Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 122
nguyên huyên khổ tâm

❊ ❊ ❊

Nguyên Huyên có chút căng thẳng, song chưởng giơ cao. "Bần tăng là người xuất gia không nói dối, ta tới chỗ đó chủ yếu là... Ăn."

Kim Đào kém chút đều phun rượu ra ngoài, vào thanh lâu chủ yếu là ăn, có quỷ tin ngươi.

Nhìn Kim Đào bộ dạng khiếp vía nhìn mình, bên cạnh Lý Thành Thiên tỏ ra không chịu trách nhiệm, Nguyên Huyên thẹn đỏ mặt. "À... Liên Hoa Huyết Trận cần 99 quả tim, nhưng ta nghĩ mới được hơn năm mươi quả, hẳn là thất bại!?"

Kim Đào. "..."

Lần này tới phiên Lý Thành Thiên trợn mắt. "Nguyên trưởng lão, ngươi vừa nói gì?"

"Nói..." Nguyên Huyên đem lời nói nuốt vào trong, nhận ra mình vừa lỡ lời.

Cái này gọi là người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Lý Thành Thiên không nhịn được, bàn tay một phát bắt được cổ áo Nguyên Huyên, khoá chặt. "Ngươi còn giấu chúng ta điều gì?"

Nguyên Huyên liên tiếp xua tay, lúc này sắc mặt đã bi thảm vô cùng. "Không... Bần tăng không biết... Thí chủ, ta ngạt thở..."

Sở dĩ hắn e ngại việc mình lỡ đi vào lầu xanh, định chuyển cái đề tài, dân gian vẫn nói là đánh trống lảng mà thôi, ai ngờ từ miệng thốt ra điều mình vừa lo lắng.

Kim Đào không có làm động tác can ngăn, ngược lại muốn cổ vũ, xen vào nói. "Đại sư, ngươi mau nói ra đi, có phải ngươi biết cách thực hiện pháp trận hay không? Nhưng đó là tà thuật, không lẽ ngươi cũng sinh lòng tham?"

Nguyên Huyên một bên chặn Lý Thành Thiên đang muốn nhào tới, một mặt quay lại. "Ngươi nghĩ bần tăng là hạng người gì? Pháp trận kia ta thật không biết!"

Lý Thành Thiên bèn nói. "Ngươi biết nơi cử hành Liên Hoa Pháp Trận?"

"Ách, sao ngươi biết?" Nguyên Huyên xoa đầu nhìn tới trước mặt, bộ mặt cứng đờ.

Lý Thành Thiên mỉm cười, thả tay, sau đó phủi phủi y phục Nguyên Huyên, sửa lại ngay ngắn. "Chính miệng ngươi vừa nói còn gì?"

"Ách!" Nguyên Huyên ngẩn người, hắn nơi nào nói ra, chỉ là hỏi mà thôi.

Quả thực hắn không muốn nói, vì không muốn thấy Lý Thành Thiên phải giết thêm người, là Đặng Phù Dung hay là bất kỳ nhân mạng nào khác cũng đều là một sinh linh, hơn nữa Đặng Phù Dung là Bình An Quốc thánh diện.

Giết nàng, Lý Thành Thiên tội ngập đầu, Nguyên Huyên lại trở thành động cơ xúi giục.

Nhưng không thể nói Nguyên Huyên quá ngốc dễ bị khui chuyện, chẳng qua cùng ở gần Lý Thành Thiên nên không đề phòng, với hắn bản tính cương trực, hôm nay không nói, ngày mai cũng sẽ nói.

Nguyên Huyên thở dài một đạo, kể lại, lúc hắn đặt chân vào Thành Trung Phủ đã cố tình theo dõi Đặng Phù Dung, duy nhất lần đó hắn cũng không tiếp tục thăm dò, nhưng hắn nói trước, đây đều là dựa theo suy đoán, không dám chắc kia là Liên Hoa Huyết Trận.

Hắn nghe được Đặng Phù Dung nói về yêu tâm, suy đoán cũng có bảy tám phần.

Cứ mỗi ngày, nửa đêm đi qua, đầu giờ Sửu sẽ có vu sĩ tại đó tập hợp, không ngoài Đặng Phù Dung.

Hắn nói như vậy, là bởi vì biết được ngay thời điểm Đặng Phù Dung tới Minh Nguyệt trấn, đã cho người vận chuyển cùng làm lại trên núi, có nghĩa là trước đó nàng đã từng làm, cho nên mới có thứ để vận chuyển.

Tiếp xuống mấy ngày liền nàng theo giờ này ra ngoài, hành tung bí mật, bất quá Nguyên Huyên dùng độc nhãn liếc qua liền xong.

Lý Thành Thiên khen một tiếng lợi hại.

Nguyên Huyên nói là, Đặng Phù Dung nếu đem Thần Mạch khai nhãn sẽ chọn ra: Vu, tăng, đạo, nho, võ.

Năm người đại diện, trong đó Nguyên Huyên ban đầu được chọn tại hàng thứ hai, U Minh Tự không nổi tiếng nhưng cùng Bình An Quốc có quan hệ mật thiết, Đặng Phù Dung rất tin tưởng bọn hắn.

Vả lại nàng còn muốn đoạt bảo đăng của Nguyên Huyên, đòi hỏi không ngừng.

Nàng vốn không nghĩ Nguyên Huyên làm phản, nhưng nói làm phản cũng không đúng, từ đầu Nguyên Huyên đã khéo từ chối, cũng vì Lý Thành Thiên đưa hắn quay trở lại.

Rõ ràng Lý Thành Thiên hứa giúp hắn kiếm tiền về U Minh Tự, rốt cuộc nha, chính Lý Thành Thiên là người đầu tiên ngăn cản hắn về.

Giờ phút này đây, biết rõ Lý Thành Thiên so với tưởng tượng thật nhiều hiểm độc, cũng không còn đường lui.

Nguyên Huyên kể chuyện đã xong, tự thán cũng xong, Lý Thành Thiên cùng Kim Đào đều có chung ý niệm.

Kim Đào nguyên nhân chính bị Đặng Phù Dung tẩm độc vào thức ăn, thật là cay cú.

Lý Thành Thiên xoay mông ngồi lại, vuốt ve cái trán Trương Chúc Linh, lúc này nàng vẫn còn nghiêng người nằm ngủ, hắn nói. "Biết địa điểm, vậy phiền dẫn chúng ta tới nơi, thanh toán Đặng Phù Dung cũng như phá vỡ Liên Hoa Huyết Trận!"

Nguyên Huyên cắn răng nói. "Lý thí chủ, ngươi tính đem theo nàng giết người, nàng đã mất trí nha?"

Đương nhiên Lý Thành Thiên không tính ra được có ngày hôm nay.

Nhưng không mang theo Trương Chúc Linh, không lẽ gửi về Trương Gia Phủ chịu trận, còn nơi nào khác mà nàng có thể đi.

Nhìn Lý Thành Thiên quan tâm nàng tận tình, Kim Đào có chút mỉm cười.

Nam nhân nha, đủ trưởng thành sẽ biết nội khống nhất thời thưởng thức, nhưng tri kỷ chính là một lòng một dạ.

Nguyên Huyên chà xát đầu trọc mấy lần, rốt cuộc hừ lạnh nói, không sai, phật cũng có lúc phải hừ lạnh. "Được thôi! Nếu thật là Liên Hoa Huyết Trận, không cần biết là đại tư tế, là thần thánh phương nào, giết một cái tế độ vạn linh!"

Chưa có ai thành công hành trận, chứng tỏ rất nhiều chúng sinh chết đi, có thể hai mươi, ba mươi, năm mươi quả tim, nhưng cộng lại biết bao nhiêu mà nói.

Nguyên Huyên dụng ý chính là, Thần tộc làm sai, Phật tộc không thể độ, hắn sẽ gánh cả thế gian này mà làm đại phật, tuy nhiên không từ miệng nói ra.

Lần đầu nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Thành Thiên cười một tiếng. "Nguyên trưởng lão thật là sảng khoái, chúng ta lên đường!"

Dựa theo Nguyên Huyên nói đường tuy hơi xa, nhưng bây giờ chưa tới giờ Tý, tới đó hẳn còn kịp.

Lý Thành Thiên cũng biết đầu giờ Sửu là từ một cho tới hai giờ sáng, ba giờ sáng là cuối giờ Sửu.

Bất Sương huyện quan phủ tương đối làm biếng, sẽ không ngay giờ này đi tuần, Lý Thành Thiên bọn hắn cứ thong thả đi mà dưỡng sức, đã vượt qua Minh Nguyệt trấn.

................

Âm Dương sơn lĩnh.

Gọi như vậy ắt có nguyên do, nơi này chỉ có hai đầu đại sơn, một âm một dương nằm cạnh nhau, Âm Dương Giáo cũng gần chỗ này, cho nên Âm Dương Giáo không phải người vào âm vực, ra dương thế, chỉ là đặt tên theo địa danh.

Bên tay trái gọi Cửu Dương Sơn, trọc đầu không cỏ, không khí nóng bức, có rất nhiều rắn độc rết chúa.

Huyền Âm Sơn nằm hướng tay phải, ngược lại dễ chịu hơn nhiều, quanh năm suốt tháng hoa phong.

Mặc dù từ xa nhìn như vậy, nhưng tới gần tụi nó cũng tính lớn, hai toà đại sơn có chút ép vào nhau, nhưng đủ để tạo ra một thông lộ thoáng đãng bên dưới.

Đi hết đoạn đường sẽ tới một đầu dịch trạm, coi như đi quá Bất Sương huyện.

Nơi đó xuất hiện từ thời chiến nên khá cũ nát, dành cho người tị nạn, mãi sau này mới thành dịch trạm, nhưng Bất Sương huyện nhu cầu sử dụng không cao, gần như trong vòng nửa năm mới có một hai mảnh thư gửi đi.

Thế là dần bỏ hoang, mặc cho thiên nhiên tàn phá, vật đổi sao dời.

Bốn người Lý Thành Thiên dừng lại, bàn bạc kế hoạch.

Lúc này Trương Chúc Linh vừa mới tỉnh ngủ, cười nói không thôi, thoáng qua bầu không khí không giống như sắp đại chiến.

Quyết định xong, Lý Thành Thiên cùng Kim Đào ở cùng Trương Chúc Linh, công tác giữ trẻ.

Phần Nguyên Huyên đã một lần đi trước đó, tự mình đột nhập, nhưng chỉ là phá đám, tại bên trong thế mạnh người đông, sau đó hắn phải chạy cùng dẫn đối phương vào Âm Dương Sơn.

Hai bên đều có núi áp sát, bọn hắn vào đây nhất định khó thoát, Lý Thành Thiên cùng Kim Đào sẽ xông ra bất ngờ.

Nguyên Huyên suýt nữa đã trượt chân ngã vào vách núi.

Mai phục... Bằng vào hai người mai phục?

Một bên Kim Đào cũng khó có thể nghĩ ra, nếu như đổi thành hai đạo quân, đây chắc chắn là kế hoạch dễ vận hành.

Nhưng vẫn chỉ có hai người, Trương Chúc Linh không tính, thậm chí có thể tính bằng trừ một.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »