Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 104
đào ngục

❊ ❊ ❊

Nguyên Huyên đi lên một bước, toàn bộ tất cả người đều quỳ xuống, gào khóc cầu xin tha mạng.

"Thiện tai thiện tai, bần tăng đã làm gì các vị thí chủ đâu?" Nguyên Huyên vô tội nói, tiếp theo không thèm nói nữa, công nhiên đi vào khu vực giam người.

Mặt khác mấy cái người này liên tiếp ba ba dập đầu.

"Độc nhãn đại ca, xin đừng giết bọn ta, bọn ta xin hứa ăn rau một tháng để tưởng nhớ ngươi!"

"Đại ác nhân, có bao nhiêu đồ vật ngươi cứ tùy tiện lấy!"

"Uy, ngươi nói bậy, chỗ chúng ta có thứ gì để người ta cướp đâu?"

Rất nhanh Nguyên Huyên đã tới chỗ Lý Thành Thiên, như đợi sẵn Lý Thành Thiên đã đứng lên.

Mặc dù là đại lao, nhưng đại lao nằm trong khu vực rất nhỏ mà thôi, không cần rườm rà hai người liền chạm mặt.

Nguyên Huyên cùng với đơn chưởng vẫn là ung dung tiến vào, không làm ra bất kỳ động tác thừa, chỉ là cửa bằng cây chịu không nổi một đường đổ xuống, phần hắn trực tiếp đi xuyên qua, đại lao đối với hắn còn thua cả tơ nhện đi qua rồi chẳng vướng lại chút gì.

Lý Thành Thiên vui mừng đem theo thiết chùy cà thọt đi lên. "Từ xa ta đã nghe thấy tiếng trưởng lão. Chiêu này quả nhiên lợi hại, lần trước gặp bọn sơn tặc cũng là bị ngươi doạ hồn vía bay mất!"

Nguyên Huyên cười một tiếng. "Gặp cao thủ không thể dùng như vậy!"

Gặp lại nhau Lý Thành cũng vui vẻ, sau đó nói. "Sao ngươi biết ta ở đây?"

Không ngờ tới nước này hắn còn lạc quan như vậy, Nguyên Huyên không ngại trình bày.

"Lúc trở về Kim thí chủ không thấy ngươi, thế là nói với bần tăng, vừa vặn chúng ta nghe tin Trương Chúc Linh bị bắt liền cho rằng có liên quan tới ngươi. Sau đó bần tăng đơn giản đi hỏi thăm, tại Bất Sương huyện chỉ có một nơi này giam người, không khó để tìm. Nhưng mà..."

Nguyên Huyên nói tới đây chợt dừng lại, chậc lưỡi. "Chuyện còn dài lắm, ra ngoài hẵng nói tiếp!"

Lý Thành Thiên cũng đồng tình, nhìn xuống, hai bàn tay đưa lên. "Nguyên trưởng lão, nhìn xem, thứ này có thể hút nguyên khí, tà vô cùng."

Nguyên Huyên bàn tay đưa tới giữa hai tay Lý Thành Thiên, ra sức bóp, tiếp theo chỉ thấy xích sắt bị xé từng mảnh nhỏ rơi xuống, thậm chí trên bàn tay Nguyên Huyên còn đọng lại bụi sắt.

Lý Thành Thiên trợn mắt nhìn, có chút cạn lời.

Kế đến Nguyên Huyên ngồi xổm, tay không giúp Lý Thành Thiên tháo vòng chân, nhẹ nhàng tiêu sái như là ngồi trong nhà may áo.

"Trâu... Bò." Rốt cuộc khó khăn lắm Lý Thành Thiên mới thốt ra hai chữ.

Nguyên Huyên là dạng bẩm sinh sức lớn, sức mạnh phi thường, trưởng thành càng là hổ thân long cốt, nhìn bề ngoài hắn thôi đã làm cho cường địch phát ngán, tiểu vu gặp đại vu.

Lý Thành Thiên vớt được một cái như vậy rất không tệ.

"Cái nàng Trương Chúc Linh đang gặp nguy hiểm, phải đi tìm tới đó gấp!"

Nguyên Huyên cứu người xong liền nói, Lý Thành Thiên khẩn trương lên. "Đi thôi!"

Hắn đi hai bước thì Nguyên Huyên đưa tay kéo lại. "Đường này cho nhanh!"

Thế là Nguyên Huyên cúi xuống nhặt sợi xích với thiết chùy, theo đường bánh xe quạt ngược mấy vòng lấy đà, hỗ hỗ sinh phong, Lý Thành Thiên bèn trốn tránh qua một bên.

Xích sắt rời tay, thiết chùy trực tiếp ném vào tường đá.

Chấn động một tiếng, đại lao cũng phải run rẩy, thiết chùy rơi ra bên ngoài, gạch đá lăn lộn, ánh sáng xuyên qua khói bụi phóng vào đại lao.

Lý Thành Thiên đối với Huyên Nguyên giơ lên ngón tay cái, sau đó cả hai cùng theo lỗ hổng tiến ra bên ngoài.

Ánh sáng đè lên mí mắt Lý Thành Thiên, lỗ mũi nuốt vào từng ngụm không khí tự do, đi tù một đêm như là mười năm không được ra ngoài, ngột ngạt không sao tả hết.

Lý Thành Thiên nói với Nguyên Huyên. "Chúng ta nên đi đâu?"

"Trần gia thôn cũng là một điểm đến!" Nguyên Huyên nói. "Bởi vì là trung tâm cửu sơn thôn, dễ dàng cho mọi người khắp nơi tụ hợp lại, chứng kiến tử hình cảnh tượng."

Tại cửu sơn thôn mà nói, Trần gia thôn chỉ là tiểu thôn nhưng nằm ngay giữa, nối liền tám thôn, với thôn dân đặc biệt thích nhiều chuyện sẽ tới đây tham gia náo nhiệt.

Lý Thành Thiên kinh nghi nói. "Là tử hình Linh nhi?"

Thời buổi này tử hình cũng thường xuyên bày ra trước mặt công chúng, mục đích làm gương, nhưng không cần thiết kéo theo nhiều người như vậy.

Nguyên Huyên gật đầu. "Không chỉ vậy, đây là Đặng Phù Dung ban hành lệnh, buộc mọi người tới đó xem. Lại nói chuyện này liên quan tới yêu nhân, càng làm cho địa vị đại tư tế thêm uy tín, phần thôn dân đối với chuyện này càng quan tâm, mong muốn nhìn thấy một cái nghiệt chủng bị trừng phạt thích đáng."

"Nghiệt chủng?" Lý Thành Thiên sắc mặt hung ác vô cùng, nhìn sang Nguyên Huyên.

"Đây không phải bần tăng nói, mà là bần tăng cảm nhận được tấm lòng của dân chúng!"

Hai người vừa đi vừa nói, quả thực Nguyên Huyên còn chưa gặp mặt qua Trương Chúc Linh.

Nhưng Trương Chúc Linh sắp ra pháp trường đã đành, còn bị dân chúng lăng mạ, đây là cách khiến nàng chết không nhắm mắt.

Có câu hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm, lòng người khó cảm.

Âm mưu của Đặng Phù Dung là như vậy sao?

Chợt Nguyên Huyên nói. "Vừa đúng hôm nay là ngày huyết tế Thần Mạch!"

Không những Kim Đào ngay cả Nguyên Huyên cũng biết Thần Mạch tồn tại, Lý Thành Thiên kinh ngạc nói. "Sao ngươi biết nhiều như vậy?"

"Là ta đã tới Thành Trung Phủ." Nguyên Huyên nhớ lại lúc mình tới Thành Trung Phủ, hơn nữa với cương vị khách mời, bàn bạc đại sự.

"Thành Trung Phủ?"

"Là Thành Trung Phủ trong Minh Nguyệt trấn."

Thành Trung Phủ là đại diện quan phủ cho cửu sơn thôn, người đứng đầu gọi là một cái Dương đầu heo, suốt ngày chỉ biết lắc tài xỉu, vợ hắn chính là đi theo hắn đánh mạc chược, song kiếm hợp bích, khuấy đảo sòng bạc khắp nơi.

Bọn hắn thu thuế cao, đất đai không lâu sau đó cũng bị bọn cẩu quan này lấy hết, không ai ưa nổi chúng.

Lúc Đặng Phù Dung tới Thành Trung Phủ còn dẫn theo nhiều thuộc hạ, hợp tác với Hoả Đại Tiên cũng là ở đây.

Lý Thành Thiên không khỏi nghĩ tới điều gì đó, việc hắn đào ngục chẳng mấy chốc sẽ tới tai Đặng Phù Dung.

Sau đó chợt nhớ ra nói. "Trưởng lão, lúc trong đại lao ngươi nói chuyện còn rất dài, tột cùng là như thế nào?"

Nguyên Huyên xoa đầu cố nhớ, Lý Thành Thiên nhắc nhở. "Đã tới chỗ... Nhưng mà..."

"À..." Nguyên Huyên cười nói. "Nhưng mà hôm nay nghĩ bán tranh một ngày."

Lý Thành Thiên mắt nhỏ trừng mắt lớn nhìn hắn. "Chuyện của trưởng lão quả nhiên thật dài!"

Ai biết được Nguyên Huyên nghĩ gì, chính là bị Lý Thành Thiên ép vào đường tài lộ, lần nào đi bán hàng cũng là kiếm bộn, nghĩ bán một ngày có phải tiếc không.

Rốt cuộc Nguyên Huyên thâm tàng nói. "Ngắn hơi dài ý!"

...............

Tại Trần gia thôn vẫn có một cái đơn sơ pháp trường, dành cho lúc cửu sơn thôn khó phân xử phạm nhân liền kéo tới đây giải quyết.

Chính giữa, xây dựng vài cái cọc gỗ, lấy ván gỗ lót phía trên, chiều cao còn chưa tới một mét, bên cạnh cắm một trụ cờ xí thật dài, lá cờ chính là cờ tang màu trắng, thêu chữ Tử.

Giờ Ngọ dương khí trùng trùng, có thể nghe được mùi gỗ khét lẹt.

Thậm chí còn có cả mùi hơi người.

Bởi vì chung quanh quần chúng đông đảo, chen lấn xô đẩy, như là trẩy hội, vài cái không thắng được tò mò, nhưng vài cái thể hiện rõ không tình nguyện trên khuôn mặt.

Cấp trên ra tay không khỏi quyết đoán, đàn bà cho con bú, lão nhân lưng còng đi không nổi cũng phải tới đây.

Lại nói tới đây là để xem xử trảm, thật là kỳ thú.

Cửu sơn thôn ước tính, cũng có vài cái trốn ở nhà không đi xem, còn lại cũng khoảng năm sáu trăm người.

Lúc này gom lại trên khâu đất khiêm tốn như vậy, chật như nêm cối, vả lại ánh nắng đang quấn lấy bọn hắn.

Sợ là chưa thấy được người ta xử trảm bọn hắn đã trở thành heo quay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »