Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 170
yêu nữ trong mộc động

❊ ❊ ❊

Thăng cấp không ngừng, Xích Mao Phong càng là không muốn phụ lòng Đại Hắc Tử, viện binh đợt đợt bổ sung.

Xét theo thực tế, tổ ong có thể đưa tới số quân trên vạn.

Hiện tại cũng có thể tính như vậy.

Cấp 6, Đại Hắc Tử càn quét nhanh hơn, đã có thể vừa tấn công Xích Mao Phong, lại nhất quyết hướng sào huyệt tụi nó mà tới.

Hoả pháo công phá ra cường hãn, thu về hồn phách rất nhiều, Đại Hắc Tử không nhanh tay sợ là tụi nó có thể chạy thoát.

Bất quá Xích Mao Phong cho dù là hồn phách cũng chưa hẳn đã chạy, còn có thể tấn công, tự rơi vào trong Đại Hắc Tử dạ dày.

Đợi tới lúc Lý Thanh nhịn không được trước hệ thống thông báo, kịch liệt chạy tới nơi.

Nhưng, chỉ sợ thâu về khoảng cách, Đại Hắc Tử sẽ gặp nguy hiểm.

Bất quá mình lo xa, Lý Thanh đến nơi, cũng không thấy bóng dáng Đại Hắc Tử, mà sơn lâm giờ đây phi thường thoáng đãng.

Còn lại là... Tinh Huyết Độc Nhãn.

Lý Thanh ánh mắt rơi trên đại địa, Tinh Huyết Độc Nhãn rất có tính hấp dẫn.

Tụi nó... Choáng ngợp tầm nhìn hắn.

Đủ cho hắn hình dung Đại Hắc Tử đã trải qua những gì, đổi lại là hắn, thực tình chưa làm ra được như vậy.

Mỗi cái bước chân, đều là chạm qua rất nhiều hồng châu trên đất, không cẩn thận đi cũng có thể vấp ngã.

Lý Thanh mừng rỡ, cúi xuống nhặt chiến lợi phẩm, không đúng, vẫn là dang tay hốt lấy.

Cũng may bên trong hệ thống trữ vật không gian không định ra giới hạn.

Nói về Đại Hắc Tử, lúc này đã truy lùng tới Xích Mao Phong sào huyệt, chủ nhân nó giết người phải nói là nhiều, nhưng tình huống đổi khác, so với nó chính là cặn bã.

Tiêu diệt một lần bao nhiêu đây yêu vật, không chừng Đại Hắc Tử có thể làm ngự yêu anh hùng, là nhân tài trong Bình An Quốc.

Trên đường, Đại Hắc Tử đánh bốn ngàn cái Xích Mao Phong, bản thân đạt cấp 7.

Lại giết tới tầm một vạn, chính là cấp 8.

Để cho nó đứng tại chỗ này đã là cấp 8, làn da càng là đen nhánh, trên đầu có bốn khoả sừng dài.

Hai bàn tay nó, năm cái móng vuốt sắc nhọn, từng đốt ngón tay phác hoạ đều chân thực.

Đi tới đâu, hắc khí bổ trợ thêm phần lung linh, áp lực kinh thiên hãi địa.

Thậm chí, Đại Hắc Tử cấp 8 có thể dùng trong người ma khí biến thành tấm thuẫn tự bảo hộ mình, đây là tính năng mới.

Nó không bên cạnh Lý Thanh, Lý Thanh cũng không biết sủng vật mình đang là cấp 8.

Nếu hắn nhìn thấy, cũng không biết phản ứng thế nào.

Đánh quái vượt cấp, chỉ cần một đường duy nhất.

Lý Thanh lúc này chỉ nghĩ tới nhặt Tinh Huyết Độc Nhãn thật nhanh.

Đại Hắc Tử chính là đứng trước một thân mộc động to lớn.

Đại thụ da vàng, cơ hồ bên trong đào móc rỗng ruột, hình thành mộc động, lại có đặc trưng huyết khí vờn quanh.

Huyết khí chính là bên trong huyệt đạo chỗ sâu bay ra, bên ngoài mộc động có rất nhiều huyệt đạo, như là hố đen, thỉnh thoảng có thể thấy Xích Mao Phong từ mộc động bay lên từ các huyệt đạo này.

Mộc động so người còn cao lớn, so Đại Hắc Tử còn cao lớn hơn, vĩ ngạn không thấu.

Bên trên mộc động phân ra vạn chi, mỗi chi cành cây khô héo không lá, tựa hồ vạn cánh tay vươn dài, mà vừa nhìn lên, độ chừng năm mươi mấy sáu mươi khối đồ vật được treo dưới cành cây.

Nhìn kỹ, đồ vật chính là bằng sáp làm từ đất mịn, giam nhốt thứ gì đó bên trong.

Đại Hắc Tử có thể nhìn ra được, bên trong là những đầu yêu vật trong vô danh sơn lĩnh, đạo hạnh không dưới Tử yên yêu, thế nhưng là bị Xích Mao Phong bắt trói.

Lồng giam bằng sáp, thế nhưng là các đầu yêu vật này không có tí sức, vùng vẫy không thoát, ngược lại sáp đất tỏ ra cường hoành, một chút yêu khí trói chặt tụi nó.

Đại Hắc Tử nhìn ra được, có trư yêu, có hùng yêu, có lưỡng đầu ác điểu thiên yêu...

Chả trách, vô danh sơn lĩnh bị Xích Mao Phong độc chiếm.

Đại Hắc Tử nhìn ra được, bên trong mộc động tại chỗ sâu, ẩn ẩn sinh vật đáng sợ, dù là đứng bên ngoài nhìn không thấu, nhưng nó cảm nhận được vô số đạo linh phách.

Đây là Xích Mao Phong bầy đàn chia nhỏ linh phách, cố ý nuôi dưỡng đại chủ sau màn.

Đại Hắc Tử không biết nên gọi thứ kia là gì, bất quá không tận mắt thấy, nó chỉ biết so với Xích Mao Phong thì thứ kia còn lợi hại, chứa đựng số lượng hồn phách càng là nghịch lý vô đạo.

Vạn vạn đạo linh phách hợp thành hồn phách, sức mạnh này không như Xích Mao Phong dùng số đông, mà dùng chất lượng, dĩ nhiên lúc gặp mặt mới là khó đối phó.

Đánh quái vượt cấp, thật ra mới bắt đầu!

Đại Hắc Tử một đường đánh quái, oanh sát vô số, trên đường Xích Mao Phong nằm xuống la liệt, tịch diệt không hối.

Lúc này, xung quanh nó cũng tồn tại rất nhiều Xích Mao Phong bay múa, số lượng không nhiều như trước, nhưng tụi nó cũng không còn hung hăng như trước.

Thậm chí, Xích Mao Phong bên trong mộc động lại kiêng kỵ vô cùng.

Chỉ có độ chừng năm mươi đầu yêu vật coi như nhân tính hoá mà hai mắt sáng lên.

Ngoài ra, yên tĩnh lên tới cực điểm.

Đột nhiên, huyết khí nối đuôi thành vầng.

Huyết khí cộng với yêu khí, bình tĩnh phóng thích trên mộc động, chân thực thấm nhuyễn đại địa.

Bên tay trái Đại Hắc Tử, núi non giận dữ, phơi thành huyết khí sáng chói, bên tay phải Đại Hắc Tử, lòng sông bạo động, giang hà cuốn ngược, đều là một đạo máu tanh.

Mộc động lúc này, bên trong tại chỗ sâu, Xích Mao Phong bầy đàn vỗ cánh ùa ra ngoài, mà minh bạch chi quang theo huyệt đạo kinh ngạc bạo phát.

Vậy mà, mộc động run rẩy, lúc này thân cây có chút nứt mở ra.

Chân trần tiến lên là một nữ tử toàn thân đỏ ngầu quái dị, khoác minh bạch trường bào, gương mặt nàng cũng là đỏ như son, hai mắt toả sáng, tóc trắng như sương, hai tay nàng chính là cầm lấy song kiếm mảnh mai, kiếm quang mạnh như sấm, Xích Mao Phong toàn thể đều là hoảng sợ.

Hai mắt kia như một đôi tinh tú, ẩn chứa hung lệ, ngoài ra liền chú ý tới giữa ngực nàng, một khối thứ gì đó kim sắc, mờ mờ nhạt nhạt, xuyên thấu qua y phục.

Dây dưa không dứt kinh lôi từ kiếm quang, chưa động mà mãnh liệt, phảng phất thiên địa bị kiếm quang trấn định.

Không hỗ là Bạch yên yêu đỉnh phong trạng thái, vô chừng mà biết được chính xác khi nào liền thành Kim yên yêu, yêu quang định phong, yêu khí khuấy vân, nắm bắt phong vân.

Kiếm quang khẽ động, yêu nữ hé miệng đột ngột hống, sơn hà run rẩy, yêu chúng run rẩy.

Mặc kệ bế quan tu luyện, nhưng khi bước ra hút một ngụm linh khí, da dẻ trắng hồng lại, hai mắt nhìn tới Đại Hắc Tử có ý vị tham lam.

Chậm rãi từ từ, khối kim sắc bắn ra kim quang, Xích Mao Phong nhất thời liều mạng bay xa, cảm tưởng muốn bỏ trốn, phần yêu nữ chính là nhẹ nhàng bay tới, nhưng là trùng điệp áp lực.

Đại Hắc Tử song chưởng vỗ ra hắc khí, kết thành hộ thuẫn, ổn định như chuông lớn, đằng trước song kiếm đan xen, kiếm quang bình tĩnh kéo qua, đại uy ngồi lên hộ thuẫn, sau đó ầm vang.

Tựa như xuyên sơn chọc thủng tầng tầng hạ địa, hộ thuẫn chuẩn bị không thể cầm cự, bạch khí giao lẫn hắc khí, yêu ma giao nhau, đột nhiên kiếm quang chợt vẩy, thiên địa linh khí thay đổi, theo chân kiếm quang trực tiếp bào mòn hộ thuẫn, phảng phất cầm theo thiên địa pháp tắc.

Oanh!

Hộ thuẫn nát bét, mũi kiếm xâu xuống bên dưới.

Vững chắc hộ thuẫn, trước lưỡi kiếm như biến thành bùn đất, hoàn toàn tan biến, ma khí văng đi tán loạn.

Chớp mắt một cái, kiếm khí hình chữ X cắm sâu vào bùn đất, yêu nữ bay phía trên vừa làm ra động tác, sơn địa bỗng chốc trắng tinh khôi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »