Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 190
thần kiếm tông sắp loạn

❊ ❊ ❊

"Có thời gian lên di nguyện đi!"

Một đạo âm thanh kiên nghị phát ra, tiến vào thần thức, rất có tính chấn nhiếp.

Đạo âm thanh này, nhẹ nhàng nhưng đầy khủng bố.

Trịnh Ngọc Thành không bao lâu nhìn thấy, bị giọng nói Lý Thanh làm cho tâm mạch muốn vỡ nát, trước mắt xuất hiện thêm một cái đầu sọ không rõ nguồn gốc.

Chính là Đại Hắc Tử, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Trịnh Ngọc Thành, nét cười đều đem thèm ăn thể hiện.

Nó như từ bên trong địa ngục bước tới, mọc ra hai bàn tay bằng xương, còn có không ít ma khí tụ tập.

Thậm chí, Trịnh Ngọc Thành không còn chiến khí đương đầu với nó, nói chi người tại hướng kia.

Di nguyện, đây là Lý Thanh nhân từ nói với hắn.

Nắm Thần Kiếm Tông, trao chức vị trưởng lão, nhảy lên làm tông chủ, giữa thời khắc chuẩn bị xảy ra chiến tranh mới chính là di nguyện của hắn.

Nghĩ xem, Thần Kiếm Tông nếu có thể liên minh người ngoại quốc, đây là một bước đại tiến chưa từng có trong lịch sử.

Nhưng Đại Hắc Tử không thích kiên nhẫn, bay tới liền đem hai bàn tay bắt lấy đầu Trịnh Ngọc Thành, nếu có thể Trịnh Ngọc Thành đã chửi ầm lên, nhưng là không thể.

Hai bàn tay như là dây thép quấn quanh, lại như hàng ngàn con kiến đốt vào.

Một luồng lực lượng xung đột, bên trong tinh lạc như mưa, Trịnh Ngọc Thành cảm giác yết hầu mình bị xoay rất chân thực.

Không sai, Đại Hắc Tử động tác tinh chuẩn gọn gàng, vô cùng đúng thời khắc.

Âm thanh vặn đầu trong trẻo vô cùng, Trịnh Ngọc Thành trước mắt mọi người trực tiếp bị xử tử.

Chính là bên trong Kiếm Thú Đài, bị một cái linh ma không rõ nguồn gốc nhổ đầu.

Hắn còn không có cơ hội la lên, thân người rơi xuống, thủ cấp chính là đi ngược hướng văng lên trời, tinh huyết chảy ra như biển.

Năm vị trưởng lão thấy vậy liền lông tơ dựng đứng, trợn mắt cứng lưỡi, trong lòng có cỗ cảm giác mãnh liệt không sao tả nổi.

Trịnh Ngọc Thành cứ như thế bị cắt đầu.

Đặt biệt làm cho thủ cấp xoay như bông vụ, khiến cả đám người chìm trong tĩnh lặng, cái đầu Trịnh Ngọc Thành cứ như thế bay ngang Cổ Ma Đạo, các trưởng lão không nắm rõ tình cảnh.

Chỉ là, cái đầu Trịnh Ngọc Thành đáp trên đất, ngay vị trí của Kiếm Ma.

Nửa dưới gương mặt toàn là máu tươi, trước lúc nhận ra mình vừa chết hắn đã kịp nhìn xem Kiếm Ma.

Coi như trọng sinh nhất kiếp, Kiếm Ma đầu tiên là muốn trả thù Trịnh Ngọc Thành.

Lúc này nhìn tới đầu lâu rơi xuống, hai mắt mở to nhìn mình, Kiếm Ma cũng là giật mình mà bất động.

Hắn không ngờ Lý Thanh giữ chữ tín như vậy, còn là rất nhanh hoàn thành.

Trước khi đi, là Lý Thanh tặng lễ vật cho hắn đây mà.

Trần Chính Quang ngự kiếm bay lên cao không nhìn một chút, trên mặt xuất hiện một tia cao hứng, nhưng không nói gì, chỉ là đại trưởng lão chết rồi liền không còn ai cản chân hắn.

Dĩ nhiên, nếu có cơ hội hắn cũng muốn đoạt Thần Kiếm Tông thay vì bỏ trốn.

Nhưng có lẽ, nên nhìn tình hình một chút, vẫn là chưa biết Lý Thanh tiếp theo sẽ làm gì.

Âm thanh ồn ào vang lên, năm vị trưởng lão không hẹn mà bay lên, tất nhiên chạy ngược lại, trong khi đó Kiếm Thú một đạp lập tức đại môn chia năm xẻ bảy.

Sức mạnh này tại hung thú xuất chúng, mà nghịch thiên, năm vị trưởng lão không dám lãnh đạm, điên cuồng bay đi.

Kiếm Thú chỉ cần một cú tát đủ để tiễn bất kỳ thành viên nào trong bọn hắn lên đường, trong nó nhưng chứa kiếm khí siêu việt bọn hắn.

Kiếm Thú một khi bộc phát sức mạnh, không bị phong cấm càng là điên rồ, là nguyên sơ sức mạnh.

Hơn nữa, tương truyền về Kiếm Thú trong Thần Kiếm Tông quá khét tiếng, là con hàng của Thần Kiếm Tông lão tổ.

Vừa vặn, Thần Kiếm Tông tông chủ Tạ Lâm tới, bên kia Lê Thu Vũ cũng tới.

Hai cái người này nhìn tới Lý Thanh, trong mắt không tránh khỏi ngũ vị tạp trần.

Lý Thanh quay qua gọi Kiếm Thú. "Trước tiên chạy!"

Vẫn là không dư thời gian đánh nhau với bọn người này.

Xúc tích ba chữ, không nhiều lời, ngược lại Kiếm Thú vẫn là thuận theo ý hắn.

Cái trán Tạ Lâm ứa mồ hôi, theo bản năng đi ngăn cản Kiếm Thú. "Kiếm Thú, nghe lệnh quay về Kiếm Thú Đài!"

Cùng lúc một thanh trường kiếm không biết lấy từ đâu chỉ thẳng lên trời.

Hắn định dùng tông chủ uy nghiêm, ra lệnh với Kiếm Thú, bởi vì Kiếm Thú là thuộc Thần Kiếm Thú.

Kiếm Thú cự tuyệt, một trảo hất văng Tạ Lâm, sau đó phi tốc chạy xa, thanh tẩy một đạo thẳng tắp.

Đông đảo Thần Kiếm Tông đệ tử kéo tới, không tránh khỏi kinh hãi.

Đường đường là tông chủ, nhưng bây giờ Kiếm Thú không nghe lệnh, không lẽ nó biến tính thành một đầu ác thú.

Tạ Lâm bị đánh hộc máu tung toé, lửa giận tràn lên, ra sức hô to. "Tất cả, tập hợp tiêu diệt phản đồ!"

Mọi người thất kinh hồn vía, một Kiếm Thú, một cái phản đồ, gọi bọn hắn đi đánh sao.

Lý Thanh chạy tới bên cạnh Lê Thu Vũ, nắm tay nàng chạy đi.

Không ngờ mọi người đều xem hắn là Kiếm Ma, vốn dĩ Trịnh Ngọc Thành nói chơi, mấy tên này tưởng thật đâu, vả lại bọn hắn nhìn không thấu Lý Thanh, khả năng dựa trên suy luận hạn hẹp.

Mà hắn cũng không thèm để ý chuyện diệt môn, làm một cái "người tốt" đi xa nơi này là được.

"Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Đi đi rồi nói!"

Lê Thu Vũ hoảng sợ nói một câu, Lý Thanh đáp lại một câu, hai người đằng không mà lên, hướng về Bích Kiếm Môn.

Hiện tại Kiếm Thú xổng chuồng, Kiếm Ma trùng sinh, Tạ Lâm nhìn ra thảm trạng Thần Kiếm Tông, kinh hãi hô to. "Mau ngăn cản bọn hắn!"

Từ xưa tới nay, Kiếm Thú ít khi xuất hiện nhưng vẫn là bảo bối quan trọng, mà Kiếm Thú biến tướng sẽ mang tới điềm báo không tốt.

Hơn nữa, Thần Kiếm Tông đại trưởng lão Trịnh Ngọc Thành đều chết.

Mấy cái trưởng lão cùng đệ tử khác nghe lệnh, có chút phản ứng không kịp, sau đó mới dùng phi kiếm đuổi theo.

Còn Kiếm Thú đã biến mất, một đường khói bụi đi qua, trên mặt đất mấy cái thi thể nằm ngang dọc.

Tạ Lâm trước bị Kiếm Thú nện, ngồi xuống tự trị thương.

Chợt hắn nhớ tới Kiếm Ma, trong lòng phức tạp, bỗng chốc ánh mắt hiện lên một tia hoảng sợ.

"Kiếm Ma nhất định không thể cho phóng, bằng mọi giá giết hắn!"

Năm vị trưởng lão đi đầu, phi kiếm xé gió lộ ra kim sắc, trông rất có tiết tấu.

Kéo theo bầy đệ tử đằng sau, cùng tiến về phía trước, không khác gì tông môn đại chiến, mà số lượng người gia nhập càng lúc đông hơn.

Lúc này Lý Thanh đã cùng Lê Thu Vũ quay về Bích Kiếm Môn, đi tới vườn linh dược.

Trong mắt Lý Thanh vườn linh dược này cũng như một bãi rau tươi, bất quá có thể dùng Tinh Huyết Độc Nhãn ép Chu Tước huyết mạch trên người Lê Thu Vũ.

Linh dược bổ sung cho Diệp Huyết Công, Diệp Huyết Công kết nối với Tinh Huyết Độc Nhãn, lại dùng Tinh Huyết Độc Nhãn dẫn lấy linh dược.

Cái này cũng không theo sách giáo khoa.

Nhưng Lý Thanh không biết luyện đan thuật, còn có thể làm cách nào.

"Thời gian không nhiều, ta chỉ nói một lần, trên người ngươi có Chu Tước huyết mạch, là dạng huyết mạch cực hiếm, ta sẽ giúp ngươi khống chế nó, tăng cao tu vi. Bây giờ cần làm chính là để ta truyền cho ngươi công lực! Vạn nhất thất bại, chúng ta phải mau chóng chạy khỏi Thần Kiếm Tông, còn thành công... Ta nghĩ cũng nên chạy đi, tông chủ cùng trưởng lão đã không còn tin tưởng hai người chúng ta! Ngươi cảm thấy thế nào?"

Lý Thanh tranh thủ nói ra, trước biến chuyển bất ngờ, Lê Thu Vũ hai mắt tròn xoe, sau đó thanh tỉnh đáp lại. "Được, vậy đi về chỗ đệ đệ ta!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »