Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 136
hoá ra ta là phật tổ chân truyền đệ tử

❊ ❊ ❊

Niêm Tổ Chân Thánh thôi động chân khí, phát huy thần lực, song quyền hướng tới phía trước, nhưng lần này là biến hoá vô số quyền ảnh, thế đánh như bão táp.

Những quyền ảnh này cũng không phải ảo ảnh, mà là quyền kình phóng ra với tốc độ nhanh, một trả mười, mười trả trăm.

Vô số quyền ảnh như thế, trải rộng khắp phương viên năm mươi mét, tiến hành bao vây, có thể cảm giác được không khí chính bị bóp nghẹt, nội bất xuất ngoại bất nhập.

Mỗi một đạo quyền kình đều dồn nén thần lực, hết thảy, từ giữa trời hung hăng rơi xuống Lý Thành Thiên cùng Kim Đào, tựa hồ mỗi một đạo quyền kình chính là núi lớn.

Lý Thành Thiên nhìn tới vô vô tận tận quyền kình, trùng điệp khó dứt, nếu chỉ dựa vào Ngũ Thanh Thực Hư Giáp sợ là không thể tiếp tục lì đòn.

Mà muốn trực tiếp xông ra ngoài, tất bị quyền kình nuốt chửng, tụi nó, nguy hiểm vẫn là nằm tại biên giới.

Tiếp theo Lý Thành Thiên ném ra một kiếm, vô tận quyền kình lúc này, gặp vô tận kiếm khí.

Tinh Đình Điểm Thủy!

Lý Thành Thiên quét kiếm, kiếm phong san sát, kiếm khí vạn hướng bắn ra, cùng với quyền kình chính là đâm đầu vào.

Bất quá đối với một cái Thần tộc, Lý Thành Thiên đồng thời hoá giải thế đánh này, hi vọng cũng không có bao nhiêu.

Ngược lại, kiếm khí của hắn có thể chịu quyền kình bẻ gãy, cùng hắn bị quyền kình bóp chết trong địa phương này.

Nhưng hắn chỉ cần phá một trong số đó, không cần phá hết, một trong số đó mà thôi, sau khi lộ ra khoảng trống hắn sẽ liền nhảy ra ngoài.

Bên ngoài Niêm Tổ Chân Thánh mà tấn công tới tấp, cũng là không biết kết quả như thế nào.

Nhưng hắn đã lựa chọn không tấn công, mà là quay về hướng khác.

Là Huyền Âm Sơn!

Hắn thấy Nguyên Huyên cùng Trương Chúc Linh trên đỉnh núi.

Lựa chọn này chính là, một bước phóng lên, đuổi tới trên đỉnh núi hai người.

Niêm Tổ Chân Thánh không còn có thể câu nệ, vinh nhục nhất thời, nhưng không hoàn thành nhiệm vụ, chính hắn về nhà chưa chắc bảo toàn tính mạng.

Thầm nghĩ như vậy, Niêm Tổ Chân Thánh càng là khẩn trương lo sợ.

Hắn thật hối hận, nếu như ban đầu mình nghe lời Đặng Phù Dung, mọi chuyện sẽ không tới hồi khó xử như vậy.

Làm sao hắn nghĩ ra được, hắn là người Thần tộc, nhưng lại có hai cái phàm nhân đấu ngang bằng với Thần tộc.

Còn tiếp tục kiếm chuyện, mặc dù hắn nghĩ mình có thể chiến thắng, nhưng tuyệt không dễ dàng, trong khi đó Trương Chúc Linh còn sống sờ sờ.

Nàng vốn bị treo án tử, hắn làm nhiệm vụ thất bại, bản thân hắn sẽ thay nàng nhận lấy.

Đối với Thần tộc, án tử càng là đau khổ trăm bề.

Cho nên chỉ còn cách giam chân Lý Thành Thiên cùng Kim Đào, rảnh tay cướp người.

Vừa lên tới đỉnh núi Niêm Tổ Chân Thánh đã thấy, trước mắt mình là một cái hoà thượng đầu trọc, hoà thượng một quyền mà đánh.

"Khai Sơn Đạo!"

Cuồng phong chưởng tới.

Để cho Niêm Tổ Chân Thánh trên người y phục run rẩy.

Niêm Tổ Chân Thánh cười một tiếng, nói. "Hoà thượng từ bi, không nhẫn tâm ra tay!"

Đương nhiên hắn nhận Nguyên Huyên một quyền, không hề hấn gì, bất đắc dĩ thốt lên.

Nguyên Huyên là đang cảm thấy chiến trận quá lửa, dùng quạt thổi mát hắn đây mà.

Niêm Tổ Chân Thánh bay cách một đoạn, Nguyên Huyên trong lòng đánh bộp một tiếng, một quyền của hắn bao quát hết thảy thuần túy lực lượng, vậy mà không thể đẩy lui đối phương cho dù một tấc.

Thuần túy, chính là mỗi ngày thức dậy mở cổng chùa, năm sáu giờ sáng, "Hây a" một quyền, "Hây a" hai quyền.

Mà Nguyên Huyên từ nhỏ tới lớn tập quyền, quyền pháp thẳng tắp, thật đủ thuần tùy.

Niêm Tổ Chân Thánh cười sau đó, lắc mình một cái biến mất.

Nguyên Huyên kinh hãi quay đầu lại, quát lên. "Ngươi muốn đánh thì tìm bần tăng!"

Trương Chúc Linh đang ngồi xổm mà chơi xây tháp, nhìn lên, phát hiện một cái đại thúc râu dài hướng mình nhìn chằm chằm.

Đại thúc miệng nở nụ cười, đầy đủ hạ lưu.

Lập tức nàng biết đây là phản diện nhân vật, đứng lên, tay cầm một viên đá ném tới.

Niêm Tổ Chân Thánh không ngờ nàng dám ném mình, cái trán va chạm cùng viên đá, vang lên một tiếng sao mà thanh thúy.

"Người xấu, mau cút đi!" Trương Chúc Linh ngón tay hướng vào mặt Niêm Tổ Chân Thánh, động tác ung dung mà khiêu chiến cùng với Lý Thành Thiên có thể liều mạng.

Niêm Tổ Chân Thánh nụ cười càng lúc dữ tợn, bàn tay xoè ra. "Tiện nhân, chết!"

Lập tức lam quang bao trùm lên, chợt Trương Chúc Linh không thể cử động, kinh hãi nhìn lấy một luồng ánh sáng đang sắp rơi vào đầu mình.

Khiến gương mặt nàng không còn tí huyết sắc.

Lúc này, nàng nghe bên tai có tiếng quát lớn.

"Ngã Phật Từ Bi!"

Bàng!

Tại địa phương nổ tung, nhưng Niêm Tổ Chân Thánh chính là biến sắc, nhìn tới trong gió từng mảnh vải vụn, đầy trời đỏ thắm.

Bên này, Nguyên Huyên chỉ còn bộ quần áo màu trắng, cùng với phật châu, cà sa nhưng không thấy trên người.

Nguyên Huyên thầm lắc đầu.

Quả nhiên là hàng nhái.

Niêm Tổ Chân Thánh quay lại nhìn Nguyên Huyên một chút, sau đó đưa bàn tay về phía Trương Chúc Linh, lam quang đại trận.

Nguyên Huyên sắc mặt lộ ra tâm huyết, nắm chặt ngực áo, kéo một cái, cởi bỏ cái áo trắng.

Lúc này cơ bắp cuồn cuộn, vai to ngực lớn, mười hai múi bụng.

"Ngã Phật Từ Bi!"

Cái áo chính là bay thẳng tới Trương Chúc Linh, lấy tốc độ nhanh quấn quanh người nàng, hun đúc phật lực.

Bàng!

Lam quang thất bại công kích, nhưng là cái áo càng là không chịu nổi, rách thành trăm mảnh, cùng với cà sa tàn tích bay lượn trên Huyền Âm Sơn đỉnh núi.

Cà sa hàng nhái, áo này cũng là đồ si đa.

Trương Chúc Linh nhìn qua Nguyên Huyên, vỗ vỗ tay. "Dừa đại ca, ngươi chơi giỏi lắm!"

Hai lần mà không thể làm được gì, Niêm Tổ Chân Thánh rốt cuộc nhìn lại Nguyên Huyên.

Mà Nguyên Huyên mười cái ngón tay chính là bám vào lưng quần, làm động tác chuẩn bị tuột xuống, cắn răng nói. "Thí chủ, đừng ép bần tăng!"

"Ai là thí chủ của ngươi?" Niêm Tổ Chân Thánh gầm lên. "Vậy ta đành phải cho ngươi cùng cái áo hạ tràng!"

Nói rồi, một quyền giơ cao, nhưng sau đó dừng lại, Niêm Tổ Chân Thánh biến thành hoài nghi nói. "Vừa rồi... Ngươi sử dụng là... Như Lai Thần Chưởng!"

Nguyên Huyên độc nhãn bèn đảo một hồi, nói. "Ta cũng không biết!"

Niêm Tổ Chân Thánh hừ lạnh, nói. "Ngươi đừng giả vờ, chỉ có Phật Tổ chân truyền đệ tử mới có được Như Lai Thần Chưởng!"

Cái này, đối với Nguyên Huyên là hoàn toàn mới lạ.

Nếu bần tăng là đệ tử của Phật Tổ, bây giờ hẳn là đang ngồi trên bàn thờ thụ hương hoả đi, đứng đây làm cái gì.

Dừng lại một chút, Niêm Tổ Chân Thánh ánh mắt có chút sợ sệt. "Phật Tổ đệ tử, vậy... Thì ra chúng ta cùng một phe!"

Nói tới đây, cười to một tiếng. "Đáng lý ngươi nên giúp ta mới đúng chứ, đại sư, có hiểu lầm hay không? Còn nếu ngươi cố ý chống đối ta, tội nhưng nặng nha!"

Nguyên Huyên cảm giác trong đầu chính là vỡ vụn.

So với Địa Tạng Kinh, những lời này càng là khó tiêu hoá.

Rốt cuộc nói. "Thí chủ, nói tiếng người, ách... Ý bần tăng là, thần phật bình đẳng, nhưng nhân loại chính là vô tri, cố tìm hiểu rất dễ sa vào mê cảnh."

Bắt đầu hại não.

Lần này tới phiên Niêm Tổ Chân Thánh nhức cái đầu, bèn nói. "Lời đại sư nói ta thật không dám hiểu!"

"Ha ha! Tức là, con người có mắt, quyền pháp không mắt, thí chủ tới đây sẽ bị đánh cho bầm mắt!"

Không dám hiểu, hắn giải thích cho hiểu.

Niêm Tổ Chân Thánh có chút giật chân mày, sau đó "Ngao" một tiếng, phi tốc mà vọt tới.

Nguyên Huyên cũng đã tính ra trường hợp này.

Nhưng Hàng Ma Lục Đạo quá yếu, không thể đánh nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »