Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 127
nhạc công đấu thầy tụng

❊ ❊ ❊

Hẳn là đọc kinh.

Liền đọc kinh cũng có thể phá hoại thiên nhiên như vậy, hơn nữa bọn hắn sắp lâm vào sát giới bên trong, đã vậy còn nghe kinh kệ, thật là nhằm vào chỗ hiểm hóc người ta mà đánh.

Cứ cho là như vậy, Nguyên Huyên ngồi nhìn qua trên núi được khắc vào kinh văn.

Đúng là đừng nên khinh thường người nghèo, dưới chân ta thổ địa chính là bồ đoàn, vách núi làm kinh thư, lời kinh ta chính là thiên địa chứng giám, thử hỏi ai giàu như ta.

Kim Đào đáp xuống, quay lại chỗ Lý Thành Thiên, cùng nhìn về Nguyên Huyên.

Được rồi, một bên nhạc đoàn, một bên tụng kinh.

Nhưng, Lý Thành Thiên thấy được đội kèn tây, khuyến mãi thêm một cái thầy tụng, làm sao càng nhìn càng giống đâu.

"Đời ta ghét nhất là hoà thượng!"

Chợt trong vu tướng cái gọi là Cổ Ngạo quát lên, sau đó liền có chút cúi người, hai tay vòng ra sau lưng vỗ trống.

Lý Thành Thiên càng là không thể giải thích, tột cùng hắn muốn làm cái gì, sao không đem trống đặt tại phía trước, đánh trống đỡ mỏi tay hơn nha.

Bởi vì cao thủ lại thích làm dị nhân, nếu như bình thường đánh trống thiên địa sẽ còn ai nhớ ta, đương nhiên lưu lại dấu ấn.

Thế giới này chính là như vậy, càng khác thường, khả năng hắn là một đại cao thủ, ví dụ những người nhìn bề ngoài yếu ớt, thật ra hắn có rất lớn sức mạnh, hoặc có kẻ ngồi xe lăn, nhưng hắn đang luyện chính là vô ảnh cước, sặc...

Lúc này, đông đông tiếng trống phát ra, xa xa Lý Thành Thiên cùng Kim Đào bị âm thanh làm cho khó chịu, Trương Chúc Linh thì đưa hai bàn tay lên, đem lỗ tai bảo vệ.

Cổ âm đồng thời hoá thành từng viên hắc ám uy năng, cuồng bạo ném tới ngay chỗ Nguyên Huyên, uy năng lướt qua, từng chỗ trên đất đều bị nổ tung.

Cũng là có tới mấy chục viên uy năng, trận trận bao vây lấy Nguyên Huyên, cho thấy rằng Cổ Ngạo ghét nhất hoà thượng không sai.

Thời buổi này, các giáo phái thịnh suy thất thường, lẫn nhau mà đố kỵ, bọn hắn khác phái không ưa thích nhau là chuyện thường tình.

Nguyên Huyên mặt hướng vách núi, dò theo kinh văn, tiếp xuống Địa Tạng Kinh lưu loát mà ra.

Có thể thấy hắn là người vóc lớn đại lực, phổi lớn đại khí, âm thanh từ miệng phát ra cực đại trầm vang, đặc biệt đem theo cực đại uy hiếp.

Cái này có phần không giống với đọc kinh chủ đích.

Hoà thượng niệm kinh, tiếng mõ vang lên không ngừng, kim mang phật lực cuốn vòng lấy thân thể, bắn xuyên tiêu vân.

Bàng bàng bàng bàng....

Chỉ thấy, uy năng đấu với phật lực, rốt cuộc uy năng không thể làm tổn hại Nguyên Huyên, hết thảy tới gần đều bị phật lực hoá giải, từ nghịch bạo trở nên hoà nhã, phút chốc biến mất.

Hai bên giao lưu nhạc lý, trước mặt chính là bãi chiến trường, đất đá lộn xộn, bất quá từ Nguyên Huyên về sau lại nguyên vẹn cực kỳ.

Quản Tử thấy như vậy, nhìn qua nói. "Sư huynh, cần ta giúp một tay không?"

Lạt Bá nghe mà gật đầu vừa ý, Cổ Ngạo tính cách có chút nóng, nhưng mà thiên về sức mạnh, không thể tiếp cận đối phương, lại có Quản Tử tinh xảo hỗ trợ, nhất định là dồn dập ép được đối thủ.

Nhưng Cổ Ngạo thẳng thừng quát. "Không cần!"

Tự mình không thể làm gì hoà thượng này, trong lòng hắn rất tức giận.

Càng thêm ra tay nhanh hơn, cổ âm bắt đầu lên đoạn cao trào.

Lý Thành Thiên ban đầu còn thưởng thức lấy, vì tiếng trống bị đẩy lui, nhưng lúc này cảm giác không ổn cho lắm.

Nhìn lại đằng trước, Nguyên Huyên đúng là làm rất tốt, Cổ Ngạo uy năng đều rơi vào hắn áp trận, không thể làm gì hơn.

Chẳng qua nha, Nguyên Huyên không có tấn công.

Ách!

Hơn mười phút trôi qua, Nguyên Huyên đọc đã được một phần ba kinh văn trên vách núi, nhưng không hề đáp trả lại đối thủ.

Hắn một mực phòng ngự, phòng ngự cho tới hết bài kinh.

Lý Thành Thiên nhớ ra, cái hoà thượng này sẽ không tấn công, trừ phi bị rơi vào tình huống ép buộc.

Cũng may, coi như bốn cái vu tướng còn lại chơi quân tử, không có nhúng tay vào.

Nhưng bọn hắn hành sự theo đại tư tế, sớm muộn gì cũng ra tay.

Nghĩ tới đây, Lý Thành Thiên nhìn qua Kim Đào nói. "Kim gia, ngươi có biện pháp đánh úp bọn hắn sao?"

Kim Đào đành phân vân một lát.

Đối với Chính Tà Vô Minh Thuật, Kim Đào đã nhiều lần cải biên, nhưng vẫn không thoát được mượn thần lực.

Giờ phút này, nếu đọ phù pháp với Đặng Phù Dung, sợ là không thể.

Bên vu nhân dưới trướng Thần tộc, Kim Đào làm vậy chẳng khác nào đối chọi Thần tộc, bọn hắn nhất định sẽ quay lưng, mượn thần lực tự nhiên rất ít ỏi.

Bằng không, tự mình phi thăng tiên giới, thành thần, lấy chính mình thần lực.

Nhưng hiện tại thần lực quá khiêm tốn, ăn nhiều thua thiệt.

Trải qua mọi chuyện, Kim Đào cũng nghĩ ra nhiều cách không cần mượn thần lực, vẫn có thể sử dụng sát chiêu.

Chính là ma lực, trong tình thế đối chọi thần lực, thiên thần không ai đứng về phía đạo nhân, cũng là lúc ma lực có cơ hội phụ thể.

Hơn nữa, có thể dùng ma lực giết thần lực, không ít đạo nhân chết dưới tay hắn.

Bất quá chờ thêm một lát, Nguyên Huyên còn tại kia, không nên làm cẩu thả, Kim Đào một khi sử dụng ma lực sẽ tạo ra cường hãn lực lượng, khó phân bạn thù.

Chỉ là, Kim Đào có thể đợi, nhưng Lý Thành Thiên không muốn đợi.

Đằng kia, Đặng Phù Dung đứng nhìn về chiến địa, vẫn chưa nhìn ra đối phương sai sót mà ra tay.

Hơn nữa Lý Thành Thiên cùng Kim Đào một mực bên cạnh Trương Chúc Linh, cẩn thận hết sức, khiến nàng không biết bằng vào cách nào cướp đi Trương Chúc Linh.

Những vu quỷ đều ôm vết thương, nhìn lại Đặng Phù Dung, chờ chủ lệnh, nhưng Đặng Phù Dung không muốn bọn hắn phí sức, chỉ thêm chân tay vướng bận.

Hiện tại vu quỷ đều quá yếu, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Nàng chỉ đặt niềm tin vào vu tướng.

Nhưng không ngờ, sau một hồi những vu quỷ không thể nhịn xuống, vẫn là rống lên một trận, lần lượt lao về hướng Nguyên Huyên.

Thấy như vậy Đặng Phù Dung không có ngăn cản, cơ bản cũng ngăn không được, bọn hắn trong thời gian dài hoá quỷ, tự nhiên sẽ khó chịu, một lát nữa bọn hắn đánh mất hết lý trí, có khi là trở mặt tự động lẫn nhau tàn sát.

Sau đó thân thể đều bị quỷ khí ăn mòn, nói chung trước sau gì cũng phải chết, không còn hữu dụng.

Chẳng qua lúc này, Lý Thành Thiên cũng là tham chiến, từ sau Nguyên Huyên mà phóng tới, để cho vu tướng năm người có chút căng thẳng.

Nhưng Lý Thành Thiên không cùng bọn hắn chơi đùa, hắn chính là xông vào vu quỷ nhóm trung tâm.

Tỳ Bà liền quay qua, đánh đàn liên tiếp, một khúc nhạc mang theo thê lương cùng ma mị phát ra, hoá thành từng vầng bán nguyện đao quang bắn tới.

Lý Thành Thiên đi sát Huyền Âm Sơn chân núi, chạy thật nhanh, nhưng vẫn bị đao quang chém trúng.

Từ đó trở đi, Kim Đào bên cạnh Trương Chúc Linh, cũng không biết làm sao, đành trước mắt phòng ngự.

Bởi vì Lý Thành Thiên nóng lòng, xuất thủ quá nhanh, Kim Đào cũng không kịp gọi hắn.

Cũng biết là, nếu tốc chiến tốc thắng lại là chuyện tốt, đại tư tế chỉ đem theo vu nhân, không có quân triều đình.

Kéo dài tới trời sáng đương nhiên sẽ bất lợi.

Lý Thành Thiên không biết tột cùng pháp khí làm bằng gì, một tiếng đàn đủ để kích hắn bị thương.

Liền thấy huyết dịch văng ra.

Hắn tốc độ chỉ dựa trên sẵn có, cũng là trong gió lướt đi, đây là tốc độ người bình thường không thể nhìn kịp.

Nhưng vu tướng sử dụng chính là âm thanh tốc độ, Lý Thành Thiên vẫn chưa nhanh tới mức như vậy.

Đồng nghĩa, Tỳ Bà đánh ra bao nhiêu, hắn lãnh trọn bấy nhiêu.

Lý Thành Thiên dựa vào Huyền Âm Sơn, nén đau đớn, dùng Diệp Kinh Lôi trên cơ thể.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »