Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 138
đặng phù dung mối thù

❊ ❊ ❊

Chiến địa xoay quanh Kim Đào cùng Đặng Phù Dung, lúc này Lý Thành Thiên quay về hỗ trợ Nguyên Huyên, về phần Kim Đào đã đuổi tới Đặng Phù Dung, song phương đều mang thương thế trên người.

Nhưng luận tình huống hiện tại, Đặng Phù Dung tương đối ảm đạm.

Suốt quá trình, Kim Đào chỉ bị từ Niêm Tổ Chân Thánh như bạt sơn cử đỉnh một quyền, thụ thương không thể nói là nhẹ, nhưng không tới mức đưa mình vào hiểm lộ.

Mặt khác, Đặng Phù Dung không được Niêm Tổ Chân Thánh tiên đan bồi dưỡng, Lý Thành Thiên ra tay cũng quá nặng, lấy đi nàng nửa cái mạng.

Hai cái người này đối mặt nhau, Kim Đào vẫn là vượt lên chiếm phần thắng.

Chưa kể, Đặng Phù Dung biết mình yếu hơn Kim Đào rất nhiều, cho dù là ngang bằng nhau mà thụ thương, chưa chắc đánh bại được hắn, nói chi tới bây giờ.

Kim Đào nhận ra Đặng Phù Dung không thể chạy thoát, mỉm cười nói. "Ngươi muốn ta giúp ngươi nhập ma, hay là ta sẽ đánh tan trên người ngươi ma tính? Đặng Phù Dung."

"Đừng nhiều lời, liền động thủ đi!" Đặng Phù Dung tản mát ra một tầng hắc khí bao quanh thân thể, sắc mặt khó coi mà tàn nhẫn, thân ảnh ảm đạm mà quật cường.

Kim Đào nói. "Nhưng ta không hiểu, ngươi từ trước tới nay ít xen vào những việc như thế này?"

Đại tư tế chính là quan tâm tới tâm linh công sự, tiên đoán cùng tổ chức lễ hội, nhưng Kim Đào là phạm nhân đã ba năm qua, người ta mặc kệ hắn, nhưng Đặng Phù Dung muốn tìm tới hắn.

Kim Đào có thể nghĩ tới Bạch Hồ, nhưng bao nhiêu đây là chưa đủ, hắn nghĩ Đặng Phù Dung đã cất công theo dõi mình.

Đặng Phù Dung mở miệng cười vang một tiếng, tóc bay trong gió, nói. "Ngươi hoàn toàn nói không sai!"

"Ta cũng chưa bao giờ chạm trán với ngươi nha?"

"Ngoại trừ lúc này!"

Đặng Phù Dung bình tĩnh nói, Kim Đào gật đầu tán thành. "Nhưng trước đó, ta vẫn không có lỗi với ngươi?"

"Sai!" Đặng Phù Dung nói, hai mắt ẩn chứa hàn mang. "Ba năm trước, tiểu đoàn năm trăm người, có một người... Đó là ta thân ca ca!"

Kim Đào nhìn nàng, dừng lại mấy giây như muốn hồi tưởng.

Hoá ra nàng hạ thủ với hắn, còn có nguyên nhân như vậy sâu xa.

Hắn đã giết rất nhiều binh sĩ, không chỉ Đặng Phù Dung, mà là thân ca ca của những cái khác, nếu nói như vậy, hiện tại rất nhiều tiểu muội có thù với hắn nha.

Chỉ là hắn không ngờ tới, trong đó có một người là cùng Đặng Phù Dung có liên quan.

Uổng phí ba năm, không thể giết hắn, rốt cuộc Đặng Phù Dung không màng tới mà làm ra bất hủy chi độc, một việc tổn hại âm đức hết sức.

Bất hủy chi độc, là từ long độc tạo thành, hiếm có cực kỳ, cũng là hung ác cực điểm.

Nếu Kim Đào chết, hồn phách hắn bị bất hủy chi độc dày vò, kia mới là cực hình giáng lâm, bất quá hắn đã gặp may khi được Lý Thành Thiên tìm thấy.

Ngoài Lý Thành Thiên, Kim Đào không nghĩ ai có thể trừ đi dạng này độc dược.

Đặng Phù Dung chịu khó hi sinh, hoá ra là mình đã giết thân ca ca của nàng.

"Ta chỉ có một cái ca ca, ngươi lấy đi rồi, ta phải đòi mạng ngươi tế hắn vong linh!" Đặng Phù Dung nói tới đây, lòng ngực khẩn trương hô hấp, khoé miệng cũng có chút ép ra máu tươi, nhưng mà ngoan lệ.

Xem ra, nàng không còn duy trì được trong bao lâu.

Nàng biết chạy không thoát được tay Kim Đào, gặp ngay cừu nhân, định quyết chiến tới cùng.

Kim Đào cười khổ nói. "Ta sợ ngươi diễn kịch đi! Nhưng nếu là thật... Đột nhiên ta lại không muốn giết ngươi."

Giết người đền mạng, có thù tất báo, hắn hiểu rõ cái này đạo lý.

Nói cho cùng Đặng Phù Dung đã suy kiệt, nếu hắn tha cho nàng, nàng cũng sẽ không thể làm gì hắn.

Từ xưa tới nay, đã ra tay chính là không bao giờ rút lại, không hối hận.

Nhưng hắn vẫn là không muốn liên lụy gia đình người khác, hắn không cha mẹ, không huynh đệ tỷ muội, nhưng hắn có một cái sư phó lão đầu tử.

Hắn hiểu rõ, cảm giác mất đi người thân là như thế nào, còn là không phải tự nhiên mà chết.

Nhưng Đặng Phù Dung cười nói. "Ngươi đừng giả nhân giả nghĩa! Ngươi không giết ta, ta cũng sẽ giết ngươi! Hôm nay, ta cùng Niêm Tổ Chân Thánh thất bại, sớm muộn gì cũng phải chết, ta đành sử dụng cuối đời công lực làm tròn đạo nghĩa."

Giống như là, Kim Đào không giết nàng chính là sỉ nhục nàng.

Kết quả đều như nhau mà thôi.

Nhưng thà chết vì đạo nghĩa, so với chết vì nhiệm vụ thất bại, nghe liền biết cái trước oai phong hơn hẳn.

Rốt cuộc Kim Đào nói. "Được thôi! Nhưng trước khi chết, ngoại trừ ta, ngươi còn có thù hận với người khác hay không? Sau đó ta sẽ kể lại cho bọn hắn, đỡ phải mất công mọi người khó hiểu."

"Ngoại trừ ngươi... Không còn ai khác."

"Tốt, tốt lắm!" Kim Đào thở dài một đạo, huy động Ma Đàm lướt tới, ma khí đại tác, ngũ ma triều nguyên.

Đằng kia, Đặng Phù Dung rống lên một tiếng, huyết khí bạo phát khắp thân thể với một trận lực lượng, tựa hồ thiên địa đều bị nhiễm máu, long trời lở đất.

Kim Đào lại gần liền dừng lại, sắc mặt hơi động.

Cái này không nằm trong hắn dự tính, cho dù Đặng Phù Dung tại đỉnh phong trạng thái cũng không thể mạnh như vậy.

Không lẽ là thù hận?

Nhưng xét thực tế cũng không liên quan lắm.

Từ trong huyết vụ, Đặng Phù Dung một chưởng vỗ tới.

Kim Đào bất đắc dĩ dùng đoản đao đỡ lấy...

Bàng!!!

Kim Đào ói máu, thân thể bị đập bay ra ngoài, lần này không tránh được buộc kinh hãi.

Đây là Đặng Phù Dung thực lực?

Giả heo ăn thịt hổ?

Kim Đào lại nghĩ, nếu có như vậy thực lực, cần gì diễn trò, trực tiếp giết hắn từ lâu có phải hơn không?

Không ngã xuống, nhưng hắn bắt được... Trên đất một cọng cỏ mọc dài.

Phảng phất hắn trọng lượng chỉ bằng một đầu côn trùng, chính cọng cỏ xanh có chút cong xuống, nâng đỡ hắn.

"Ha ha ha, không hổ là Sa La Nhân Kim Đào, thân thể nhẹ như giấy!" Đằng kia Đặng Phù Dung truyền âm tới.

Cũng là không biết Đặng Phù Dung đang nghĩ gì, nhưng nàng lúc này thân thể đang treo tại không trung, xung quanh chính là hồng huyết chi khí, mù mịt tanh tưởi.

Đây là huyết khí, cũng là ngút trời oán khí.

"Kim Đào, hôm nay ta chết, cũng phải cùng ngươi chôn cùng!" Đặng Phù Dung hét lớn một tiếng, thân thể cấp tốc bay tới.

Đương nhiên, Kim Đào đứng cùng với nàng không có cảm giác, làm sao chôn cùng, thể hiện như vậy đặc sắc tình cảm.

Đặng Phù Dung bay tới, huyết khí tràn lan trên đại địa, chính là mặt đất cũng phải rỉ máu.

Trước mắt Kim Đào là một tràng đỏ thắm, sắc thái mạnh tới mức khiến người chói mắt cùng buồn nôn.

Càng là, Đặng Phù Dung trên gương mặt, hai mắt trong sáng, hắc bạch phân minh.

Như là có thể thông suốt vạn vật, vô tư vô ý.

Kim Đào chú ý tới nàng hai mắt, giật mình khẽ nói. "Ma tính tự động diệt trừ rồi?"

Nhìn thêm một hồi, rốt cuộc Kim Đào đứng thẳng người, như là muốn đón nhận cái này một phiên thịnh nộ.

Đặng Phù Dung đang muốn đoạt mạng hắn, nhưng hắn không sợ, mà lại bình thản cực kỳ.

Lúc này Đặng Phù Dung một trảo cũng là rất gần...

Kim Đào cúi đầu, thở dài...

"Hoá ra là... Hồi quang phản chiếu."

Vừa vặn bàn tay của Đặng Phù Dung dừng lại trong gang tấc, huyết khí mờ nhạt, để lại trên gương mặt nàng một tia cương quyết, nhưng là không cam tâm.

Kim Đào đồng thời đánh ra một chưởng, Đặng Phù Dung vô lực văng đi, ánh mắt thoáng qua hắc thiên, từ trong miệng vu huyết tầng tầng xả xuống bên dưới.

Nhìn lại một hồi, Kim Đào như muốn chiêm nghiệm thêm thứ gì đó, tiếp tục lấy ra bầu rượu.

Nhưng rượu hết sạch từ lâu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »