Huyên một bên từ nãy giờ, vội can ngăn. "Thí chủ hãy bình tĩnh một chút! Biết đâu ngươi sống thêm 299 tuổi thì sao? Lúc đó ngươi chết, cả thân nhân cũng không thể sống lại được!"

Lý Thành Thiên liếc qua, thầm nói ngươi đừng có mở miệng ra là ăn mắm ăn muối được không, nhưng nói ra cũng có chút sợ nha.

Phàm là người tu luyện đều có cả bảng thông tin tra cứu tuổi thọ, ví dụ A một trăm tuổi, B hai trăm tuổi... Nhưng chỉ là dựa trên lý thuyết mà thôi, thọ mệnh cần tính theo rất nhiều yếu tố khác nhau, cơ bản người thường chết bởi số lẻ, không thể làm tròn như vậy.

Nguyên Huyên tuy miệng có chút hôi nhưng khẩu xà tâm phật, hắn nói có căn cứ hẳn hòi.

Hiện tại Lý Thành Thiên cứ coi như hai mươi tuổi, cộng ba trăm tức là 320 tuổi đi, cho dù vậy trừ đi ba trăm cũng mất sạch nha, chết là cái chắc.

Đành phải lạc quan hơn, 321 tuổi, nhưng sau khi bị lấy hắn còn một tuổi sao?

Không thể nói như vậy, mà là hắn sống thêm được một năm, tức là thân thể già nua lập tức ngã xuống, chỉ sợ yếu đuối quá rốt cuộc cũng là tiễn vong.

Cho nên để không chết, dự đoán phải từ con số này kê lên rất nhiều.

Lý Thành Thiên có đủ lạc quan nói. "Yên tâm, ta tự nguyện! Kim Đào, còn chờ gì nữa? Bởi vì máu của ta đặc biệt hơn người đúng không? Cho nên đành phải mượn chính ta vậy!"

Nguyên Huyên thấy hắn đi lạc đề, mới nói cho hắn hiểu. "Ngươi trách lầm Kim thí chủ rồi, trong ba người chúng ta không quan trọng máu của ai tốt hơn, mà không ai thích hợp hi sinh bằng ngươi."

Đây là Trương Chúc Linh, dĩ nhiên người hi sinh là Lý Thành Thiên.

Kim Đào lấp lửng, nhìn qua Nguyên Huyên, Nguyên Huyên cũng là nhìn lại hắn, tứ nhãn giao tình.

Cũng phải thôi, một cái đạo sĩ, một cái tăng nhân, bọn ta không tin sẽ không siêu độ được cho vong hồn nhà ngươi.

Lại nói về Nguyên Huyên lập đàn cầu siêu vẫn là có kinh nghiệm.

"Đúng là nhân sinh... Sống ít nhưng ý nghĩa mới là đáng sống!" Kim Đào biết Lý Thành Thiên nói ra khó mà rút lời, bất đắc dĩ cảm thán.

Sau đó hắn cầm tay Lý Thành Thiên. "Vậy ta bắt đầu!"

Lý Thành Thiên gật đầu, hai mắt mở bừng bừng.

Không sai, hắn không muốn ngủ đâu, hắn muốn trong tình thế nguy kịch phải thật nhanh rút về Địa Phủ, đây là nguyên nhân hắn tự tin có thể đánh đổi cho Trương Chúc Linh.

Nhưng biết làm sao được, trước mặt hai người kia nhưng là Yếu Gà Đại Vương, làm chủ Địa Phủ, nếu thế giới này được như bình thường hắn đã không cần phải sợ.

Chết liền về Địa Phủ, có sao?

Bất quá thế giới này chết cũng không đi về đó.

"Cứ thả lỏng, ta sẽ dẫn nguyên khí lọc ra tinh huyết!" Kim Đào nói, lật cánh tay Lý Thành Thiên, tay kia sắp ra thủ pháp.

Chợt Kim Đào dừng lại, ngước mặt nhìn lên mái nhà.

Chính là cái chén nhỏ kia đang nằm gọn ghẽ, tưởng hắn dùng chén ăn cơm hay sao, đây là dụng cụ hắn tác pháp nha.

Nhưng lúc này, Nguyên Huyên hiểu ra ý tứ, móc ra một kiện đồ vật.

Dưới ánh đèn, trên tay Nguyên Huyên là một phiến gì đó, dường như bằng đất nung.

Cẩn thận nhìn một chút, hoá ra là miếng ngói, đường cong hoàn mỹ.

Nhưng sao hắn lại có thứ này?

Nguyên Huyên cười nói. "Bần tăng đã tìm được miếng ngói này, rất tiện lợi. Dùng cơm xong không cần tiếc của, mặc sức chà xát cọ rửa, đảm bảo sạch sẽ!"

Nghe xong Lý Thành Thiên không khỏi xúc động mà nhìn qua... Lấy gạch ngói ăn cơm.

Trưởng lão nha, dạo gần đây ngươi không phải phát tài sao, còn tỏ ra làm hạng người này.

Mặt khác, Nguyên Huyên không dùng chén, tự nhiên có được đồ vật đựng thức ăn liền sang trọng hơn chứ.

"Ta hi sinh một chút cũng được mà, vì nghĩa diệt thân!" Còn bày ra khí thế tới mức ngây người nói một câu.

Kim Đào nãy giờ lạnh sống lưng, tiếp theo bàn tay xoè ra, bên trên cái chén sứ run rẩy, rơi xuống ngay lòng bàn tay hắn, vật về nguyên chủ.

Sau đó nói. "Nhà Lý ca bằng đất với cỏ tranh, mái nhà cũng không lợp ngói, nhưng lúc này thay thế vẫn được, vì ta cần dùng chén sứ này hứng nguyên liệu!"

Chứ nghĩ sao ném cái chén đi lợp nhà, lại dùng miếng lợp nhà làm cái chén.

Lý Thành Thiên cảm giác rất đúng, quần áo hắn cũng có vài bản sửa lỗi, không cần để ý nhiều bề ngoài.

Nhưng trong lúc Kim Đào bày trận không muốn ánh nắng bắn vào.

Thế là Nguyên Huyên vui vẻ nhận lời mà thôi, xoay người đi tới mở cửa.

Lý Thành Thiên nhìn theo, nói. "Trưởng lão!"

Nguyên Huyên lách cánh cửa, chui nửa mặt vào trong. "Gì nào?"

Rốt cuộc Lý Thành Thiên nói. "Ngươi nhớ dùng khinh công thật khéo, vì Kim Đào đóng vai trò vô cùng quan trọng, lát nữa ta không muốn thấy một hoà thượng từ trên mái nhà đụng hắn chết tươi!"

"Thí chủ thật là khẩu nghiệp!" Cạch, đã đóng cửa.

Dễ hiểu thôi, mái nhà Lý Thành Thiên rất yếu nha, không biết Nguyên Huyên có từng vá qua mái nhà hay chăng, nhưng hắn rất có thể trọng.

Bên ngoài Nguyên Huyên có chút tủi thân, vậy mà có người không tin vào tài năng của mình, thế là giận dỗi.

Để cho mỗi cái bước chân đi lên, cách nhau mái nhà mà hai người bên dưới cảm nhận được mười phần áp lực.

Kim Đào lắc đầu bình tĩnh, bọn hắn là đang muốn cứu người kia mà, đột nhiên tấu thành kịch vá mái nhà rồi.

Trên mái nhà, cũng vì miếng ngói lớn hơn cái chén, cho nên Nguyên Huyên phải từ trên đậy xuống, chặt đứt dương quan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »