Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 130
trợ khí

❊ ❊ ❊

Hai người đang căng thẳng, chợt bình tĩnh lại.

Có sao đâu?

Vì lượng lực phát ra càng mạnh, bọn hắn bị đẩy đi càng nhanh, nếu tính theo vĩnh cửu định luật, không có gì sai sót, không có gì thiếu hụt, cái kia làm sao có thể đuổi theo kịp bọn hắn.

Thế là Nguyên Huyên cùng Kim Đào vui vẻ mà thôi.

Chợt, lúc này đây bọn hắn cảm nhận được trên "thuyền" nặng hơn.

"Hai ngươi chơi gì vui như vậy?"

Là Trương Chúc Linh.

Kém chút Nguyên Huyên cùng Kim Đào ngã xuống, đem du thuyền cho lật úp.

Thuyền này rất nhỏ, ba người ngồi lên là chật kín, nhưng không có thuyền trưởng.

Kim Đào khẽ vuốt mồ hôi trên trán, nói. "Ta đã nói ngươi đứng yên kia mà?"

Trương Chúc Linh ủy khuất, từ đầu tới cuối nàng đều đứng yên, rõ ràng bọn hắn là đang chạy tới mình, còn tưởng đón mình đâu.

Lập tức... Giận, không thèm nói nữa.

"Nhưng không sao, chúng ta cứ ở chỗ này liền an toàn!" Nguyên Huyên nói, đặt cái mõ bên cạnh mình.

Nói chung không còn thấy kinh văn, quên hết rồi, niệm cái gì nữa chứ.

Cho dù có niệm đi chăng nữa cũng không chống lại cái kia, vu tướng đã hạ sát chiêu.

Kim Đào đồng ý, bọn hắn đang rất an toàn, bèn lấy ra rượu uống.

Tỉ như cố đuổi theo bắt chiếc lá đang rơi, bắt càng nhanh, càng tạo lực khiến chiếc lá bay xa hơn.

Ba người ngồi cùng nhau, hẳn là không gặp vấn đề gì.

Kim Đào chợt cau mày...

Tỉ như dùng tốc độ chậm bắt chiếc lá thì sao?

Hẳn là bắt dính đi.

Quả nhiên, đi được khoảng khá xa, lượng lực yếu đi, đồng nghĩa với tốc độ chậm lại.

Dưới mông mảnh địa thạch kéo dài một đoạn, dần trở nên chậm chạp.

Ngoại trừ Trương Chúc Linh, hai người mang theo chấn kinh chi sắc.

Cự thạch trận trận bay ngang...

"Chạy!!!"

Hai người bọn hắn nhất tề kinh hô.

Nguyên Huyên bàn tay nắm vào lưng áo Trương Chúc Linh, cùng nhanh chóng nhảy lên.

Kim Đào cũng là lăn lộn ra khỏi "phạm vi an toàn", cấp tốc chạy lên Huyền Âm Sơn.

Lên được lưng chừng núi, nơi này thoáng mát, nhưng chưa được, trực tiếp chạy lên tới đỉnh núi.

Trương Chúc Linh bị Nguyên Huyên xách đi, mặt hướng xuống đại địa không ngừng thu nhỏ, tứ chi đánh loạn, kêu khóc, nhưng tiếng khóc nàng đều bị tiếng gió đè mất.

Ngũ Âm Đồng Trận kết thúc, địa vụ đầy trời, trong sơn quan, ba dặm khói xa kéo dài, đen kịt cổ đạo dưới trời đêm bị địa lôi để lại toàn là cát đá, đất sụp núi lở.

"Ngao!!!"

Lạn Mạn Trùng mở miệng rống lên, trực tiếp vung ra bảy khoả sáng bóng răng nanh, hướng tới vu tướng năm người.

"Nghiệt súc, muốn chết?"

Lạn Mạn Trùng, nó nghĩ năm người bọn hắn vừa mới hao tổn chân khí, định thản nhiên như vậy một ngoạm sao.

Dù sao bọn hắn cũng là vu tướng, thực nguyệt thiên cầm, độn thổ yêu vật, dạng nào mà chưa từng thấy qua, đối với yêu trùng càng là không lạ lẫm.

Hơn nữa vu nhân là yêu trùng khắc tinh, bắt về ngâm rượu thuốc cũng không có gì khoe khoang.

Lạt Bá giận mắng, miệng kèn quay về nhìn mặt Lạn Mạn Trùng, như ưa thích phong cách bạo thổi một tiếng, ba động âm thanh như sấm sét.

Lôi âm chạy dọc, không chút nào hạ thủ lưu tình, Cửu Dương Sơn bên dưới, địa lôi cắt đá, nổ tung thành đạo.

Lạn Mạn Trùng treo mình trên vách núi, bị ba động âm thanh khiến quằn quại, vách núi không ngừng nhiễm nào công kích, sơn thạch kịch liệt run rẩy, bẩn thỉu cảnh quan, bắn phá bốn phía.

"Ngao!!!"

Lạn Mạn Trùng bò ra bên ngoài, bất quá thân thể đầy gai không bị thương hại, nhưng mà nó cũng là run rẩy, chịu tiếng nhạc không nổi, tạo thành đường sóng nước bò đi trên vách núi, vòng xuống.

Cầm Nương quay lại, bàn tay đỡ lấy bên dưới đàn tranh, tay kia vẩy ra tới, dây đàn tản động, chấn phát ra thâm u chi địa, từng đạo quang ảnh ♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪ nuốt chửng Lạn Mạn Trùng.

Một tiếng đàn đầy đủ ma quái, nốt nhạc nhảy múa.

Lạn Mạn Trùng cuốn người tự bảo vệ mình, đầu đưa về phía sau.

"Ngao!!!"

Mặc kệ bị tấn công, một đạo bạch khí bắn tới.

Từ bên trong miệng nó, chính là ngay giữa bảy cái răng, xịt ra ngoài.

Lại là trùng độc, Cầm Nương là vu tướng, làm sao để trúng trùng độc, tại địa phương này nàng đảo tròn cánh tay, đánh ra một khúc thôn thiên chi thế tiếng đàn.

Cầm âm chằng chịt giăng lên, làm thành pháp võng, bên dưới cát đá đất bụi đều bị cuồng phong hướng tới, thổi bay đi, phía trên chính là một phiến hoàng quang lưới bắt cá.

Bất quá, độc khí chính là bay xuyên qua lưới... Trực tiếp lọt khe.

Cầm Nương không tránh được phải thất kinh, đồng ý là lưới... Nhưng lưới này cũng không phải tầm thường, là từ cầm âm tạo thành kết giới.

Quản Tử một bên khoanh tay đứng nhìn, một màn này xảy ra trong tầm mắt, liền nhớ lại.

Đã từng, một cái giả kim thuật sư nói với hắn, vạn vật cấu tạo từ phân tử, trong lúc chiến đấu, hắn có thể trước ngươi phòng thủ không phải vì mạnh hơn, mà là từ hắn sở hữu, phân tử nhỏ hơn.

Lúc này có thể thấy, độc khí xuyên lưới mà không phá vỡ kết giới, chính là ý này, tụi nó là cấu tạo phân tử nhỏ hơn.

Hắn vừa nghĩ xong, độc khí đã thổi vào mặt Cầm Nương, mà Cầm Nương cũng vì quá thất kinh, hít mạnh một ngụm.

Lập tức bốn người còn lại đều gấp, muốn tới bao vây lấy Cầm Nương, thân là vu tướng nhưng bị trúng độc, tuyệt không để người ngoài nhìn thấy.

Nhưng Cầm Nương chính là ngáp một cái, ôm đàn ngồi xuống, gục đầu... Ngáy o o.

Để cho bốn người còn lại hoang mang hết sức, ngầm hiểu được, nguyên lai là như vậy, đại khái chính là như thế này.

Đầu yêu trùng này chất độc... Chính là làm người ta muốn ngáy nha.

Bọn hắn liền xúm lại, gọi Cầm Nương cố nhịn, đừng nên ngáy nữa.

Lạn Mạn Trùng ánh mắt có chút ghét bỏ, sau đó đi về hướng khác.

Vừa rồi Lý Thành Thiên chú ý tới kim tượng dị động, Lạn Mạn Trùng liền từ phía sau đánh lén hắn.

Nó nhưng sợ tiếng ồn, nhìn qua nhìn lại, chỉ có cái này là dễ gây nhất.

Lý Thành Thiên cũng cảm nhận được, nhanh chóng xoay người, đưa lên Phế Tiên Ma Kiếm, đồng thời Lạn Mạn Trùng há miệng, cắn vào lưỡi kiếm.

Bảy cái răng kiềm chặt kiếm, nhìn ra như vậy Lý Thành Thiên khẽ cười lạnh, Phế Tiên Ma Kiếm sắc nhọn vô cùng, lại có thứ muốn cắn nó.

Nhưng Lạn Mạn Trùng không phải như hắn nghĩ, đánh lượn một vòng, kinh khủng lực lượng đẩy hắn bay đi, như là chim bói cá.

Mà cá, là Lý Thành Thiên, hắn đem hai tay chặn ngang kiếm, Lạn Mạn Trùng vẫn cố ngậm kiếm không buông, đang gắt gao đẩy lui hắn.

Huyền Âm Sơn đỉnh núi, ba người đón lấy ánh trăng, đặc biệt là Nguyên Huyên với cái đầu, nguyệt lượng tinh quang bổ lên, như là ngọn hải đăng phóng xa vạn dặm.

Nếu hắn không chịu đội mũ, muốn nấp cũng là việc khó khăn.

Lúc này Nguyên Huyên đang ra sức dỗ ngọt Trương Chúc Linh. "Thí chủ, ta không cố ý, chỉ là chạy ra khỏi nguy hiểm! Vừa rồi ngươi cũng thấy thật nguy hiểm nha, không thì... Thử sờ đầu ta một chút!"

Trương Chúc Linh rưng rưng nước mắt, Nguyên Huyên chủ động ngồi xuống, nàng nhẹ nhàng đưa bàn tay chạm vào đỉnh đầu hắn.

Cảm giác trơn láng thật đã, nàng chính là mỉm cười.

Nguyên Huyên đành chịu thôi, hài tử đối với cảm xúc luôn là nắng mưa thất thường.

Từ trên đỉnh núi Kim Đào quét mắt nhìn xuống, nói. "Ta nghĩ bọn hắn là đang sử dụng 'trợ khí', thực chất bọn hắn không đủ trình độ sử dụng pháp bảo đẳng cấp như thế này!?"

"Bần tăng cũng nghĩ như vậy!" Nguyên Huyên cũng là đồng tình, nói. "Cơ bản những pháp khí này rất bình thường, để phát huy tới mức như vậy, nhất định có người khác nhúng tay vào! Cũng phải khen bọn hắn tập luyện từ trước, luận về âm nhạc... Khá sướng tai!"

Đối với Nguyên Huyên thẩm định Kim Đào không còn gì để nói, chỉ là sâu cay ánh mắt hướng xuống. "Rốt cuộc... Vẫn phải gặp Thần tộc."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »