Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 101
chạy trốn (1)

❊ ❊ ❊

Trương Chúc Linh bị Lý Thành Thiên ôm chặt, say mê trong vòng tay ấm áp của hắn.

Đứng trước anh hùng nữ nhân không thể kiềm được cảm xúc, bị trái tim bất khuất thuần hoá trở thành ôn nhu, ngược lại anh hùng cũng là khó qua ải mỹ nhân.

Chợt Lý Thành Thiên nhớ lại một chuyện, vội buông tay nói. "Ta còn phải về chuẩn bị, đợi trời tối ta sẽ đưa ngươi đi!"

"Nhưng chúng ta đi đâu?" Trương Chúc Linh hỏi.

"Bất cứ nơi nào ngươi muốn!"

Lý Thành Thiên dứt lời đứng lên, Trương Chúc Linh gọi hắn. "Thiên ca, ngươi... Ngươi thật sẽ quay lại tìm ta sao?"

Nhìn nàng một bộ dạng sợ bị bỏ rơi Lý Thành Thiên nảy sinh đau xót, từ trong áo hắn lấy ra một thứ đưa tới.

Năm ngón tay mở ra, bên trong là một đôi kim sắc cánh bướm, đập vào liền khiến ánh mắt Trương Chúc Linh dịu đi.

"Đẹp quá!"

"Ngươi thích không? Ta tặng ngươi!"

Vô Ưu Điệp tiến vào lòng bàn tay Trương Chúc Linh, để cho nàng một loại cảm giác thanh nhàn thoải mái, xung quanh phẳng lặng đi nhiều.

"Coi như đây là tín vật, ta sẽ trở lại!"

Lý Thành Thiên đi ra bên ngoài phòng, Trương Chúc Linh nhìn theo, ánh mắt toàn là hạnh phúc.

Ít ra được giây phút ngắn ngủi này còn hơn cả đời chẳng gặt hái được gì.

Sau khi Lý Thành Thiên thoát khỏi Trương Gia Phủ liền trực tiếp đi tới Lâm thị, Hung Linh Đường.

Phùng Hạ Nhân vừa nhìn thấy hắn liền mặt mày rạng rỡ, phảng phất tiệm đang ế khách đột nhiên có người tới giải khốn, nhưng hắn là không phải mua hàng.

"Phùng đại thúc, việc về Thiết Giác Sài sao rồi?"

Nói ra Lý Thành Thiên đều ngại, nhưng hắn cần dùng vàng cùng tiền tích vốn, chắc chắn sau này sẽ cho Trương Chúc Linh một cuộc sống đầy đủ.

Thấy hắn khẩn trương như vậy Phùng Hạ Nhân nói. "Cái tên này, mới có ba bốn ngày đã tới đòi tiền, ta làm sao bán hết 120 cái sừng cho ngươi? Bất quá ta cũng đã gửi đi mười cái, chưa hồi tiền, nhưng ta có thể cho ngươi ứng trước!"

Phùng Hạ Nhân vào trong lấy tiền, lúc ra trên tay thả xuống bàn tám khối lớn tiền đồng sáng bóng, cũng là tám đồng ngân tệ. "Như đã hứa, ta lấy hai ngân tệ. Nhưng đợi khi lấy đủ tiền ta nghĩ giá bán được còn cao hơn, lúc đó trả ngươi thêm!"

"Phùng đại thúc, đa tạ!" Lý Thành Thiên vô cùng cảm kích, từng chữ thật chậm nói ra, đem toàn bộ số tiền bỏ vào trong túi áo.

Phùng Hạ Nhân nhìn Lý Thành Thiên sắc mặt không đúng, quan tâm nói. "Tiểu Thiên, ngươi đang gặp chuyện gì à?"

"Không có gì!" Lý Thành Thiên không có nhiều thời gian, nhanh chóng cười tạm biệt. "Đại thúc, lần tới ta gặp ngươi, nhất định cùng ngươi uống rượu cho đã!"

...............

Hoà thượng Nguyên Huyên về phòng trọ, bày ra số tiền mình hôm nay bán được mà thưởng thức, tuy lần này không thể nhận tới vàng nhưng các vị "tỷ muội" kia cũng là mua hết tranh.

Hơn nữa còn cho hắn một tấm danh thiếp, thật không ngờ Tiểu Nguyệt là người Uyên Kinh, chẳng trách vung tiền lại không thương tiếc như vậy.

Nguyên Huyên đem tiền cất vào túi vải, đặt qua một bên, tiếp theo đi tẩy người sau đó về phòng đọc kinh.

Thắp sáng một toà đèn liên hoa, cánh hoa màu vàng nhưng hoả quang màu đỏ, toả ra bên ngoài một tầng tranh sắc huyền mị.

Khoanh chân ngồi xuống, một tay gõ mõ tụng niệm, nhắm mắt an thần.

Mơ hồ thấy được, tại hắn không gian xung quanh có chút chuyển động, như thể thiên địa đang theo kinh ngữ vặn vẹo đi.

Nếu là trọ quán lão bản thấy cảnh này sẽ sợ hãi gọi hắn cuốn đồ ngay lập tức.

Lý gia thôn.

Kim Đào về nhà, cầm tiền định thông báo cho Lý Thành Thiên, nhưng tìm mãi vẫn không thấy hắn đâu, nói như vậy thực chất liếc mắt nhìn một cái liền nhìn khắp căn nhà.

"Lại biến đi đâu rồi? Coi như ta giúp ngươi giữ tiền." Kim Đào nói, sau đó đi thẳng tới bếp mở nồi đất.

Cơm chín, thức ăn cũng là nấu sẵn.

"Có ý tứ! Vậy ta chờ ngươi về ăn cơm!" Kim Đào hài lòng nói, chuyển sang phóng lên giường ngồi xuống.

Từ trong ngực lấy ra một quyển sách cũ bỏ trên giường, hai tay với tốc độ không nhìn kịp kết thành đạo ấn, miệng ngâm chú ngữ.

Cùng lúc gió thổi vào nhà, liền thấy trước sau nhà hai thanh cửa cùng cửa sổ đóng chặt, tựa hồ bật cơ quan.

Đột nhiên quyển sách không cánh mà bay ngang mặt Kim Đào, không gió mà từng trang từng trang lật ra không ngừng, cho tới vị trí nhất định mới dừng lại.

Hơn nữa men theo chú ngữ râm ran, từng đạo huyết văn lượn lờ chui vào giữa trán hắn.

Có cảm giác như Kim Đào là đang muốn thôn phệ văn tự.

Giao Long Phủ, Bất Vân huyện, tại một đạo thiếu đi ánh nắng sơn lĩnh.

Răng rắc, oanh!!!

Động môn đột nhiên nổ tan nát, cát đá cùng sắt thép văng tung toé.

Doạ cho vài cái nam nhân canh giữ bên ngoài ôm đầu chạy trốn, từng cái gương mặt kinh hãi quay lại.

"Bế quan thời gian ngắn ngủi như vậy mà đường chủ đã đột phá, thật là đáng sợ!"

"Chúng ta mau về báo cho giáo chủ!"

Trong động một tràng tiếng cười sảng khoái mà ra, sau đó một cái nam tử cởi trần dạt khói bụi bước tới, trên da thịt màu đồng còn thấy được hơi nước bị bốc lên.

Đây cũng chính là Vương Thiên Báo.

"Cuối cùng ta đã đem Nguyên Tố Chí Tôn mười tám thức cho toàn thành, Vương gia các ngươi chờ lấy cho ta! Khoan đã... Cũng may là còn có ân nhân giữ lại trên người ta đôi tay này, ta phải quay lại tìm hắn trước đã!"

..............

Trời tối tại Trương gia thôn yên tĩnh phá lệ, Lý Thành Thiên giữ đúng lời hứa quay lại tìm Trương Chúc Linh, trong phòng Trương Chúc Linh nhìn thấy hắn liền vui mừng cực độ, gọi Tiểu Vân cùng nàng lên đường, để lại trên bàn một phiến tâm thư.

Trương Tường cùng Trương Bảo bận bịu chữa thương cho các thị vệ, cho nên không ai dòm ngó tới, Lý Thành Thiên dễ dàng đưa Trương Chúc Linh ra ngoài.

Lý Thành Thiên chuẩn bị một đầu ngựa, dìu tay Trương Chúc Linh ngồi lên yên ngựa, phần hắn chính là nắm dây cương dẫn đi.

Trên lưng ngựa Trương Chúc Linh hiếu kỳ nói. "Thiên ca, ngươi không cùng ta lên ngựa sao?"

Lý Thành Thiên lắc đầu nói. "Ta không muốn tiếng vó ngựa sẽ đánh thức người ở đây, ta tự tay dẫn ngươi đi cũng được rồi!"

Được vài mét Trương Chúc Linh quay mặt nhìn lần cuối Trương Gia Phủ. "Cha ta sẽ không sao chứ?"

"Đừng lo lắng! Người muốn bắt là ngươi, bọn hắn sẽ không dám làm gì Trương đại nhân!"

Thôn dân có thói quen ngủ sớm, giờ phút này ngay cả đèn lồng cũng không có, thuận gió mà đi, phảng phất thế gian này chỉ còn lại hai người, tự do tự tại.

Cảm giác này đối với Trương Chúc Linh vừa ưa thích, trong lòng lại xôn xao vô cùng.

Chợt nàng nhìn xuống vai Lý Thành Thiên, nói. "Thiên ca, hứa với ta một chuyện được không?"

Lý Thành Thiên nghĩ nhanh qua, nói. "Được, ta hứa!"

Bất kỳ chuyện gì hắn cũng sẽ đáp ứng nàng.

"Nếu như hai ta bị người quan phủ bắt lại, Thiên ca, ngươi không được phản kháng!"

Đây là Trương Chúc Linh không muốn Lý Thành Thiên lún sâu thêm nữa, bọn hắn trốn tránh đại tư tế đã là có tội trạng, nhưng nếu gặp người quan phủ với tính cách Lý Thành Thiên sẽ không bỏ qua.

Lý Thành Thiên có thể bảo vệ nàng mà đánh yêu vật, dẹp cường đạo, nhưng quan phủ thì đừng làm vậy, hắn làm sao có thể chống lại quan gia, chống lại triều đình, Bình An Quốc luật pháp sẽ nghiêm trị hắn.

Đó là cái kết nàng không bao giờ mong muốn.

"Linh nhi, ta hứa với ngươi!" Lý Thành Thiên đáp.

Trương Chúc Linh mỉm cười yên tâm.

Không ngờ có một ngày nàng lại đi theo một cái nam nhân.

"Nếu được lựa chọn, ta muốn có một hôn lễ, được mọi người tới chúc mừng, nhưng là..." Trương Chúc Linh trong mắt hiện lên ao ước nói.

Lý Thành Thiên khẽ nhìn lên, nhưng không nói gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »