Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 131
kim đào độc chú

❊ ❊ ❊

Trên không trung, Lý Thành Thiên ra sức, hòng cho Phế Tiên Ma Kiếm làm răng Lạn Mạn Trùng chảy máu, nhưng sự thật Lạn Mạn Trùng có được hàm răng rất khoẻ.

Bàng!

Huyền Âm Sơn vách núi ngăn lại cái lưng Lý Thành Thiên, làm hắn hừ đau một tiếng, nhìn lên Lạn Mạn Trùng.

Cùng với Phế Tiên Ma Kiếm, Lạn Mạn Trùng gương mặt rất gần với Lý Thành Thiên, có lẽ chỉ là một gang tay.

Bảy viên đỏ ngầu hung nhãn, nhòm ngó hắn.

Lý Thành Thiên biết rõ Lạn Mạn Trùng là muốn cắn mình một cái, hắn cũng không ngờ, bảy cái răng này so với kìm sắt còn chắc hơn, khoá chặt Phế Tiên Ma Kiếm.

Mà nhìn vào, Phế Tiên Ma Kiếm có xu hướng dẻo quẹo lên, Lý Thành Thiên giật mình không nhẹ.

Đừng nói Phế Tiên Ma Kiếm sẽ gãy.

Lạn Mạn Trùng thân dài, ngẩng đầu một cái liền cao, chính dùng lực thôi thúc ép Lý Thành Thiên lơ lửng giữa sườn núi.

Cơ hồ nó chỉ cần nới lỏng ra, hắn liền lăn xuống bên dưới.

Lý Thành Thiên cắn răng một cái, hai tay chống Phế Tiên Ma Kiếm đẩy ra.

Nếu không được, hay là gọi Đại Hắc Tử!?

Nhưng Lạn Mạn Trùng hơi hơi lui lại, Lý Thành Thiên sắp rơi xuống.

Lạn Mạn Trùng một khắc này gia tốc, khổng đại thân thể xoay chuyển, phần đầu quay xuống đất, phần sau đi lên.

Nhưng cực nhanh, thậm chí Lý Thành Thiên còn chưa kịp rơi xuống.

Đánh ra một đạo vòng cung!

Lý Thành Thiên bị đuôi Lạn Mạn Trùng bất ngờ tấn công, như là roi da ngang ngực, nguyên bản hắc ám thiên địa giờ phút này vạn sắc chiếu loạn.

Chính là, hắn lăn dài ngang qua sườn núi, mài mòn đất đá, đường trường hắn đã đi qua tạo nên khói bụi, kèm theo đầm đìa bọt máu.

Khói bụi cùng bọt máu lẫn vào nhau, như mưa, bàng bạc rơi xuống.

Thân thể lăn lộn, lục sắc lôi điện bám theo, có thể nói lăn tới đâu Diệp Kinh Lôi theo sát tới đó.

Từ xa nhìn vào, Huyền Âm Sơn bị thiểm điện qua.

Còn không, lạc quan một chút, giống như... The Flash chạy trên núi mà thôi.

Thân thể lăn lộn, lôi điện bắn cuồng...

Thân thể lăn lộn, rơi xuống chân núi.

Lý Thành Thiên cảm giác ánh sáng ngừng lấp loé, ngồi dậy, nhìn vào trên người y phục.

Lại là rách rưới, lại là ăn mày, sao lần nào chiến đấu đều khó coi như vậy.

Đặc biệt là ngực áo bị mất đi, lộ ra phần ngực bằng da thịt, hai cái núm hồng hồng, bên trên một đạo vết thương đọng máu, cũng may... Thấp hơn một chút là mất núm nha.

Lạn Mạn Trùng cũng quá hung hãn, nếu không phải hắn có Diệp Kinh Lôi cùng Ngũ Thanh Thực Hư Giáp, xé mở ngực, đoạn nát xương, toái hư phổi.

Nhưng thời trang kiểu này... Thế là Lý Thành Thiên lột ra hai cái áo vứt bỏ.

Đằng sau, Lạn Mạn Trùng lại đuổi kịp, Lý Thành Thiên liền đứng lên, chợt cảm giác chóng mặt.

Không lẽ bị quất bay tới chóng mặt?

Không đúng, hắn đã tung ra Ma Tính Sâm Lâm, hai lần sử dụng Duy Khoái Bất Phá, hai lần Diệp Kinh Lôi.

Nguyên khí, thâm hụt.

Cũng không phải càng nhiều công pháp, liền có thể tùy tiện dùng.

Đây là nghiệp ăn xài hao phí.

Lạn Mạn Trùng bay tới, hàm răng cắm vào trên lưng Lý Thành Thiên... Phập!

Lý Thành Thiên trừng mắt đau đớn, dĩ nhiên cự trùng hễ mọc răng đủ trưởng sẽ không ngắn, hắn quả thực cảm giác được răng nó đang cọ vào cột sống.

Mà Lạn Mạn Trùng thành công cắn thủng da thịt, tiếp theo bảy mắt có chút sáng lên, bơm độc vào bên trong.

Ban đầu, Kim Đào nhìn thấy Lạn Mạn Trùng tấn công Lý Thành Thiên, liền quay lại nói với Nguyên Huyên. "Đại sư, ta cần giúp hắn, về ngươi..."

Bên này, Trương Chúc Linh tâm trí đã đặt ra ngoài vòng hỗn loạn, đang dùng đá cuội sắp xếp thành một cái tháp.

"Kim thí chủ, cứ đi, bần tăng sẽ chăm sóc cho nàng!" Nguyên Huyên nói, ánh mắt nhìn tới Trương Chúc Linh chơi đùa, cười tán thưởng.

Kim Đào gật đầu, sau đó phóng xuống bên dưới, chạy tới chỗ Lý Thành Thiên.

Nhưng hắn chạy ngang vu tướng, hiển nhiên bọn hắn không chịu khó yên bình, quay sang tấn công.

Quản Tử vi vu thổi sáo, âm thanh dẫn ra đạm phong, trong gió mà đỏ, hoá thành khiếp người hồng quang bắn tới.

Hồng quang sau đó lắc mình dài ra, mọc đầu, chính là một đầu xà ảnh khè lưỡi, mổ vào trước mặt Kim Đào.

Đứng trước ác xà, Kim Đào chậm trễ cứu Lý Thành Thiên, đành quay lại tung ra một quyền.

Xà ảnh tan nát, nhưng là Kim Đào bị liên tiếp đẩy lui về phía sau.

Quản Tử dừng lại một nhịp, trong nháy mắt chính là cười lạnh, tiếp xuống thổi ra liên tiếp hồng xà.

Hiện tại Cầm Nương chuyển qua chế độ "ngáy", Lạt Bá còn thực sự lo lắng, không thể kết hợp nên Ngũ Âm Đồng Trận.

Nhưng lúc này nhìn thấy Quản Tử chiếm ưu thế, lo lắng chỉ bằng thừa.

Kim Đào nhìn tới trước mắt vô tận xà ảnh, bèn vượt qua đi gần tới vách núi.

Ác xà đuổi tới, Kim Đào tại không tấc sắt hai tay đón lấy.

Cuồng mãnh xà trận, chính nhét vào không ngừng, day dứt phát nổ, Kim Đào bị ép vào vách núi, sau lưng sơn thạch đổ nát.

Vu tướng nhìn thấy đối phương bị nghiền ép, gương mặt liền có phần đắc thắng.

Đột nhiên, ngay tại Kim Đào sau lưng lúc này, đất đá bị vỡ, nhưng là từng mảnh đá vụn đẩy hắn văng về phía trước.

Càng là, hắn không hề bị thương.

Cảm giác như vách núi chính là một cái ghế đàn hồi, êm ái vô cùng, Kim Đào lỡ sa chân ngã vào ghế, nhưng bật trở ra bên ngoài.

Ngoại trừ Cầm Nương đang ngủ, vu tướng bốn người sắc mặt ngưng trọng, cũng không biết tiếp theo nên làm sao phản ứng.

Bởi vì, việc này vượt xa tầm kiểm soát của đại não, bọn hắn cảm giác trong đầu đại não có chút tê liệt.

Kim Đào là đang dùng loại công pháp ma quỷ gì, thật không tuân thủ theo vật lý quy tắc nha?

Mà Kim Đào, trên tay xuất hiện một thanh sáng loáng kim bút, tiếp theo, bút tẩu long xà.

Bút vẽ trên không khí, như viết thư pháp, bất quá động tác cực nhanh, vậy mà từng đạo văn tự bắn tới.

Đen nhánh văn tự, ẩn chứa độc kình.

Thư Phấn Bất Ly!

Để cho vu tướng phản xạ lại, lúc này đã muộn, trên không đen như than chữ viết nổ ra nét mực...

Từng cái vu tướng kinh hãi, khẩn trương dùng nhạc khí chống trả.

Bọn hắn luyện qua độc thuật, cũng biết nhìn hàng.

Bên trong độc thuật, dùng độc trực tiếp hại người chẳng qua là cặn bã, cao thủ hơn chính là độc chú.

Luyện độc thuật, trong người không tránh khỏi hình thành độc nang, nhưng nếu ngươi chưa tới mức vạn độc bất xâm, độc nang bị vỡ chính ngươi bị trúng độc, đồng nghĩa với cái chết.

Nói chung có phần nguy hiểm, còn là rất cao nguy hiểm.

Nhưng độc nang đủ cứng cáp, có thể sử dụng tới độc khí, toàn thân, ngay cả từng cái móng tay, từng lỗ chân lông, đều có thể sử dụng độc khí, sát hại xung quanh vạn địch.

Nhưng mà, cao cấp nhất mới là độc chú.

Bọn hắn là vu nhân, xem trọng độc chú.

Cái gọi là độc chú, cách không triệu độc, xảy ra trong nhiều hình thức khác nhau, như là dùng thần chú âm thanh, phù thuật các loại vân vân.

Nhưng bọn hắn lần đầu tiên nhìn thấy, độc chú này là dựa trên chữ viết.

Bao vây chật kín, tựa hồ hằng hà sa số, khắp nơi toàn độc.

Mỗi một đoạn nét chữ đều khắc vào tuyệt không đếm hết độc ngữ, chỉ cần một chữ, liền có bao nhiêu độc tính cùng độc vận trong đó.

Vu tướng thật không dám tưởng tượng tới.

Mà lúc này đâu chỉ có một chữ, Kim Đào một hơi viết ra mấy bài ma văn.

Cho nên bọn hắn sợ hãi như vậy, dốc tất cả lực lượng đối phó lại chiêu này.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »