Kinh Hoa Trú Dạ

Lượt đọc: 756 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
thần ưng (3)

❊ ❊ ❊

Thôi Dập, Chu Kỳ cùng vị Hỗn Tề này nói chuyện với nhau rất hợp. Hỗn Tề toát ra khí chất của một thiếu niên Ngũ Lăng*, không chỉ vì y phục trên mình là gấm vóc lụa là, dung mạo tuấn tú, tiếng Quan Thoại lại pha chút giọng Trường An, hay vì sự am tường khi nhắc đến chợ Đông, chợ Tây, những thắng cảnh trong ngoài kinh thành như sông Khúc, đồng Lạc Du, núi Nam, sông Vị, mà chủ yếu là bởi khí chất vừa kiêu hãnh lại vừa phóng khoáng trên người anh ta.

*

Nguyên văn “五陵年少” (Ngũ Lăng thiếu niên): Ẩn dụ những thiếu niên hào hiệp, công tử nhà quyền quý ở kinh đô.

Khí chất này trên người Thôi Dập và Chu Kỳ còn nồng đậm hơn một chút, vừa ngửi thấy mùi của đồng loại, ba người tất nhiên là nói chuyện hợp nhau rồi. Nghe nói Chu Kỳ đã huấn luyện chim ưng mà Hồi Hột tặng lần trước, Hỗn Tề hết lời khen ngợi:

– Thật không ngờ ở Trung Nguyên lại có người con gái như Chu Tướng quân đây, vừa xinh đẹp, vừa tao nhã lại vừa oai hùng. Chẳng giấu gì hai vị, ở quê chúng tôi cũng có những cô gái biết huấn luyện chim ưng, đi săn, nhưng các nàng hơi thô kệch.

Chu Kỳ trước nay vẫn tự nhận mình là kẻ thô kệch, đây là lần đầu tiên được người ta khen là “tao nhã”. Nàng nghĩ bụng: “Hỗn Tề này quả là tinh mắt”.

Trước cổng Hoàng thành, sĩ tử khoa này đã ra về hết. Chu Kỳ phải dẫn người đi tuần ở mấy phường có nhiều sĩ tử cư ngụ như phường Sùng Nhân để đề phòng có người thi xong thì nghĩ quẩn, bất cần đời gây rối hay ăn mừng quá trớn.

Nàng tỏ vẻ tiếc nuối, nói:

– Tiếc là hôm nay tôi có công vụ trong người, chẳng thể trò chuyện với nhau thỏa thích được. Đợi ngày nghỉ, tôi xin mời một bữa để đón gió tẩy trần cho ngài, khi ấy chúng ta lại ngồi xuống hàn huyên một phen.

Thôi Dập cười nói:

– Hôm qua tôi đã mời anh ấy trước rồi, cô cứ xếp hàng phía sau đi.

Chu Kỳ và Hỗn Tề đều bật cười.

Đối với lời mời của Chu Kỳ, Hỗn Tề đương nhiên vui vẻ nhận lời. Sau khi khách sáo thêm mấy câu, Chu Kỳ và Thôi Dập mới chào từ biệt Hỗn Tề. Thôi Dập cùng Chu Kỳ đi tuần quanh các phường. Trong lúc tuần tra, hai người vẫn nói về đoàn sứ thần nước Hồi Hột và Hỗn Tề.

Chu Kỳ nói:

– Tiểu lang quân người Hồi Hột này đáng yêu thật.

Thôi Dập gật đầu đồng ý:

– Cô có thể hỏi anh ta về tập tính của con chim ưng kia, cả cách người Hồi Hột huấn luyện chim ưng nữa. Dù sao đấy cũng không phải là con chim ưng bình thường, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Chu Kỳ gật đầu cười nói:

– Nghe anh ta kể chuyện ở bên đó, “khói lẻ nhuốm màu đại mạc, ráng chiều in bóng trường hà”, nghĩ đến thôi đã thấy lòng dạ thênh thang rồi. Tiếc là tôi không thể đến tận nơi để tận mắt ngắm nhìn như Nguyên Lục Lang được.

Thấy nàng nửa đầu nói chuyện cũng ra dáng, nửa sau lại nhắc đến vị hiệp khách tham ăn trong “Kỳ án Nam Bắc”, Thôi Dập bật cười trêu ghẹo:

– Cô chỉ đang tơ tưởng đến món thịt cừu xé tay của người ta thôi, đừng có mà lôi “ráng chiều in bóng trường hà” vào đây.

Chu Kỳ cười nói:

– “Ráng chiều in bóng trường hà” cũng nhớ, mà thịt cừu xé tay cũng thương.

– Cô đúng là có phước mà không biết hưởng đấy. Có đầu bếp như anh Tạ ngay bên cạnh mà còn tơ tưởng đến thứ khác.

Tối đó, lúc được bác Đường gọi sang nhà họ Tạ ăn hoành thánh nhân rau tề và thịt lợn, Chu Kỳ bèn kể lời khen của Thôi Dập cho Tạ Dung nghe, đồng thời tỏ ý trân trọng phước phần của mình.

Tạ Dung mỉm cười, múc một cái hoành thánh lên nhấm nháp, ăn xong mới hỏi:

– Ngoài việc muốn đến biên ải ra, Chu tướng quân còn muốn đi đâu nữa?

– Những nơi tôi muốn đi thì nhiều lắm. Giang Nam là phải đến rồi, nhất là phải ra sông Tiền Đường xem thuỷ triều lên xuống. Tôi cũng muốn ra ngắm biển, xem nơi nước trời giao hoà trông ra sao. Tôi cũng muốn ghé vùng Ba Sở nữa, trong truyền thuyết thường thấy vu thuật ở đó, không biết thực hư thế nào. Còn những ngọn núi nổi tiếng như Thái Sơn, Lư Sơn, Tung Sơn, Nga Mi dĩ nhiên cũng phải leo thử một chuyến…

Tạ Dung bật cười, nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, nói:

– Sau này ắt sẽ có cơ hội thôi.

Chu Kỳ mỉm cười, rồi lại nói về đoàn sứ thần nước Hồi Hột:

– Tiểu lang quân người Hồi Hột đó đáng yêu lắm, nhìn thấy chàng thiếu niên như vậy, trong lòng tôi lại thấy vui vẻ.

Tạ Dung đang múc hoành thánh lên ăn, nghe vậy thì khựng lại:

– Thật sao?

Chu Kỳ gật đầu:

– Thật!

– Cả cô và Hiển Minh đều nói như vậy, tôi lại càng muốn gặp anh ta thử xem.

– Mai mốt đón gió tẩy trần cho anh ta thì anh gặp được rồi còn gì?

– Ừm.

Tạ Dung ăn nốt cái hoành thánh kia.

Ai ngờ còn chưa đến ngày nghỉ, Tạ Dung và Chu Kỳ đã gặp được Hỗn Tề.

Đoàn sứ thần Hồi Hột đã tiết lộ ý đồ chuyến đi này với triều đình. Bọn họ hiến thần ưng, thánh vật của Hồi Hột, lên cho Đại Đường, đồng thời ngỏ ý xin cưới công chúa của Đại Đường cho Tùng Kỳ A Bố, trưởng tử của Khả hãn cũng là người kế vị sau này. Tuy Thánh nhân vẫn chưa chính thức triệu kiến sứ giả Hồi Hột nhưng trong triều đã bàn bạc về việc hòa thân này mấy lần rồi.

Kim thượng không có con gái ruột đến tuổi lấy chồng, ngược lại có mấy cô cháu gái đương độ xuân xanh vẫn chưa hứa gả nên trong chuyện này bắt đầu có nhiều sự tính toán.

Tạm thời chưa bàn đến chuyện Đại Đường và Hồi Hột lúc đánh lúc hoà, các bộ tộc Hồi Hột không ổn định, tranh đấu nội bộ không ngừng, Khả hãn Hồi Hột yểu mệnh lại khá nhiều.

Thường thì Hồi Hột cũng chẳng làm gì quá đáng với công chúa Đại Đường, nhưng người Hồi Hột lại có một truyền thống là cha, anh, chú, bác qua đời thì con em, cháu trai sẽ lấy vợ của người đã khuất làm vợ. Nếu Khả hãn kế nhiệm là người của các bộ lạc khác chứ không phải là người cùng một tộc, thì người đó cũng sẽ cưới luôn vợ của Khả hãn tiền nhiệm. Vì thế, có nhiều công chúa hòa thân từng trải qua bốn năm đời Khả hãn. Ngay cả mẹ của Hỗn Tề là công chúa An Hoà, người ban đầu bà ấy lấy là anh trai của Khả hãn Hồi Hột đương thời. Sau khi vị Khả hãn đó qua đời, bà ấy tái giá với cha của Hỗn Tề. Chưa kể đến vùng biên ải giá rét khổ cực, ngủ lều ăn tanh nữa chứ…

Bây giờ Đại Đường đã không còn là thời thịnh thế như ngày xưa, Hồi Hột cũng chẳng được coi là binh hùng tướng mạnh gì cho cam. Đại Đường và Hồi Hột tuy thỉnh thoảng có xích mích nhưng không xảy ra đại chiến, đôi khi còn cùng nhau phối hợp để “dạy dỗ” Thổ Phiên không an phận. Nhìn chung, quan hệ hai bên cũng khá ổn.

Vào lúc thế này, việc gả hay không gả công chúa vốn dĩ là chuyện nước đôi, nhưng có con thần ưng này thì khác.

Thánh nhân hồi trẻ thì cực yêu chim ưng và tuấn mã, sau này có tuổi thì hứng thú đối với những thứ này cũng phai nhạt dần. Nếu không, Thánh nhân không để mặc cho các chức quan huấn luyện ngựa, huấn luyện chim ưng giải tán, để cho tay mơ như Chu Kỳ nhặt được của hời rồi. Tô sư phụ năm đó là người chuyên huấn luyện chim ưng cho Thánh nhân.

Con chim ưng Chu Kỳ từng huấn luyện vì có dáng vẻ oai hùng nên lúc đó Thánh nhân thích lắm, nhưng về sau cũng chỉ mang nó đi săn đúng một lần thôi.

Thế nhưng con chim ưng lần này lại khác, đây là “thánh vật” có thể khiến cho con người “không vào luân hồi”, “không đọa địa ngục”. Hoàng đế đã mấy lần sai Nội giám đến xem con chim ưng này, rõ ràng là vô cùng hứng thú với nó, lại còn đích thân hỏi han về chuyện các cô con gái của các vị vương gia.

Sau chuyện của Lệ Thái tử năm đó, mấy vị vương gia bị chèn ép dữ dội, ai nấy đều ngoan ngoãn tột cùng, nhưng ai mà không thương con gái đâu? Ai mà nỡ chủ động đưa con đi chịu khổ chứ? Mà có chủ động dâng con gái ra cũng chưa chắc nhận được kết quả tốt. Hoàng đế tuổi già đa nghi, nếu biết điều quá thì sợ Hoàng đế nghi ngờ bọn họ có mưu đồ gì khác.

Các vương gia thì ậm à ậm ừ, các triều thần thì lòng sáng như gương, bọn họ chỉ cùng nhau bàn tới bàn lui mà thôi. Người tinh ý đã đoán được chuyện này đa phần sẽ rơi vào đầu Tĩnh An Huyện chúa, con gái của cố Thái tử.

Vị Huyện chúa này đã hai mươi mốt, vẫn chưa hứa hôn, chẳng phải là vừa hay để lấp vào cái hố kia hay sao?

Chuyện công chúa hòa thân chưa quyết định, nhưng ngày lành để hiến thần ưng đã chọn xong rồi.

Tưởng Đại tướng quân gọi Chu Kỳ vào trong cung:

– Lát nữa con cũng đến xem con chim ưng đó đi.

Chu Kỳ cười, hành lễ đáp “vâng”, thầm biết việc này đúng là đã rơi xuống đầu mình rồi.

Nhìn gương mặt tươi vui của nàng, Tưởng Phong cũng mỉm cười, dặn dò một câu:

– Cẩn thận đấy.

Chu Kỳ chắp tay, đáp:

– Thuộc hạ đã hiểu.

Tưởng Phong gật đầu, Chu Kỳ lại hành lễ rồi lui ra. Hai người họ lúc ở riêng cũng chẳng thân thiết với nhau lắm.

Chu Kỳ còn nhân tiện ghé thăm Tô sư phụ. Ông cụ ngày càng già yếu nhưng vẫn còn đủ sức mắng Chu Kỳ non nửa canh giờ liền không nghỉ, quở trách từ đầu đến chân, từ lời nói cho đến dáng đi không sót một điểm nào. Chu Kỳ bị mắng nhiều lần rồi nên cứ cười hì hì chứ chẳng để trong lòng.

Tô sư phụ lại dùng hơn nửa canh giờ còn lại để nói về chuyện huấn luyện chim ưng. Ông cụ nói về cách huấn luyện, về những con chim ưng mình từng huấn luyện. Phần lớn là những chuyện đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần, cũng có những chuyện chưa từng nói, cũng có những chuyện hơi khác những gì đã nói trước đây. Chu Kỳ thỉnh thoảng nói chen vào vài câu, phần lớn thời gian chỉ lắng nghe, còn đề phòng ông cụ bất thình lình vỗ vào gáy nữa.

Nghe ông cụ dạy bảo hơn một canh giờ, ăn ba bốn cái vỗ vào gáy, Chu Kỳ để túi tiền trên người lại rồi lững thững bước ra khỏi cung, đi về phía trước Hoàng thành.

Tuy là Tưởng Đại tướng quân dặn dò nhưng dù sao việc này cũng không phải là việc công, Chu Kỳ cũng không có mặt mũi lớn như Thôi Dập nên sẽ không đường đột đến nhà khách Hồng Lư mà đi đến Hồng Lư Tự.

Nghe nàng nói rõ mục đích đến, Thiếu khanh Hồng Lư Tự là Hứa Do cười nói:

– Chu Tướng quân cẩn thận quá, bao nhiêu người đến xem thần ưng rồi. Ngài sau này chính là người huấn luyện chim ưng chân chính, còn đến tìm tôi nữa chứ.

Chu Kỳ mỉm cười hành lễ:

– Làm phiền Hứa Thiếu khanh rồi. – Sau đó nàng còn nói nhỏ thêm một câu. – Hạ quan sợ bị vị Phó sứ Hồi Hột kia ném ra ngoài ạ.

Hứa Do bật cười.

Vị Hứa Thiếu khanh này đã ngoài bốn mươi, từng thi đỗ khoa Tiến sĩ chính quy, dáng vẻ nho nhã lịch thiệp, nhưng tính tình rất thẳng thắn, có tinh thần trách nhiệm và làm việc khá dứt khoát. Trong các chi của Can Chi Vệ, hai chi Thân và Dậu phụ trách tiếp đón sứ thần và kiều dân của các phiên quốc tại kinh thành. Chi Hợi của Chu Kỳ không có nhiều dịp làm việc với Hồng Lư Tự nhưng mấy lần bàn giao công việc, hai bên đều rất ăn ý.

– Thật đúng lúc, ta cũng đang định đến chỗ họ để thống nhất lại lễ nghi dâng quốc thư và hiến thần ưng. Vị Đại tướng quân Tang Đa Na Lợi kia có hơi kiêu ngạo, đừng để giữa chừng xảy ra sai sót gì mới tốt.

Hai người xuyên qua Hồng Lư Tự, ra khỏi cửa Tây thì bất ngờ bắt gặp được Tạ Thiếu khanh trên phố.

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Ái chà, đây mới đúng là đời người đâu mà chẳng gặp nhau.”

Ba người chào hỏi nhau, Hứa Thiếu khanh cười nói:

– Nhìn là biết Tử Chính vừa từ Ngự Sử Đài phía Bắc ra rồi.

Tạ Dung mỉm cười, đáp:

– Vâng, có một số công văn cần chuyển lên cho Bàng Trung thừa phê duyệt.

Chẳng ai nhiều lời hỏi đến chuyện của Đại Lý Tự, Hình Bộ, Ngự Sử Đài nên Hứa Do, Chu Kỳ đều chỉ gật đầu.

Tạ Dung lại cười hỏi:

– Hai vị đây là… đến nhà khách Hồng Lư hả?

Tạ Dung lại hỏi Chu Kỳ:

– Chu Tướng quân đi xem con chim ưng kia đấy à?

Hứa Do cười nói:

– Quả là người thông minh!

Tạ Dung nói:

– Dạo này tôi cứ nghe về con chim ưng kia suốt, chẳng biết dáng vẻ của nó oai hùng thế nào.

Hứa Thiếu khanh mời chàng:

– Vậy Tử Chính cùng đi với bọn tôi một chuyến là được ấy mà. Trước đó mấy người Lư Thị lang cũng đã đến xem thử rồi.

– Nếu vậy… tôi xin đi theo Hứa Thiếu khanh, Chu Tướng quân một chuyến xem thử vậy. – Tạ Dung cười nói. – Thật không dám giấu hai vị, tôi quả thật có hơi tò mò.

Chu Kỳ mỉm cười lẳng lặng nhìn chàng một cái.

Chu Kỳ lại gặp được Hỗn Tề, cũng gặp được vị Đại tướng quân Tang Đa Na Lợi trông như nửa toà tháp sắt kia.

Cùng là tướng quân nhưng người ta cực kỳ ra dáng tướng quân, vừa đứng trước mặt gã, Chu Kỳ tức khắc cảm thấy mình y như cọng giá vậy.

Tang Đa Na Lợi liếc nhìn Chu Kỳ một cái, lập tức hỏi bằng tiếng Hán trúc trắc:

– Là công chúa hả?

Hỗn Tề vội vàng ngăn gã lại ngay:

– Đây là Tướng quân thuộc Cấm Quân của Hoàng đế bệ hạ.

Tang Đa Na Lợi và Hỗn Tề nói một tràng tiếng Hồi Hột với nhau, người thông dịch chưa kịp nói gì Hỗn Tề đã giơ tay ngăn lại, cười nói với Hứa Do, Tạ Dung và Chu Kỳ:

– Chúng ta hãy đi xem thần ưng trước đã.

Tang Đa Na Lợi sa sầm mặt nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Con chim ưng này được nuôi riêng trong một cái sân nhỏ, có bốn tên ưng nô người Hồi Hột canh giữ chăm sóc.

Mở cửa ra, tên ưng nô đi trước dẫn đường, đưa mọi người bước vào nhà nuôi ưng.

Một cái lồng lớn vuông vức chừng mười thước vuông, ở giữa có một thanh gỗ ngang, một con chim ưng đang đậu trên đó. Nó lớn hơn những con ưng Chu Kỳ từng huấn luyện trước đây một chút, dài gần ba thước, bộ lông trắng như tuyết, chẳng hề có một sợi lông tạp nào, đôi mắt trông cực kỳ sắc bén. Nếu bị nó nhìn chằm chằm bằng đôi mắt ấy quả thực sẽ cảm thấy vài phần thần thánh, uy nghiêm.

Chu Kỳ đi quanh lồng sắt xem xét một vòng. Con chim ưng này được nuôi rất khá, hoạt bát lanh lợi, vẫn còn nguyên cái vẻ hoang dã.

Chim ưng là loài có tính cách dữ dội. Sau khi bị bắt, nhiều con sẽ không chịu ăn uống, còn đâm đầu vào lồng. Con nào phản ứng nhẹ thì ủ rũ, khó thuần dưỡng; con nào phản ứng nặng thì chết rồi. Có những người thiếu hiểu biết, cho chim ưng ăn quá nhiều, sau này đến lúc huấn luyện khắc nghiệt sẽ gặp phiền phức.

Ra khỏi nhà, nhờ người thông dịch giúp đỡ, Chu Kỳ lại hỏi ưng nô vài câu. Tên ưng nô nhìn Hỗn Tề. Thấy Hỗn Tề gật đầu, hắn lập tức trả lời các câu hỏi của nàng. Chu Kỳ cũng thầm chắc chắn hơn.

Còn Tang Đa Na Lợi thì nhìn Chu Kỳ thêm mấy lần. Xem ưng xong, cả đoàn đi ra ngoài. Hỗn Tề mời mấy người Tạ Dung đến sân chính ngồi.

Sau khi mọi người an toạ, Hứa Thiếu khanh mới bắt đầu nói chuyện của mình. Ông ta cùng Hỗn Tề và Tang Đa Na Lợi xác nhận lại một vài chi tiết trong lễ nghi dâng quốc thư và hiến thần ưng. Hỗn Tề mỉm cười gật đầu, Tang Đa Na Lợi thì nghiêm mặt chẳng nói năng gì.

Hứa Thiếu khanh cười nói:

– Con chim ưng này là lệnh huynh Tùng Kỳ A Bố săn được. Bắt được con chim ưng lớn thế này, hẳn lệnh huynh là người dũng mãnh, oai hùng lắm.

Hỗn Tề liếc thoáng Tang Đa Na Lợi rồi đáp:

– Gia huynh là dũng sĩ của Hồi Hột chúng tôi. Võ công quyền cước đều do Tang Đa Na Lợi Đại tướng quân dạy cả.

Nghe họ ca ngợi Tùng Kỳ A Bố, vẻ mặt Tang Đa Na Lợi thoáng giãn ra, gã nói:

– Năm kia, Tùng Kỳ A Bố chỉ dẫn theo ba tên tuỳ tùng, gặp phải bầy sói trên thảo nguyên, không chỉ an toàn rút lui mà còn đả thương được cả con sói đầu đàn. Trong lớp trẻ thế hệ này của Hồi Hột, ngài ấy quả thực là một người hiếm có.

– Ồ. – Hứa Thiếu khanh gật đầu. – Chẳng biết quý nhân ấy tuổi tác thế nào?

Nói đoạn, nhìn sang Hỗn Tề:

– Đã là anh em của Chánh sứ, chắc tướng mạo cũng tương đồng nhỉ?

Tang Đa Na Lợi liếc Hỗn Tề chứ chẳng đáp lời. Hỗn Tề cười nói:

– Gia huynh ba mươi lăm tuổi. Tướng mạo cực kỳ oai hùng. Còn tôi thì giống gia mẫu hơn một chút.

Hứa Thiếu khanh cười nói:

– Chánh sứ là cháu ngoại của thiên tử, dung mạo quả là tương tự với các vị vương gia.

– Hết chương 74 –


Nguồn: Tứ Thời Yên Cảnh
Được bạn:Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bánh anh đào