Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 120
giết sót

❊ ❊ ❊

Trương Phúc bị chấn kinh giây lát, sau đó cũng không mở miệng nói nhiều thêm, hai nhánh đao xoay nhanh trước mặt như bánh xe ngựa, dậm chân vỗ tới.

Thế đao mềm như lụa nhẹ như tơ, nhưng mà áp lực kinh người, xung quanh bàn kệ có chút đong đưa, nền nhà phía trước có chút lột ra, phảng phất bàn cạo bên trên mà đẩy tới.

Lý Thành Thiên một kiếm xuất thần nghênh đón, cũng không có dùng trọng chiêu, hãi hùng là, kiếm kình của hắn tới gần đã bị hoá tan, hắn liền đảo chân lại tiếp tục tránh.

Trương Phúc nán lại, dư âm đao phong quét tới, bức tường trắng nhẹ nhàng xốp xuống, sau đó lác đác đổ gục, âm thanh này càng là êm tai hơn lần trước, tựa hồ dùng một loại hoá chất tạt vào.

Xem xong rất là quái dị đao pháp, Lý Thành Thiên cũng không có dùng Phế Tiên Ma Kiếm một trong bốn thức lập tức giết người.

Hắn đã là Tiên đồ, Trương Phúc chỉ cần nhận một chiêu sẽ khổ sở không chịu được.

Nhưng hắn thấy điều kỳ lạ, muốn cùng người này giao phong một cách bình dân mà thôi.

Lý Thành Thiên chưa từng vào môn phái, chưa từng học qua kiếm kỹ, có điều bao năm qua hắn cũng có chút am hiểu võ đạo.

Cái Trương Phúc dùng chính là lấy nhu chế cương, Lý Thành Thiên cố tỏ ra hung mãnh sẽ càng dễ bị cuốn vào.

Rất nhiều cường giả gặp phải tình huống này mà không thể chống đỡ, thế là mất mạng.

Lý Thành Thiên không thích nghe nhiều thời sự, nhưng đối võ đạo sự tình cũng biết là, cương kỵ nhu, nhưng nhu kỵ lợi.

Dùng búa không thể đập rách bột dẻo, nhưng chỉ cần móng tay nhọn là đủ.

Trương Phúc đảo hướng quay lại, thuận thế đưa song đao lại càn quét.

Lý Thành Thiên bước chân lui lại, Phế Tiên Ma Kiếm chém ngược lên, một đạo hắc quang mài nứt sàn nhà thong dong đi tới.

Tốc độ Trương Phúc không có bao nhiêu, liền chạm mặt hắc quang này.

Vậy mà đao kình bị hắc quang lắng lại, Trương Phúc giật mình, thân người xoay vòng liên tiếp thoái chạy.

Bất quá hắc quang vẫn là cứ đi theo đi theo, không quá mạnh mẽ, nhưng là rất mỏng rất bén.

Phảng phất như một người rơi giữa biển lớn, hai tay chỉ còn cách ôm lấy thùng gỗ, nhưng mà trên mặt nước đột nhiên trồi lên một cái sừng cá mập.

Xét về tình huống lẫn tâm lý đều giống như vậy.

Trương Phúc lăn lộn một hồi cũng phải đáp xuống, hắc quang lướt qua, lập tức có máu bắn vào vách tường.

Thân thể bay đi, lúc này bị thương không nhẹ, cái lưng lại đập vào tường, rét vì tuyết lạnh vì sương, nằm trên mặt đất.

Nói cho cùng Lý Thành Thiên muốn chơi bình dân rất khó được, chênh lệch quá lớn, một chút lực đạo đủ để Trương Phúc nửa sống nửa chết.

Trương Phúc lật chỏ nâng người ngồi dậy, không hổ là người dùng đao, hai tay vẫn nắm chặt binh khí không buông.

"Ngươi quả lợi hại!" Hắn cười nói, lộ ra hai hàm răng nhuộm máu.

Lý Thành Thiên bước tới, nói. "Ta rất quý tinh thần ngươi! Nhưng mỗi người đều có hướng đi khác nhau, hướng đi ngươi không hẳn là xấu, chẳng qua ta với ngươi nghịch hướng."

Trương Phúc run rẩy đứng lên, hít vào một ngụm hơi thở, xem không còn chống cự được bao nhiêu lâu, nến tàn trong gió.

Hai tay ráp song đao thành một trường đao hai đầu.

Chợt hắn kinh hãi kêu lên. "Đại tư tế!"

Lý Thành Thiên xoay người nhìn lại, ngoài cửa sổ cũng không có gì, đằng sau Trương Phúc dùng hết tốc lực ném trường đao tới.

Trường đao cực lực xoay như chong chóng, bao hàm trong đó dùng hết tàn dư lực lượng tấn công, cùng truy cầu mở ra đường sống.

Lý Thành Thiên gạt cánh tay, trường đao bị đập thành hai đoạn rơi xuống.

Đằng kia Trương Phúc đang đăm đăm nhìn hắn, bàn tay phải ôm vào một bên bụng mình, mà từ khe ngón tay hắn dài ra một cái đuôi cung tiễn.

Khó khăn quay đầu nhìn, trong mắt hắn là Đại Hắc Tử hai bàn tay nâng lên cây nỏ.

Lý Thành Thiên cười nhạt. "Ta chỉ đánh lén người khác, chưa từng có ai đánh lén được ta!"

Trương Phúc bị "đánh lén trong đánh lén", không ngờ mình đánh giá thấp Lý Thành Thiên, không phải thiếu niên choai choai, hắn quá xảo quyệt nha.

Lưng dựa vào tường trượt dài xuống.

Đại Hắc Tử bay tới, dâng nỏ lên gửi lại, Lý Thành Thiên nói. "Ngươi giữ mà xài đi!"

Trải qua bao trận chiến, dù hắn thích làm xạ thủ đánh từ xa hơn, trên thực tế rất ít khi dùng tới Nhất Loan Vạn Sát.

Dễ dàng minh bạch mà thôi, chỉ cần mạnh lên một đạo kiếm khí phóng ra trăm dặm, thế có khác gì so với cung nỏ.

Đại Hắc Tử hai tay xoa xoa lấy, cung nỏ bị hắc khí ăn mòn sau đó biến mất, kế đến nhìn qua Trương Phúc chết không nhắm mắt, có điều gì chờ mong.

Nhưng Lý Thành Thiên lần này cũng là đem Trương Phúc đàng hoàng hậu sự, làm cho Đại Hắc Tử cảm niệm hết sức.

Xem ra từ nay đi theo hắn kiếm ăn, muốn chỗ tốt còn phải nhìn tới tâm tình hắn có khá hơn hay không.

Lý Thành Thiên nghĩ nếu Trương Phúc nói về bí mật Thần Mạch là thật, làm vậy cũng đúng.

Ở đời bên lý bên tình khó mà suy xét, người sống tình cảm lại nói Trương Phúc là người ác, người dựa theo lý sẽ nói hắn xử sự không sai.

Lý Thành Thiên không phán xét hắn, cũng như cũ, hai người đi ngược hướng, cho nên giết hắn.

Còn lại chỉ có Lương Hàn.

Lý Thành Thiên bước ra bên ngoài, đột nhiên cảm giác trong người có gì khó chịu, bèn móc từ cái áo ra...

Cảm giác nhớp nháp...

Trên lòng bàn tay hắn vậy mà là một viên tròng mắt tròn xoe.

Nhìn qua... Lại là mắt người!

Lý Thành Thiên giật mình ném xuống, lấy khăn tay vội lau sạch bàn tay, ánh mắt có chút trầm tư.

Nhớ lại lúc đó, hắn nhập ma đã móc mắt mười lăm người, có lẽ không để ý bị một viên văng vào người.

Trong đầu dữ kiện được kết nối, Lý Thành Thiên càng thêm nghi hoặc, sau đó chấn kinh.

Không phải Lương Vi đã ăn mắt người chứ?

Không sai, Lý Thành Thiên về nhà trị thương, sử dụng tổng có mười lăm viên Tinh Huyết Độc Nhãn, bồi dưỡng thân thể.

Nhưng nếu Lương Vi bị hắn chuốc độc, đáng lý ra hắn chỉ còn mười bốn viên mà thôi.

Cái đậu xanh, lúc hắn nhập ma cũng không có quan tâm điều này, còn tưởng là Tinh Huyết Độc Nhãn đâu, hoá ra cho Lương Vi ăn là mắt người, oẹ...

Như vậy, Lương Vi vẫn chưa chết?

Không ổn, Lý Thành Thiên tức tốc quay về Lý gia thôn, không chừng Lương Vi về báo cho Lương Hàn, Thành Trung Phủ đã bao vây nhà hắn.

Thật không ngờ, giết sạch sành sanh vẫn còn sót lại một cái.

Lý gia thôn.

Lý Thành Thiên chạy qua nhà mình, nhìn thấy đằng trước có ánh lửa, cũng là có thôn dân đang nhốn nháo tính làm cái gì.

Cũng may nhà hắn nằm tại cuối thôn.

Thế là hắn quay trở lại, mở cửa vào trong nhà, không thể đi tiếp.

Sát vách tường dựa vào một cái thân ảnh khôi ngô lỗi lạc, là Nguyên Huyên đang ngồi ngủ.

Trên giường là Trương Chúc Linh ngủ say.

Kim Đào thì ngồi ghế, vừa thấy Lý Thành Thiên đóng lại cửa, nói. "Ngươi định tìm Lý gia thôn địa chủ?"

Thôn dân cũng không có kéo tới đây, Lý Thành Thiên thở phào, xoay người lại, trung thực gật đầu.

Kim Đào nói. "Ta đã giết hắn."

Lý Thành Thiên nhướn mày nhìn lên. "Ngươi đã làm rồi?"

"Ta làm vậy cũng vì cho mọi người được an toàn."

Mọi người không tính thôn dân, ở đây bao gồm ba người bọn hắn cùng Trương Chúc Linh.

Kim Đào lại nói. "Ta đoán ngươi có ý định này, nhưng về Lý gia thôn sẽ muộn, ta thay ngươi làm."

Tranh thủ đi ngủ một giấc liền có thể thức khuya, Kim Đào không biết Lý Thành Thiên tìm Nhật Tâm, nhưng nhất định sẽ ưu tiên Trương Phúc, phần hắn thì tới gặp Lương Hàn, nhưng giết tận hai người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »