Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 142
thay băng, tắm rửa

❊ ❊ ❊

Lý Thành Thiên nhận lấy y phục, Vương Thiên Báo lúc này đẩy cửa phòng vào trong, Lý Thành Thiên theo phía sau.

Bên trong phòng, Trương Chúc Linh đang nằm trên giường, còn có một cái để râu dài đại lang ngồi bên cạnh, hai cái nữ nô tỳ.

Râu dài đại lang vừa nhìn thấy có người đi vào, lập tức đứng lên sau đó đi tới.

Không để hắn kịp mở miệng, Vương Thiên Báo nói trước. "Cô nương kia sao rồi?"

Đại lang ôm quyền nói. "Đường chủ, nàng chỉ mất sức quá nhiều, ngoài ra không bị thương gì. Sức khoẻ đã tiến triển, nhưng chưa tỉnh lại, hiện tại nàng cần được nghỉ ngơi."

Lý Thành Thiên đứng tại bên cạnh, liếc nhìn Vương Thiên Báo.

Đường chủ?

Nếu Vương Thiên Báo chưa đổi nghề, như vậy làm sơn tặc cũng quy mô bề thế lắm chứ.

Vương Thiên Báo gật đầu, nhìn qua Lý Thành Thiên mà nói. "Có lẽ nàng là nữ nhân, sức khoẻ kém hơn, cho nên ngươi tỉnh trước!"

Sau đó hắn ra hiệu, đại lang lấy túi xách trên bàn mà đeo vào, cùng hai người nữ bước ra ngoài.

Vương Thiên Báo nói. "Ân nhân cứ ở đây, bọn ta không làm phiền!"

Nói xong hắn cũng là lui bước, tự mình khép cửa, nhường phòng cho Lý Thành Thiên.

Đi tới gần giường, nhìn Trương Chúc Linh trong bộ dạng ngủ say, Lý Thành Thiên an tâm mỉm cười.

Chợt nghĩ tới Niêm Tổ Chân Thánh, nghĩ tới Bình An Quốc, trong lòng hắn không khỏi mà phát lạnh.

Không phải lạnh vì sợ, mà là ẩn chứa sát khí.

Hắn cứ nghĩ cho dù mình tại Địa Phủ, nhưng cùng Nhân Gian không có liên quan, đối với tất cả hắn vẫn sẽ làm một cái người tốt.

Thậm chí là ma tu, hắn cũng không phải ác nhân.

Nhưng, xem ra cái nhãn dán lương thiện không phù hợp với mình.

Lần đầu ăn thịt Bàng Thục Trư, tưởng đâu mình đã thông suốt hồng trần, thành thành thật thật làm một cái Tiên nhân.

Nhưng hắn gặp Khổ Qua năm người, để hắn thật nhiều đánh mất đi lòng tin, trở nên tâm hàn ý lãnh.

Lại gặp Hoả Đại Tiên, Đặng Phù Dung, không lẽ, Bình An Quốc không muốn hắn sống tốt hay sao.

Hắn đành thuận theo mọi người kỳ vọng... Thật tốt làm ma.

Nghĩ tới đây, Lý Thành Thiên nhìn vào gương mặt Trương Chúc Linh, trong lòng chua xót.

Nàng, đã chịu khổ quá nhiều, tương lai, nhất định phải được xứng đáng bù đắp.

Vậy thì, trên thế gian này không ai làm được, chính hắn sẽ bù đắp cho nàng.

"Linh nhi, ta hứa với ngươi, trong vòng ba tháng... Bình An Quốc mãi mãi biến mất!" Lý Thành Thiên trong mắt thật sâu hàn ý. "Lúc đó, ta muốn mọi người, những cái có mắt không tròng, đều phải quỳ xuống, xem chúng ta thực hành hôn lễ. Hôn lễ chúng ta, sẽ được như ý nguyện của ngươi, đông đảo quần chúng khách quan!"

Nói xong, hắn kéo chăn đắp cho nàng, quay đầu đi hướng ra ngoài phòng.

Bên ngoài, một nam nhân cùng một nữ nhân đợi sẵn.

Vừa gặp Lý Thành Thiên, nam nhân liền nói. "Lý thiếu, xin hãy về phòng, cho phép nô tài thay băng vết thương!"

Lý Thành Thiên thầm nghĩ cũng tốt, thế là quay trở lại phòng mình.

Có điều, tại phòng nam nhân làm công tác tháo băng vải, nữ nhân vẫn là đi theo, đứng nhìn Lý Thành Thiên mãi không thôi.

Nàng chỉ tầm mười sáu mười bảy tuổi, làn da trứng ngỗng, đúng là một cái đáng yêu nữ hài.

Hai mắt nhìn lấy hắn, chính là trong veo.

Lý Thành Thiên trong lòng có hiếu kỳ, nhìn nam nhân nói. "Ngươi giúp ta rửa vết thương, còn nàng làm gì?"

Nữ hài liền nói. "Lý thiếu, ta giúp ngươi... Tắm rửa."

Nói xong, nàng cúi đầu e lệ, làn da trứng ngỗng cũng là ửng hồng, mười ngón tay lẫn nhau chiến đấu, càng là tỏ ra xoắn xuýt.

Lý Thành Thiên đã hiểu được Vương Thiên Báo ý tứ, nói với nữ hài. "Ngươi ra ngoài đi, ta tự mình tắm rửa được rồi!"

Nữ hài có chút thất vọng, cúi chào Lý Thành Thiên sau đó ra ngoài.

Lý Thành Thiên khẽ cười một mình, nữ sắc nha, hắn cũng không có bao nhiêu hứng thú, gặp một cái đẹp mắt có thể nhìn, nhưng trong lòng hắn bây giờ không muốn nghĩ linh tinh.

Ngược lại, nữ hài đã đi rồi, nhưng tới phiên nam nhân xoắn xuýt.

Hắn không muốn nữ nhân tắm rửa nha?

Không lẽ hắn muốn ta tắm rửa cho hắn sao?

Thôi được rồi, phận làm đầy tớ, hôm nay ta sẽ gia nhập giang hồ... Tuốt kiếm khỏi vỏ.

Bất quá sau khi xong việc, Lý Thành Thiên chính là tắm rửa một mình, để cho nam nhân ngồi trong phòng mà thẩn thờ, so với nữ hài thất vọng hơn gấp bội.

Lý Thành Thiên hoàn tất tắm rửa, mặc vào bộ y phục mới tinh, tiến ra ngoài phòng.

Nam nhân sau một hồi thất vọng chính là từ giã hắn, thay vào là một cái nam nhân khác, nhưng không phải người hầu, tới đón Lý Thành Thiên.

Người này thân thể cường tráng, trên vai cũng có tấm da thú như Vương Thiên Báo, nhưng trên ngực chỉ có ba cây nanh sói.

"Lý thiếu, ta là Sơn Dương Đường phó đường chủ Văn Cương, đường chủ có dặn, Lý thiếu muốn gặp hắn thì ta sẽ dẫn tới."

Nghe hắn nói, Lý Thành Thiên liền gật đầu. "Được, dẫn ta đi!"

Thông qua Văn Cương, Lý Thành Thiên cũng biết được, nanh sói trên ngực là cấp bậc biểu thị.

Gia nhập Thiên Nha Hội hai năm, đánh hơn mười vụ cướp bóc, đạt đủ hai điều kiện trên mới tấn thăng làm trung binh, tức một nanh sói.

Mà có hai nanh sói, xét làm thành công ba vụ cướp lớn, lên làm thượng binh.

Còn ba nanh sói, ngươi phải đi cướp ba năm trở lên, lập được một cái hiển hách chiến công, mà bốn nanh sói là từ ba nanh sói được tiến cử.

Vương Thiên Báo có bốn nanh sói, làm đường chủ.

Cũng có nghĩa hắn vừa làm đường chủ không bao lâu, mà ba năm trước khi rời khỏi Vương gia hắn đã xác định con đường của mình.

Lý Thành Thiên thầm nghĩ hắn không khỏi quyết đoán, vì trả thù, ròng rã ba năm làm sơn tặc.

Sau đó Lý Thành Thiên tò mò hỏi làm thế nào để được năm cái nanh sói.

Nhưng về chuyện này, Văn Cương xin được im lặng.

Năm nanh sói là giáo chủ nha, trừ phi ngươi giết giáo chủ, chứ làm sao mà có được.

Hai người bọn hắn tiến xuống hành lang, qua một đường cầu thang, tới đại viện, Lý Thành Thiên nhìn cũng giống như là tông môn chính phái.

Có hòn non bộ, có người người luyện tập công pháp.

Thẳng tới một cái gọi là Sơn Dương Đường, trước cửa treo một cái đầu dê.

Đây là Vương Thiên Báo phòng khách.

Trong phòng rộng lớn, có thể bằng mấy cái nhà hợp lại không sai biệt lắm.

Vương Thiên Báo ngồi trên bàn chính là tay cầm quyển sách, ánh mắt chăm chú nhìn.

Lý Thành Thiên cũng hiểu mà thôi, sáo lộ lại quá quen thuộc.

Khi ngươi ngồi chờ người khác, nếu không làm gì, lúc gặp nhau sẽ tỏ ra khẩn trương, nhưng nếu có thêm một quyển sách, bầu không khí liền trở nên tự nhiên uyển chuyển.

Quả nhiên, Vương Thiên Báo biết có người vào phòng, nhưng là làm bộ không hay biết.

Mãi cho tới khi Văn Cương thông báo, Vương Thiên Báo mới nhìn tới, đứng lên cùng vui mừng. "Ân nhân, ngươi vừa mới tỉnh lại, không nên đi lung tung đâu!"

Câu này nếu dịch theo nghĩa đen, sẽ là, ngươi làm gì tới chậm như vậy, ta đợi ngươi muốn chết nha.

Bất quá ý nghĩa như nhau, nhưng lời nói khác nhau, làm cho người ta có một loại cảm giác vui vẻ.

Sau khi Văn Cương quay người nhìn hai hướng, tạm biệt Vương Thiên Báo cùng Lý Thành Thiên, trong sảnh chỉ còn lại hai người, Vương Thiên Báo bèn mời Lý Thành Thiên ngồi xuống.

Chỉ là, Vương Thiên Báo ngồi vào bàn phía nam, Lý Thành Thiên đối mặt tại phía bắc, cả hai nhưng cách nhau khoảng năm mươi mét.

Lý Thành Thiên cũng nhận ra mặt mình biến đen, nói. "Ta có chuyện muốn nói, có thể... Lại gần một chút được không?"

Phòng quá lớn, nhưng bình thường bọn hắn muốn đàm luận, trực tiếp chia thành hai đạo, mà không nghĩ ra khoảng cách sẽ làm bọn hắn bất tiện.

Vương Thiên Báo ngẩn người một lát, sau đó đi tới ngồi bàn bên cạnh Lý Thành Thiên.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »