Kinh Hoa Trú Dạ

Lượt đọc: 620 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
kẻ đa tình (4)

❊ ❊ ❊

Sân của Lữ Trực nằm ở phía Bắc sân của Sử Đoan. Hai sân nhà cách nhau rất gần, ở giữa chỉ cách một khoảnh rừng thông nhỏ với bảy tám gốc cây, men theo đường mòn vòng sang cũng chỉ chừng ba bốn mươi bước là cùng.

Lúc đi tới gần, đám người Tạ Dung phát hiện cửa sân đã khoá rồi. Ba người nhìn nhau, chẳng lẽ cậu Lữ này cũng xảy ra chuyện rồi hả? Bằng không thì lúc này hắn bỏ đi đâu được chứ?

Ba người đi về phía Tây, đi thêm chừng năm mươi bước nữa thì tới nơi ở của cậu Tiêu. Nơi này nằm sát cửa Tây của vườn Tùng Vận. Ra khỏi cửa vườn này là đến cửa Tây của lữ quán, đi ra khỏi cửa Tây lữ quán là đến đường phố ở trong phường.

Tạ Dung bước lên gõ cửa. Ra đón là hai sĩ tử: một người có vóc người cao ráo, mặt chữ điền, lông mày rậm, giữa hai lông mày có nếp nhăn; người còn lại có thân hình gầy yếu, mắt nhỏ mày mỏng, nom khá văn nhã. Cả hai đều mặc áo vải bông hơi cũ.

Thấy đó là hai vị quan viên, một người mặc áo dài đỏ thẫm, một người mặc áo dài đỏ nhạt, hai sĩ tử vội thi lễ:

– Mỗ là Lữ Trực, mỗ là Tiêu Khoan, kính chào các vị quý nhân.

Tạ Dung hoà ái nói:

– Mỗ và Thôi Thiếu doãn, Chu Tướng quân đến đây vì chuyện của cậu Sử. Bọn ta muốn hỏi hai vị lang quân mấy câu.

Nghe thấy Chu Kỳ là một vị Tướng quân, hai vị sĩ tử cũng không tỏ ra ngạc nhiên gì, chỉ hành lễ lần nữa rồi mời ba người Tạ Dung vào phòng khách ngồi.

Tạ Dung ngồi trên sập nhìn hai người Lữ, Tiêu:

– Hai vị lang quân và cậu Sử là sĩ tử đồng hương, cùng đi từ phía Nam đến đây, lại ở chung mấy tháng nay, thiết nghĩ là quen thân nhau rồi nhỉ. Cậu Sử này hồi sinh thời có mắc bệnh gì không?

Lữ Trực liếc nhìn Tiêu Khoan rồi đáp:

– Mỗ chưa từng nghe nói cậu ấy mắc bệnh gì cả.

Tiêu Khoan cũng nói:

– Mỗ cũng chưa từng nghe nói cậu ấy mắc bệnh gì hết.

Tạ Dung kinh ngạc hỏi:

– Nếu không phải do sức khoẻ kém, tại sao năm ngoái cậu ta lại vắng thi chứ?

Lữ Trực nhìn sang Tạ Dung, buồn bã nói:

– Không phải do bị bệnh đâu ạ. Năm ngoái mỗ cũng đi thi nên biết chuyện này khá rõ. Đấy là do đêm hôm trước cậu ấy tới lầu xanh chơi nên dậy trễ mà thôi.

Chu Kỳ và Thôi Dập nhìn nhau, cả hai đều thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương: “Ái chà, vị này còn cà lơ hơn cả bọn mình nữa!”

Tạ Dung cũng cạn lời, ngừng lại một thoáng mới nói:

– Quả nhiên là một tài tử phong lưu, phóng túng.

– Phóng túng như vậy mà năm nay vẫn được tiến cử, xem ra quan Thứ sử và Biệt giá quý phủ đánh giá cao tài năng của cậu Sử lắm.

Bấy giờ, kỳ thi của Bộ Lễ không dán tên thí sinh; kỳ thi ở các châu, phủ cũng tương tự như vậy. Năm ngoái, Sử Đoan bỏ thi vì một lý do hoang đường như thế, vậy mà năm nay cậu ta vẫn được tiến cử vào kinh. Chuyện này đúng là hơi kỳ quặc.

Lữ Trực có vẻ hơi do dự.

Tạ Dung ôn tồn nói:

– Hai cậu cứ việc nói ra, đừng ngại, bọn ta cũng chỉ hỏi mấy câu để tra án mà thôi.

– Triệu Sử quân phủ tôi quả thật rất quý Trang Chi. Ngài ấy từng nói rằng, “Trang Chi giống ta”, lại còn nói “Sử lang có phong cách của thời Ngụy Tấn”.

Tạ Dung gật đầu, thì ra là quan Thứ sử đánh giá cao Sử Đoan này.

Tạ Dung nhìn về phía Tiêu Khoan vẫn im lặng nãy giờ:

– Ai cũng nói Sử Đoan phong lưu. Tiêu lang quân ở ngay cạnh cửa Tây, chắc cũng từng gặp các tiểu nương tử qua lại với cậu ấy nhỉ?

Tiêu Khoan hơi xấu hổ, lúng túng đáp:

– Từng gặp mấy lần nhưng mỗ nhìn không rõ lắm, hình như mỗi lần đều khác nhau.

Lữ Trực nói:

– Chúng tôi thi khoa Minh kinh, khác với đám Tiến sĩ bọn họ. Chúng tôi phải học hành bán sống bán chết, ít khi lui tới những nơi như thế, do vậy không biết rõ ạ.

Tạ Dung bùi ngùi cảm thán:

– Hai vị vừa là đồng hương, lại cùng thi khoa Minh kinh, nếu cả hai đều thi đỗ thì sẽ là bạn cùng năm. Tình bạn như vậy thật tốt biết bao. Ngô lang và Sử Đoan cùng thi khoa Tiến sĩ, đều có văn tài xuất sắc, mối quan hệ của họ thế nào?

– Trường Hành tuy là con em sĩ tộc nhưng tính tình rất khá, không hề có mấy thói hư tật xấu như vậy.

Lữ Trực trả lời hơi lạc đề nhưng Tạ Dung lại hiểu ý trong lời nói đó.

Lại hỏi qua loa thêm vài câu nữa, Tạ Dung bèn đứng dậy nói:

– Ta biết sĩ tử khoa Minh kinh đều eo hẹp thời gian, cho dù sắp thi đến nơi thì học thêm chút nào hay chút nấy vậy. Thôi ta không quấy rầy hai vị học hành nữa. Nhưng ngày mai phải thi rồi, hôm nay chớ nên học hành muộn quá, kẻo vào trường thi lại uể oải.

Lữ Trực, Tiêu Khoan đều đứng dậy nói cảm tạ.

Thấy cậu Tiêu lúc đứng dậy thì xoa eo, Tạ Dung lại quan tâm hỏi thêm một câu:

– Ngồi lâu quá dễ bị như vậy, đứng dậy vận động một chút cho máu huyết lưu thông là ổn thôi.

Hai người lại cám ơn lần nữa rồi cùng nhau tiễn ba người Tạ Dung ra về.

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đi về trước vài bước thì ra khỏi vườn Tùng Vận, băng qua con đường nhỏ, đẩy một cánh cửa gỗ màu đen ra là đến đường lớn.

Quán rượu nhà họ Tống khá rộng rãi, nằm ngay phía đối diện bên kia đường. Sắp đến giờ cơm nên thực khác ngồi trong sảnh khá đông.

Trong quán bày đầy bàn chân cao kiểu người Hồ, đặc biệt là chiếc bàn lớn ở giữa có thể ngồi chừng hai mươi người, xem ra là dành cho sĩ tử tụ họp tiệc tùng. Xung quanh là mấy chiếc bàn nhỏ hơn có thể ngồi từ bốn đến sáu người. Một bức bình phong lớn sáu cánh vẽ cảnh sơn thuỷ đặt sau bàn lớn để ngăn cách với đại sảnh. Trên bình phong vẽ những cảnh đẹp trong, ngoài thành Trường An như sông Khúc, tháp Nhạn, Lạc Du Nguyên, núi Chung Nam. Tất cả không phải là nét vẽ sơn thuỷ màu lục lam thường thấy thời nay, mà là tranh thuỷ mặc được vẽ bằng bút pháp viền nét và loang mực. Bức bình phong này bày trong đại sảnh trông không hề hoa lệ hay loè loẹt. Trong sảnh còn bày lác đác vài bồn cây cảnh, những đóa hoa hạnh nở sớm cánh hồng phơn phớt, nhuỵ hoa e ấp. Trên tường trắng treo hai bức tranh chữ, trên kệ ở góc phòng đặt một cái lò sưởi. Mặc dù là quán rượu nhưng nơi này trông vô cùng thanh nhã, nhìn sơ cũng biết là nơi kiếm tiền của giới trí thức.

Thấy ba người đi vào, hoả kế lập tức chạy ra đón. Bởi vì Tạ Dung, Thôi Dập mặc đồng phục của quan viên nên hoả kế niềm nở vô cùng.

Đã đến rồi thì ăn ở đây luôn vậy, ba người tìm một chiếc bàn sát tường sau bình phong rồi ngồi xuống.

Hồi sáng Chu Kỳ đã ăn khá nhiều nhưng bây giờ lại thấy đói bụng rồi. Thế là nàng gọi món cá trước, rồi gọi thịt cừu xào thì là, gà tơ xào thù du, thêm một bát thịt heo chưng nữa. Hôm nọ ăn thịt heo chưng ở nhà Tạ Thiếu Khanh ngon quá sá. Hôm nay trời rét, gọi thêm một nồi đầu cá mè hầm, vừa có cá ăn, vừa có canh uống, ấm cả người luôn! Gọi thêm món đậu phụ xào cải trắng với thịt muối xào nấm là đủ rồi. Bởi vì buổi chiều còn có công vụ nên họ không gọi rượu, Chu Kỳ lại gọi thêm mấy chiếc bánh thịt lừa.

Hoả kế bưng đồ uống nóng lên.

Tạ Dung hỏi:

– Cho hỏi tối qua có bốn sĩ tử ở trọ tại lữ quán đối diện, trong đó có hai người trông rất tuấn tú, một người cao lớn, một người gầy gò hơn một chút, cùng nhau đến đây ăn cơm, anh có nhớ không?

Hoả kế nói:

– Đúng là có bốn vị khách như thế, chẳng biết có phải là bốn người quý nhân nói đến không. Bọn họ ngồi ngay bàn bên cạnh đây, trong đó có một lang quân vừa gõ bàn, vừa hát vang, nói tới tháp Nhạn, hái hoa gì đó, đoán chừng là sĩ tử tham gia khoa cử năm nay đấy ạ.

Quán rượu chuyên phục vụ cho giới trí thức quả nhiên không tầm thường, ngay cả hoả kế cũng hiểu được thơ văn, lời lẽ cũng thật nho nhã.

– Người hát xướng này phải chăng là một vị lang quân có diện mạo đẹp đẽ, phong thái phóng khoáng không?

– Phải, phải ạ.

– Trong lúc dùng bữa, bốn người bọn có gì khác thường không?

– Khác thường… vậy thì không có ạ. Khách đến đây dùng bữa đều là người lịch sự, không thích gây chuyện, cùng lắm chỉ là uống say rồi gõ bàn ca hát như vị lang quân kia, hoặc nhảy múa một chút mà thôi.

Hoả kế cười bồi nói tiếp:

– Quý nhân xem, khách đông thế này mà chỉ có ba người bọn tôi phục vụ, thực sự không có thời gian quan sát kỹ các vị khách được.

Lúc này lại có khách vào, Tạ Dung cho hoả kế vài đồng tiền thưởng rồi để hắn đi làm việc của mình.

Không tiện đàm luận tình tiết vụ án trong quán rượu, thức ăn được dọn lên, ba người chuyên tâm dùng bữa. Nhìn món thịt cừu xào thì là bỏ rất nhiều tỏi băm và món gà tơ xào thù du, Thôi Dập kinh ngạc hỏi:

– A Chu, tôi nhớ cô đâu có thích vị đậm đà thế này. Cô thích vị ngọt kia mà, sao hôm nay lại gọi món cay thế? Còn món thịt heo chưng này nữa, toàn món anh Tạ hay gọi thôi. Chẳng lẽ cô ăn ké cơm nhà anh Tạ nhiều quá, khẩu vị cũng giống hệt anh ấy rồi à?

Chu Kỳ nhìn qua một lượt, quả thực là vậy… sơ ý một chút mà khẩu vị đã bị bác Đường dẫn đi lệch đường rồi.

Nhưng suy cho cùng thì tiểu nương tử dễ thẹn thùng, làm sao Chu Kỳ thừa nhận chuyện này được?

Chu Kỳ nhìn Thôi Dập, vẻ mặt như muốn nói: “Anh tinh ý một chút, hiểu ý một chút đi”.

– Bên cạnh anh không có người hầu, anh có mang túi tiền theo không đấy?

Thôi Dập:

– …

Thôi Dập là người chẳng bao giờ bận tâm chuyện gì, bình thường bên cạnh luôn có người hầu đi theo, làm gì có chuyện tự mình mang tiền theo. Nhưng hôm nay Tuyệt Ảnh không đi theo, Đích Lư lại bị phái đi cùng sai nha điều tra Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý rồi.

Chu Kỳ tỏ vẻ ghét bỏ, hỏi tiếp:

– Túi tiền tôi nhiều lắm cũng chỉ có năm mươi đồng là cùng, đủ ăn cái gì chứ?

Thôi Dập:

– …

Chu Kỳ bỗng nhoẻn miệng cười, ân cần nói với Tạ Dung:

– Đa tạ Tạ Thiếu khanh hôm nay mời cơm. Đợi khi nào nhận lương tháng, chúng ta đến lầu Phong Ngư đi, tôi mời.

Thôi Dập “xì” một tiếng:

– Cô Chu, khí tiết của cô đâu rồi?

Tạ Dung liếc mắt nhìn Thôi Dập một cái, dịch món đầu cá hầm trước mặt ra xa anh một tấc.

Thôi Dập lập tức vứt luôn khí tiết cho chó gặm:

– A Chu gọi đồ ăn tuyệt thật. Đã sang xuân mà tuyết lại rơi, đúng là nên ăn chút đồ cay để xua khí lạnh.

Vừa nói Thôi Dập vừa tự múc cho mình một chén canh đầu cá đầy ăm ắp.

Chu Kỳ bật cười, khoé miệng Tạ Dung khẽ nhếch lên, Thôi Dập thích ăn đầu cá nhất.

Ba người cơm nước xong, lại đi về vườn Tùng Vận trong lữ quán Thanh Vân. Nhìn vào sân nhà ẩn sau rừng thông phủ đầy tuyết trắng, Thôi Dập nói:

– Tôi vẫn cảm thấy Sử Đoan này là tự mình tìm đường chết. Ban đầu tôi thấy cậu Ngô kia nói chuyện không thật. Cậu ta cùng thi khoa tiến sĩ với Sử Đoan, có lẽ giữa họ có quan hệ cạnh tranh gì đó, nhưng cậu ta lại giúp Sử Đoan che giấu chuyện năm ngoái vì đi lầu xanh mà bỏ thi, có thể thấy quan hệ của họ khá tốt. Nếu cả hai đều thi đỗ, bọn họ vừa là cùng quê, vừa là cùng năm, trên quan trường cũng có thể nâng đỡ lẫn nhau. Quan trọng là cậu ta giết Sử Đoan để làm gì? Cũng không phải chỉ có hai người họ thi tiến sĩ.

Chu Kỳ nói:

– Cũng chưa chắc đã là quan hệ tốt. Cậu Ngô kia là con em sĩ tộc lâu đời ở phía Nam, lại là kẻ sĩ, chú trọng “miệng không nói lời ác”. Lý do Sử Đoan vắng thi chẳng đứng đắn gì nên cậu ta không nhắc đến cũng nên. Vả lại, cũng như anh nói đấy, bọn họ được xưng là “Trường Sử, Đoản Ngô”, cũng phải tránh hiềm nghi chứ.

– Theo như lời cô nói, một quân tử như cậu ta cũng không thể là hung thủ. Ngược lại cậu Lữ kia có vẻ hơi đáng nghi. Hắn thoạt trông là người thẳng thắn, không giấu được chuyện trong bụng, không giữ được lời trong miệng, nghĩ gì là phải làm ngay. Với tính tình của hắn, chắc chắn không hợp với một người phóng khoáng lại cay nghiệt như Sử Đoan. Lúc hỏi chuyện, chúng ta hẳn cũng nhận ra được điều này rồi. Biết đâu chừng Sử Đoan đã nói hoặc làm gì đó khiến hắn nổi lòng giết người cũng nên.

Thôi Dập càng nói càng hào hứng:

– Hắn lại có vóc người cao lớn, biết đâu lại là người vừa biết văn lại vừa biết võ. Ban đêm, hắn lẻn vào nơi ở của Sử Đoan, thừa dịp Sử Đoan say rượu thì chuốc thuốc kích thích cho cậu ta…

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ và Tạ Dung:

– Hai người thấy sao?

Chu Kỳ ngẫm nghĩ, chưa đáp lời.

Tạ Dung nói:

– Đợi lát nữa hỏi Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý đã. Nếu vẫn không hỏi ra được gì thì e rằng phải mổ xác thôi. Vụ án của Sử Đoan này khó ở chỗ nguyên nhân cái chết chứ không phải động cơ gây án. Suy cho cùng, với tính cách của Sử Đoan thì trong lữ quán này, từ Phan Biệt giá cho đến mấy vị sĩ tử được tiến cử kia, ai cũng có thể có động cơ gây án cả.

– Hết chương 51 –


Nguồn: Tứ Thời Yên Cảnh
Được bạn:Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bánh anh đào