Sau cái đêm gió Đông ấy, trời bỗng ấm hẳn lên. Chỉ một hai hôm sau, mấy gốc hạnh trong vườn nhà Chu Kỳ đã nở quá nửa, từng chùm hoa hồng phơn phớt chi chít trên cành trông rực rỡ lạ thường.
Lúc này, ánh nắng ban chiều len qua từng đoá hoa, chiếu xuống tấm thảm lớn của người Hồ trải dưới gốc cây. Tấm thảm này không phải là thứ quý giá như thảm Tuyên Châu, mà là thảm người Hồ dùng lông lạc đà, lông cừu xe thành sợi thô rồi dệt thành thảm, tuy không mềm mại nhưng rất dày dặn.
Trên thảm kê một chiếc bàn trà lớn, trên bàn đặt một ấm gốm và chén tách, trong ấm là trà sữa mật ong mua ở ngoài vẫn còn toả hơi nóng nghi ngút. Bên cạnh lại có một khay mứt, bên trong bày mấy món ăn vặt như mứt hạnh, mận khô, lê ngâm, bánh sữa, vv. Có món là Chu Kỳ mua sẵn, có món là mới mua ở tiệm trà sữa.
Chu Kỳ và Thôi Dập, hai người tranh thủ lúc bận rộn để nghỉ ngơi và “ngắm hoa” ngày xuân, đang ngồi chễm chệ bên bàn trà, một người thì mặt mày bị dán đầy mảnh giấy, chau mày nheo mắt hòng suy nghĩ cách vớt vát đường sống, một người thì cười tủm tỉm, ung dung tự tại.
Thôi Dập cười nói:
– A Chu à, hay cô đi rửa tay, sờ cái túi thơm rồi mình chơi lại từ đầu đi?
Thôi Dập cũng lấy làm lạ, kỹ năng chơi bài của Chu Kỳ bao năm vẫn không tiến bộ thì cũng thôi, sao vận may lúc nào cũng nhọ thế nhỉ?
Chu Kỳ là kẻ chơi bài dở nhưng tính lại bướng, tự bốc một lá, nói:
– Không! Tôi thấy ván này mình vẫn còn cầm cự được thêm một lúc nữa!
Thôi Dập bật cười ha hả.
Hai người tiếp tục vừa chơi bài, vừa tán dóc.
Mai là tết Thượng tị, lại là dịp mỗi năm một lần mà sĩ phu, thường dân, nam nữ cả thành đều đổ ra đường vui chơi, cũng là dịp khiến Cấm Vệ Quân, phủ Kinh Triệu phải đau đầu.
May mà tết Thượng tị chỉ có một ngày, còn diễn ra vào ban ngày, đỡ hơn tết Thượng nguyên cho đi chơi đêm suốt ba ngày liền.
Hơn nữa, sau tết Thượng nguyên năm nay, Trịnh Phủ doãn nghe theo kiến nghị của Tạ Thiếu khanh, dâng sớ xin chiêu mộ dân binh để tuần tra trong các phường và những nơi đông người mỗi dịp lễ tết, đồng thời dán bố cáo trị an, ra lệnh cho lính gác phường đi tuyên truyền loan báo. Chu Kỳ cũng đã đến bẩm báo việc này với Tưởng Đại tướng quân một lần. Mấy vị Tướng công trong triều cũng thấy đây là một ý hay nên đồng ý phê duyệt.
Việc chiêu mộ dân binh diễn ra cực kỳ thuận lợi. Việc này không cần luyện binh, không làm lỡ dở công việc thường ngày, chỉ bận rộn những dịp lễ lớn. Ngoài ra, đây còn là công việc bảo vệ người thân, bạn bè, hàng xóm, ít nhiều cũng nhận được trợ cấp của quan phủ. Vì thế, người đến ứng tuyển làm dân binh khá đông.
Ngay cả việc “giáo hoá vào dịp lễ” cũng làm ra dáng lắm. Nửa tháng trước, trước cửa phường đã dán bố cáo nhắc nhở người dân vào tết Thượng tị, ra ngoài phải khoá cửa nẻo cẩn thận, lên phố thì bớt tụ tập đông đúc, đừng chen lấn xô đẩy, đàn bà con gái chớ nên đi một mình, vv.. Sau đó còn các mục chuyên để cảnh cáo những kẻ định làm việc xấu. Lời lẽ viết trong bố cáo lần này hết sức dân dã và dễ hiểu, thậm chí còn khá “dí dỏm” nữa. Chúng vừa thuận miệng dễ nhớ, vừa dễ truyền tụng, khác hẳn bố cáo nghiêm túc và khó hiểu của phủ Kinh Triệu trước đây.
Có những sắp xếp này, lại bố trí canh gác như những năm trước nữa là hòm hòm rồi. Thôi Dập và Chu Kỳ đã bố trí canh gác xong xuôi từ mấy hôm trước. Đây toàn là việc quen tay hay làm nên giờ gần đến ngày lễ lại đâm ra rảnh rỗi.
Chu Kỳ nói với Thôi Dập, khen Trịnh Phủ doãn lần này làm việc quá tốt, nhất là tờ bố cáo kia, chừng như đổi mới cách làm luôn.
Thôi Dập cười nói:
– Ngạc nhiên chưa? Chuyện này chủ yếu là bút tích của anh Tạ cả đấy.
Chu Kỳ kinh ngạc không thôi. Thôi Dập lên tiếng bênh vực Tạ Dung:
– Anh Tạ tuy thích ra vẻ một tí nhưng cũng là một người thú vị đấy.
Chu Kỳ cười:
– Tôi đâu có thấy Tạ Thiếu khanh nhàm chán đâu. Người như Tạ Thiếu khanh ấy à, vẻ ngoài trông thì trầm tĩnh, hướng nội, nhưng bên trong không chỉ thú vị, mà khéo còn rất…
Chu Kỳ đắn đo tìm từ. Thôi Dập ngẫm nghĩ rồi tiếp lời:
– Có sức hút ngầm.
Chu Kỳ đấm tay vào lòng bàn tay, thầm nghĩ: “Cậu Thôi nói chuyện lúc nào cũng vừa tục lại vừa khéo thế này cả”.
Thôi Dập đắc ý nhoẻn cười, Chu Kỳ cũng cười lên theo. Hai người nói xấu bạn sau lưng mà không hề chột dạ tí nào. Tạ Dung bước vào sân, phía sau là chú mèo béo Phỉ Phỉ cùng sang đây chơi.
Thấy hai người cười ngây ngô, Tạ Dung thuận miệng hỏi:
– Đang nói gì mà vui thế?
Thôi Dập cười đáp:
– Nói anh đấy chứ ai. Anh muốn biết nói gì không?
Chu Kỳ nâng chén trà lên, tiếc là chén trà quá nhỏ không che hết được đôi mắt cong cong và khoé miệng cười mỉm của nàng.
Tạ Dung không thèm để ý đến họ, ngồi xuống chỗ bên bàn dành sẵn cho mình. Phỉ Phỉ cũng ngồi ngay ngắn trên thảm y hệt chủ nhân của mình. Nếu đôi mắt nhỏ của nó không liếc trộm đồ trên bàn thì trông cũng nghiêm chỉnh ra phết đấy.
“Ái chà! Em ấy ngộ nghĩnh và dễ cưng quá trời!”
Chu Kỳ nhón một miếng bánh sữa trong khay đặt vào lòng bàn tay. Phỉ Phỉ khoan thai bước tới, ngửi một cái rồi bắt đầu nhấm nháp.
Chu Kỳ thường xuyên đút Phỉ Phỉ ăn nên giờ đã biết rõ thứ gì cho nó ăn được, thứ gì thì không, chỉ cho nó ăn một miếng là rụt tay lại. Phỉ Phỉ ăn xong, tỉnh bơ leo lên đùi nàng, gối đầu lên cánh tay đang cầm bài của Chu Kỳ, dụi dụi mấy cái rồi nhắm mắt lại.
Chu Kỳ há hốc miệng, niềm vui đến quá bất ngờ! Đây là lần đầu tiên Phỉ Phỉ chủ động cho mình ôm.
Ân huệ của “mỹ miêu” thật khó phụ bạc! Chu Kỳ đổi bài sang tay kia nhưng vẫn thấy bất tiện:
– Tạ Thiếu khanh, giúp tôi đánh nốt ván này được không? Anh xem tôi đây này…
Vẻ mặt của nàng nửa như cầu khẩn, nửa như khoe khoang. Tạ Dung nhìn Chu Kỳ rồi lại nhìn Phỉ Phỉ, cuối cùng cũng gật đầu nhận lấy bộ bài của nàng.
Chu Kỳ cười tủm tỉm, chuyên tâm vuốt ve mèo. Thế nhưng Tạ Dung vừa nhận bài của Chu Kỳ thì chau mày, bất giác nhìn vị Chu Tướng quân kia một thoáng, thầm thắc mắc: “Sao lại có người đánh bài thành kiểu này chứ?”
Chu Kỳ tỏ ra hết sức lởi xởi:
– Không sao đâu, thua thì cứ tính cho tôi.
Nghĩ thử mà xem, bảo một người như Tạ Thiếu khanh có vẻ ngoài điềm tĩnh và hướng nội, bên trong không biết có sức hút ngầm hay không, dán giấy lên mặt thì đúng là chuyện khó xảy ra thật.
Chu Kỳ lại nhìn chú mèo trong lòng, đúng là chủ nhân thế nào thú cưng thế ấy, nhưng cái vẻ giả vờ nghiêm trang của Phỉ Phỉ sao mà đáng yêu đến thế?
Chu Kỳ gãi gãi cằm nó, Phỉ Phỉ kêu “gừ gừ” một tiếng, không mở mắt mà chỉ dụi dụi vào lòng Chu Kỳ.
Chu Kỳ cảm thấy trái tim mình sắp tan chảy mất rồi.
Lời thỉnh cầu khó nói trong lòng bất giác lại nảy mầm, Chu Kỳ hỏi:
– Tạ Thiếu khanh, cho Phỉ Phỉ sang nhà tôi chơi mấy ngày được không?
Tạ Dung, người đang giúp Chu Kỳ dọn dẹp tàn cuộc, thản nhiên nói:
– Không được.
Chu Kỳ ai oán thở dài một hơi:
– Rõ ràng là bọn tôi đôi bên tình nguyện… lòng dạ anh sắt đá ghê gớm!
Giọng điệu y hệt một tiểu nương tử bị chia rẽ uyên ương.
Tạ Dung thoáng khựng lại rồi tiếp tục điềm nhiên đánh bài.
Đã không thể sớm tối bên nhau, Chu Kỳ tất nhiên là ôm Phỉ Phỉ thêm được lúc nào hay lúc ấy. Nàng lại ghé mũi vào người Phỉ Phỉ. Mùi thơm trên người Phỉ Phỉ quá đỗi đặc biệt, có mùi sách cũ như mùi mấy quyển tiểu thuyết cũ mà Chu Kỳ đã mua, nhưng cũng không hoàn toàn là vậy, còn có cả mùi bánh bao hấp vừa mới ra lò, mùi thơm ngòn ngọt của bột mì quyện với mùi hoa hạnh mùa xuân…
Thôi Dập khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: “Cùng là một bộ bài, sao vào tay anh Tạ lại thành ra khó nhằn thế chứ… Chẳng lẽ ván này mình sắp thua rồi hả?”
Tạ Dung ngước mắt lên, vừa hay trông thấy vẻ mặt say sưa của Chu Kỳ thì tay khẽ run run. Một lá bài rơi xuống bàn.
– Hả? – Thôi Dập cười lớn. – Đã đánh ra thì không được hối hận đâu nhé! Anh Tạ, lần này anh thua chắc rồi!
Tạ Dung mím môi cười.
Chu Kỳ cũng bật cười, còn tưởng Tạ Thiếu khanh là người không gì không làm được, thì ra cũng là một tay gà mờ giống mình…
Biết chàng là “đồng đạo”, Chu Kỳ cực kỳ hào phóng:
– Dán giấy vào bên má này của tôi đi, vừa hay đối xứng luôn.
Tạ Dung lẳng lặng nhặt một mảnh giấy lên, chấm nước rồi dán vào trán mình.
Thôi Dập lại càng hưng phấn hơn, ha ha ha ha, anh Tạ à, anh cũng có ngày hôm nay!
Chu Kỳ cũng cảm thấy dáng vẻ này của Tạ Dung mới mẻ hết sức. Còn Tạ Dung lại điềm nhiên như không.
Dán giấy lên trán xong, Tạ Dung lại chơi thêm một ván cờ, đọc Tuyển tập truyện cười Chu Kỳ cho mượn một lát, rồi để nguyên mẩu giấy đang dán trên trán đi xem Chu Kỳ dạy Thôi Dập luyện đao.
Mặc cho đằng kia bóng đao ảnh kiếm, Phỉ Phỉ vẫn nằm trên thảm ngủ ngon lành.
Mấy mẩu giấy trên mặt Chu Kỳ đã bay sạch từ lâu, nàng xoay người vung đao ra. Vì đang dạy cho Thôi Dập nên nàng đánh rất chậm, thế nhưng trong từng đường đao lại như ẩn chứa sức mạnh cả ngàn cân.
Tạ Dung phát hiện một khi cầm đao trên tay, Chu Kỳ dường như thay đổi hẳn, chẳng thấy bộ dạng cợt nhả và lười biếng ban đầu đâu nữa, chỉ còn vẻ tĩnh lặng tựa hồ nước biếc xanh giữa chốn núi sâu ngày hạ.
Thu chiêu xong, Chu Kỳ vác đao cười sảng khoái. Đấy, lại cái bộ dáng ấy rồi.
Tạ Dung cúi đầu uống cốc trà sữa đã nguội, mẩu giấy dán trên trán rủ xuống bên vành cốc.
– A Chu, có chiêu nào đơn giản hơn không? Riêng cái bước đi chéo này thôi tôi đã học không nổi rồi…
Thôi Dập xoay người một cái, suýt chút thì vấp ngã. Thôi Thiếu doãn mới rồi còn tung hoành ngang dọc, khí phách ngời ngời, giờ đây lại chau mày cụp mắt.
– Khó quá trời, tôi khổ quá đi mất…
Những khoảnh khắc như vậy luôn trôi qua thật nhanh. Đến lúc chiều tà, vì ngày mai tết Thượng tị nhiều việc nên Thôi Dập hiếm khi không ở lại phường Khai Hoá ăn cơm, cầm mấy bức tranh về cách luyện đao do Chu Kỳ vẽ riêng cho mình đi về. Tạ Dung cũng cáo từ.
– Hửm? Phỉ Phỉ đâu? – Chu Kỳ hỏi.
– Nó ngủ say quá rồi, thôi cứ để cho nó ngủ đi. Mai cô ra ngoài thì đưa nó cho bác Đường là được.
Chu Kỳ nhoẻn miệng cười, hạnh phúc đến quá bất ngờ! Thật bất ngờ làm sao!
Tạ Dung quay người về nhà, khoé môi thấp thoáng nét cười, bàn tay chắp sau lưng vẫn đang nắm chặt mẩu giấy xé vội trước khi ra cửa.
– Hết chương 58 –