Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2552 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 166
học không được

❊ ❊ ❊

"Cái gì cũng phải học từ trước tới sau, ngươi trước tiên học rành ngự kiếm phi hành rồi mới tìm ta!" Rốt cuộc Lục sư thúc nói câu đơn giản, coi như là tự mình tránh thoát một kiếp nạn.

Lý Thanh hiểu được Lục Tiểu Sơn muốn giấu nghề, chắp tay đằng trước nói. "Sư thúc dạy phải, ta còn non kém, không thể nào học được công pháp cao cấp như vậy!"

"Cũng không thể nói, với ngươi tư chất sẽ nhanh tiến bộ thôi!"

"Vậy nhờ lần sau sư thúc dạy bảo?"

"Lần sau nhất định!"

Lý Thanh chịu khó cùng Lục Tiểu Sơn phối hợp, hai người theo như thường lệ thổi phồng một trận.

Sau đó Lục Tiểu Sơn bái biệt mọi người mà quay trở về Xà Kiếm Môn.

Chu Dũng cùng Tần Đức Thọ tỏ ra ngoan ngoãn theo chân sư phó, Chu Dũng cưỡi phi kiếm bay về, Tần Đức Thọ chính là chạy khắp nơi tìm kiếm.

Về phần Tần Đức Thọ bị đánh văng kiếm thật ai oán nha, nhưng không thể nào làm khó được Lý Thanh.

Nếu như mất kiếm, bây giờ muốn nhận kiếm thêm cũng không được, chỉ còn cách dùng không phải linh kiếm.

Lê Thu Vũ sau lưng tiến hành chắp tay nhìn hồi lâu, không còn người ngoài nàng mới đem một hơi thở kiềm nén thả ra miệng, quay lại nhìn Lý Thanh, xem hắn có nơi nào bị thương.

Lý Thanh thầm nghĩ có lẽ nàng cũng thường chăm sóc cho đệ đệ như vậy, giống như đại diện cái mẫu thân vậy.

Phần nào hiểu được cảm giác đệ đệ nàng, có lúc cảm giác may mắn, có lúc hơi phiền phức.

Haiz, lại gặp thêm một cái bằng hữu không phụ mẫu.

Tâm nữ nhân nhìn trước quên sau, rất nhanh quên sạch chuyện của Lý Thanh vừa rồi, ngược lại ba cái người Xà Kiếm Môn không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Lý Thanh biết, nhưng hắn cần gì quan tâm.

Lúc này Lê Thu Vũ tiếp tục đi tới Thần Kiếm Tông tiệm vải, đo lấy đồng phục cho Lý Thanh.

Ngày mai vào Cổ Ma Trận, phải là người trong tông môn, càng phải có đồng phục, đây là quy định tham dự cuộc thi.

Nói cuộc thi cũng không đúng cho lắm, tính chất bên trong vẫn chứa đựng sinh tử nguy cơ, không thiếu đệ tử tham chiến liền tử trận trong ngày.

Trên đường về Lý Thanh hỏi Lê Thu Vũ. "Ngày mai sư tỷ thật đem ta vào Cổ Ma Trận sao? Bên trong có gì?"

Lê Thu Vũ lắc đầu, chính nàng cũng không biết bên trong Cổ Ma Trận có gì, chỉ giải thích về hình thành sự tích của nó.

Thần Kiếm Tông khai tông lập phái thuở xưa, xuất hiện một cái phản đồ tự xưng mình là Kiếm Ma, giết hại vô số đồng môn định độc chiếm Thần Kiếm Tông, biến Thần Kiếm Tông thành ma giáo.

Tất cả Thần Kiếm Tông trưởng lão, cũng là sáu vị trưởng lão cùng tông chủ hợp lực lại tiêu diệt Kiếm Ma, nhưng vì oán khí Kiếm Ma quá nặng, chỉ làm ra phong ấn.

Cũng như toàn bộ phản đồ, hết thảy vào một khu cấm địa chính là Cổ Ma Trận, chỉ sợ là một ngày phong ấn yếu đi Kiếm Ma hồi sinh, lại tiếp tục gây hoạ.

Thế là Thần Kiếm Tông mỗi năm sửa chữa pháp trận, bằng cách tổ chức cuộc thi cho các đệ tử tiến vào chiến đấu với... Bất quá Lê Thu Vũ cũng không biết nên gọi bọn hắn là cái gì.

Linh hồn, không siêu thoát, Lý Thanh có thể nghĩ bọn hắn là quỷ hồn.

Nhưng cái quỷ hồn Kiếm Ma có chút ý tứ, Thần Kiếm Tông cường hãn vẫn không tài nào áp chế, cuối cùng đành phong ấn trong thời gian dài.

Lý Thanh không ngờ thế giới này vẫn tồn tại "quỷ tu".

Quỷ tu mà nói, mặc kệ là hồn phách, vô tình vô tướng như mây trạng thái, nhưng bọn hắn tu luyện tới nơi tới chốn, thành quả có thể thay đổi thành thực thể, đồng dạng nhân loại.

Cũng không phải chuyển sinh, quỷ tu sẽ một bước thành người, sức mạnh bọn hắn có thể so ngang với tu chân giả, đi lại trong âm dương hai giới, gọi là âm dương quỷ nhân.

"Ta vì cứu đệ đệ, Lý sư đệ ngươi không trách ta nha!" Lê Thu Vũ nhìn qua e lệ nói.

Lý Thanh mỉm cười. "Ta cũng muốn đi!"

Tới học viện, Lê Thu Vũ đem theo Lý Thanh ra phía sau, tại nơi đây có một dải nhà hai mươi phòng, Lê Thu Vũ gọi Lý Thanh tùy ý chọn một phòng mà ở.

Hiện tại chỉ có hai người, Lê Thu Vũ lại tìm trong địa động, đây là nơi tu luyện của nàng.

Lý Thanh tỏ ra bình thản, những kẻ cuồng luyện công sẽ suốt ngày bên trong cái động, tính tình nhiều lúc cổ quái nữa.

Tu luyện một nơi, ngủ cũng một nơi đi.

Lý Thanh trước khi vào phòng có nán lại hỏi Lê Thu Vũ. "Không biết Thần Kiếm Tông, chỗ tốt nhất tìm công pháp vẫn là chỗ nào?"

Bởi vì có bốn cái học viện, hắn không tin Bích Kiếm Môn là nơi tốt nhất, mặt khác hắn còn cảm giác Xà Kiếm Môn thích hợp với mình hơn.

Đương nhiên ngoại trừ tuyệt chiêu phun nước bọt.

Lê Thu Vũ không nghĩ nhiều, liền nói. "Nói tới chỗ tốt phải kể tới Kiếm Vân Các, nhưng nơi đó chỉ có tông chủ là người duy nhất được vào, bình thường một lão bá hằng ngày làm quản gia."

Nói xong nàng nghiêm túc dặn dò Lý Thanh. "Ngươi cũng không được đi vào đó, tông chủ phát hiện sẽ giết ngươi!"

Lý Thanh kinh ngạc nói. "Kiếm Vân Các? Không phải học viện?"

"Không phải! Đó là nơi tích trữ Thần Kiếm Tông cấm thuật, mà ngươi nhìn cũng không ngộ được!"

Lý Thanh gật đầu không nói gì, Kiếm Vân Các, hắn thấy nơi này giống như trong phim nha, là Tàng Kinh Các trong Thiếu Lâm Tự, một nơi cũ rích nhưng chính là bảo địa.

Hỏi Lê Thu Vũ, nguyên nhân Lý Thanh không có phần nào nắm chắc mình có thể học được Tại Thiên Kiếm, nếu Lê Thu Vũ hướng dẫn hắn cũng học trong thời gian lâu hơn.

Có khi một năm.

Nhưng hắn cần về Hoành Hải, chỉ cần ba ngày.

Mà coi như đã mất một ngày, còn lại hai ngày.

Hôm sau các hải tặc huynh đệ tìm không thấy hắn, cũng như biến thành đại sự.

Trời sắp tối Lý Thanh vào trong phòng nghỉ ngơi, quét dọn một chút.

Tiếp xuống lấy Tại Thiên Kiếm lật xem, đúng như Lê Thu Vũ nói, đừng nói Thần Kiếm Tông cấm thuật, trong khi đó Tại Thiên Kiếm là cơ bản thứ nhất thuật, hắn cũng không ngộ được.

Đối với người khác ngự kiếm phi hành là thứ gì đó rất khủng bố, nhưng đối với ngự kiếm sư vẫn là cơ bản.

Lý Thanh đành dựa dẫm vào hệ thống.

Chờ đợi một phen, rốt cuộc hệ thống đưa ra thông báo.

Chính là không phù hợp.

Lý Thanh cảm giác mình gia nhập Thần Kiếm Tông có chút sai.

Có lẽ thừa dịp sẽ đi vào Kiếm Vân Các.

Hắn tin rằng Kiếm Vân Các có chút giống với Thiếu Lâm Tự Tàng Kinh Các.

Võ học công pháp theo thời gian không ngừng biến hoá tân tiến, nhưng cấm thuật bí thuật lưu truyền lại sẽ được giữ nguyên, mà nguyên thủy như vậy Lý Thanh tự tin hơn mình có thể học.

Những công pháp tân tiến này, chứa nhiều chính khí, là rất không phù hợp với hắn.

Tại Thiên Kiếm trong tay, chẳng phải phế liệu?

Không được, tận dụng phế liệu.

Lý Thanh gọi Đại Hắc Tử ra ngoài, giao cho nó quyển Tại Thiên Kiếm.

Mình không học... Để Đại Hắc Tử học vậy, biết đâu thành công chính nó chở mình về Hoành Hải.

Lý thuyết này thật không cơ sở nha.

Vừa vặn Tại Thiên Kiếm nhưng không có một chữ, Đại Hắc Tử nghiên cứu dễ dàng hơn.

Đại Hắc Tử trong lòng không thích cách làm của con sen, nhưng không dám nói gì, trên bàn đem sách lật lật.

Lý Thanh hài lòng, mở cửa phòng ra ngoài đi dạo, lúc này trời đã đen mờ.

Nhìn qua một hướng, hắn phát hiện hoả diễm trên trời hội tụ, không thể không chú ý.

Xuất phát từ địa động đại sư tỷ.

"Lê Thu Vũ đang luyện công?" Lý Thanh nhíu mày, đi tới.

Đồng thời hoả diễm hội tụ về sau, trên cao ngay địa động biến hoá ra một hoả ảnh... Chính là Chu Tước.

Lý Thanh giật mình, trong đầu có chút suy đoán.

Chu Tước huyết mạch!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »