Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 146
trương gia phủ số kiếp

❊ ❊ ❊

Nghe xong Lý Thành Thiên cũng là có chút sững sờ, kế đến đem bàn tay xoa đầu Trương Chúc Linh.

Đã như vậy, hắn càng phải thành thành thật thật làm hải tặc, bảo hộ nàng.

Hắn hiện tại không muốn dựa vào Tiên đồ cảnh giới, một lúc tuyên chiến cả Bình An Quốc, làm vậy thật quá lộ liễu, hơn nữa gây nhiều Thần tộc sẽ nhìn hắn.

Thế giới này quá rộng lớn, hắn cứ khúm núm trong Lý gia thôn, chẳng rành thế sự, nhưng tột cùng Bình An Quốc vẫn có thể mời tới Thần tộc.

Chỉ cần làm việc mạo hiểm, hạ tràng cũng sẽ không thua gì Niêm Tổ Chân Thánh.

Có những việc, dựa vào thực lực thôi chưa đủ, mà là cần dùng tới đầu óc.

Cho nên tại giữa thế đạo này, Lý Thành Thiên có ẩn nấp một đoạn thời gian cũng chẳng sao, làm tặc cũng chẳng sao, cái gọi là dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Cũng may bước đi đầu tiên của mình không phải là quá khó khăn.

Hắn vẫn thường coi nhẹ hệ thống, nhưng hắn khởi đầu đã là Tiên nhân, đem so với thần tiên hệ thống không đáng là gì, chỉ là cấp bậc thấp nhất, nhưng đối với một cái phàm nhân không dễ có được hai chữ này.

Khả năng là do hắn có được tại Địa Phủ đặc thể, căn bản đã siêu việt phàm nhân.

Cũng có thể hắn không phải hồn xuyên, mà là trực tiếp xuyên qua thời không, cho nên còn chút dư vị với tiền kiếp đã trải qua tu luyện.

Xét về mặt nào Lý Thành Thiên khởi đầu cũng đều quá tốt.

Cái hắn cần lúc này, là chờ đợi, chờ cho trong mọi người ảo tưởng, cái tên Lý Thành Thiên cùng Trương Chúc Linh bị lãng quên, sau đó hắn sẽ âm thầm châm ngòi, một phát nổ tung tất cả.

..............

Tầm ba bốn giờ sáng.

Oanh!

Tiếng nổ phát ra, Trương Gia Phủ đại môn bị chấn văng từng mảnh vụn, đánh thức nhiều cái thôn dân tại Trương gia thôn.

Xa xa gà vịt gọi trong hoảng sợ, từng cái thôn dân vùi mình trong phòng, run rẩy, nhưng là không ai dám lên tiếng.

Bây giờ Trương gia thôn thôn trưởng là Trương Phúc đã chết, Trương Gia Phủ rơi vào tình huống gì bọn hắn cũng đủ hiểu biết.

Nếu ra ngoài, đó là nạp mạng.

Qua đại môn bị đánh vỡ, người đầu tiên là một tử sắc cẩm y lão giả, đai lưng chính bằng ngọc.

Lão giả ánh mắt liếc qua một vòng, mày ưng râu báo, mắt ác như phong, mũi nhọn như két, trên đầu một cái quan mão đen nhánh, kết cấu như khối lập phương.

Dưới hông đung đưa một chút, một phiến ngân bài khắc vào chữ Lễ.

Theo sau cũng có vài chục người lần lượt tiến vào, nhìn qua là một đám hắc y nhân vu sĩ.

Từ xa Tĩnh Tâm chạy tới, hai tay cầm theo mộc côn, đứng lại nói. "Các ngươi là ai, dám xông vào Trương Gia Phủ?"

Lão giả liếc mắt ra sau, một cái vu sĩ như điện xẹt lướt tới, chìa bàn tay, sau đó đã thấy Tĩnh Tâm hai mắt trợn tròn, bị đánh gãy cổ mà ngã xuống.

Lúc này, Trương Gia Phủ tiền viện vắng lặng tới không ngờ.

Lão giả cùng đám vu sĩ trực tiếp tiến vào đại đường, hai cái vu sĩ xông tới tung đá, đạp ngã hai thanh cửa gỗ, bên trong vừa vặn có một người đang bình thản ngồi trên ghế.

Đây cũng chính là Trương Tường.

Thấy như vậy vu sĩ định bước lên, lão giả hai cánh tay đưa ngang chặn lại, tự mình vào bên trong.

Đèn lồng chung quanh khắc hoạ nên Trương Tường một tấm gương mặt tiều tụy.

Hắn nhìn tới lão giả, mở miệng lên tiếng. "Đại nhân có phải là... Công Tây Khải Gia?"

Lão giả khẽ gật đầu, tiếp theo nói. "Trương thần y, ngươi đã hỏi như vậy, ắt hẳn cũng biết ta tới đây là muốn làm gì!?"

Trương Tường có chút thở dài, ngay cả Công Tây Khải Gia cũng đích thân tới đây, Trương Gia Phủ xem ra khó tránh khỏi kiếp số.

Công Tây Khải Gia chính là Bình Quan Quốc đại quan đứng đầu Lễ Bộ, cũng là Bạc Môn tông chủ.

Trương Tường nói. "Biết thì sao, không biết thì sao? Chỗ chúng ta cũng không có thứ mà ngươi cần!"

Đương nhiên hắn đang nói tới Trương Chúc Linh, hiện tại ngay cả hắn cũng không biết Trương Chúc Linh còn sống hay đã chết, làm sao trả lời Công Tây Khải Gia.

Nhưng Công Tây Khải Gia không muốn tìm Trương Chúc Linh, mà nói. "Có thì sao, không có thì sao? Ta chỉ muốn biết, Phù Dung đang ở đâu?"

Trương Tường lộ ra cười khổ. "Công Tây lão gia, dường như ngươi tìm lầm chỗ!? Ta thấy, ngươi dẫn thuộc hạ mình về đi!"

Đang lâm vào cảnh mất nữ nhi, hắn cũng không còn gì thiết tha, Trương Gia Phủ người người dọn đồ đi hết, nếu vu nhân ép hắn, hắn chỉ còn cách quyết đấu một phen.

"Về?" Công Tây Khải Gia mắt lạnh nhìn lên, hừ một tiếng. "Nữ đệ tử của ta, Thập Nhị Vu Lão, năm cái vu tướng đều mất dạng, ngươi lại bảo ta đi về? Bọn hắn không do ngươi làm thì còn ai vào đây? Trương Tường, đừng giả vờ!"

"Công Tây Khải Gia à..."

Chợt âm thanh phát ra, kéo Công Tây Khải Gia cùng vu sĩ nhìn qua một hướng.

Là Trương Bảo bước tới, nét cười khinh miệt. "Nhị ca ta nói không có, tức là không có! Các ngươi đâu phải hạng phụ nhân, cứ đứng đây nằng nặc đòi cho bằng được sao?"

Công Tây Khải Gia hai mắt có chút híp lại. "Còn ngươi là ai?"

Trương Tường nhìn qua tam đệ, tỏ ra khiển trách. "Tam đệ, ngươi không nên ăn nói bậy bạ! Người ta là Công Tây Khải Gia, quan thượng thư nhị phẩm nha, ngươi cẩn thận bị chém đầu!"

Trương Bảo vội đi tới, điệu bộ hối lỗi. "Nhị ca dạy phải! Nhưng... Ta chợt nhớ đây cũng đâu phải Bình An Thành, mà là Trương Gia Phủ nha! Theo luật huyện chúng ta, người lạ tự ý xông vào nhà phá rối, sẽ bị đánh tới chết, sau đó ném xác ra đồng."

Trương Tường bàn tay vỗ đầu mình một cái. "Ngươi không nói ta kém chút quên mất! Ném xác ra đồng... Cái này được, được nha!"

Nhìn tới hai huynh đệ diễn trò, Công Tây Khải Gia cười lạnh. "Xem ra các ngươi đã thật tốt chuẩn bị tâm lý!"

Trong đám vu sĩ, một cái lột mũ áo, để lộ gương mặt chính là của Thiết Thủ, nhìn vào bên trong quát lên. "Trương Bảo, hôm trước chúng ta vẫn chưa xong phân cao thấp!"

Nghe có người gọi mình, Trương Bảo mới là chú ý, nhớ lại, bèn cười nói. "Ngươi là chó Giao Long Phủ sao?"

"Ngươi..." Thiết Thủ bị mắng như vậy liền không nhịn được, nhìn qua Công Tây Khải Gia. "Tông chủ, cho phép ta cùng hắn thử một chút!"

Công Tây Khải Gia quay lại nói. "Hai ngươi quen biết từ trước?"

Thiết Thủ gật đầu, lạnh giọng nói. "Hắn, chính là một trong Thất Nhân Bang!"

Công Tây Khải Gia cũng không quan tâm lắm tới chuyện Thất Nhân Bang, dù sao Thiết Thủ xuất thân từ võ binh, võ binh duy trì, quan binh phát triển, Thiết Thủ đương nhiên rõ hơn hắn.

Nhưng hắn cũng là nghe qua một chút, cười nói. "Một đám đánh thuê mà thôi, ngươi lên đi!"

"Tạ ơn đại nhân!"

Thiết Thủ thân ảnh vọt qua lối vào, thân thể treo tại trên cao, song quyền giãy ra thật nhiều quyền ảnh.

Cùng lúc mái nhà với nền gạch đều là vang lên những tiếng kêu thật to, phảng phất như có đạn pháo đánh vào, dưới mái nhà từng viên ngói rơi xuống, trên nền gạch cũng là bụi đất văng lên.

Lại, quyền kình bao vây bốn phía, ánh đèn lắc lư, một luồng áp lực bao trùm lên đại đường, cảm tưởng như từ sau lưng Thiết Thủ có một bầy hung thú đánh tới.

Chứng kiến cảnh tượng này vu sĩ liền phải hoảng sợ, âm thầm tán dương.

Về phần Trương Tường nhìn qua Trương Bảo, tam đệ hắn chính là cười lạnh. "Cuồng Cẩu Quyền nha, quả nhiên là muốn làm chó!"

Thiết Thủ tức điên, quyền kình cũng là giận sôi phát ra dày đặc.

Trương Bảo một trảo đánh ra. "Để ta bẻ răng chó của ngươi!"

Quát lên một tiếng, đại trảo chính là tấn công vào giữa ngực Thiết Thủ, len qua hết thảy quyền kình.

Một tiếng quát này, hầu như quyền kình đều bị dập tắt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »