Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 179
tinh huyết độc nhãn cao cấp

❊ ❊ ❊

Hoàn tất, tất cả yêu vật trên núi không chậm trễ được, nhảy phóng tới xếp hàng trước mặt Đại Hắc Tử cung kính lễ bái, nhao nhao cảm ơn.

"Hắc thiếu hiệp" chính là ân công của bọn hắn, giải cứu cả sơn vực, không biết có thể làm lãnh đạo bọn hắn đấu tranh phát triển.

Thiên địa quay về hình dạng ban đầu, áp lực lắng xuống, Đại Hắc Tử quay lại nhìn đám yêu vật, không phát hiện cái nào giống Xích Mao Phong cũng thôi đi.

Kim Mục Đồng liền nhận ra hắc thiếu hiệp muốn đi, nhảy lên chặn đường, cơ thể hắn so hắc thiếu hiệp lớn hơn rất nhiều, nhưng vẫn thành kính khom người. "Ân công, chúng ta từ tiểu yêu cho tới yêu vật tu luyện vài chục năm, vài trăm năm, từ trước tới nay luôn thiếu một cái dẫn dắt. Vậy bây giờ vãn bối đã xem ân công là dẫn dắt chúng ta, bất cứ khi nào cần ta sẽ lập tức xuất hiện!"

Đại Hắc Tử dừng lại một chút, không biết như thế nào đáp lại, chính mình đi làm nhiệm vụ, đột nhiên lại trở thành ân công rồi.

Cũng không thể làm ra động tác cho đối phương hiểu, Đại Hắc Tử bay lên cùng biến một bàn tay đập vào bả vai Kim Mục Đồng, thể hiện hài lòng cùng đồng ý.

Kim Mục Đồng ngước mặt lên nhìn, có hơi kích động, sau đó bàn tay đầy màng da nâng lên một cái tù và màu vàng, dâng tặng "ân công".

Đại Hắc Tử thụ phần này, nhận lấy tù và, tiếp theo hai tay xoa xoa, tù và dần mất tích, lại "bỏ túi".

Kim Mục Đồng vui mừng liền nói. "Đa tạ ân công! Đây là bảo vật của Lưỡng Cư yêu tộc, khi nào cần ân công chỉ cần thổi ba tiếng, lập tức bọn ta hết mình trợ lực!"

Cùng mấy đầu yêu vật khác tranh thủ liên tiếp gật đầu, cũng muốn trước mặt ân công tỏ ra ngoan ngoãn, tranh dành công lao.

Riêng về Kim Mục Đồng, đã ân công không muốn nói chuyện, cũng liền thôi.

Không lẽ ma vật chưa thể hoá hình nhân dạng, cũng chưa nhân tính hoá, không nói tiếng người.

Ách, ân công nhưng...

Không thể nào, đây là ân công tính khí bình tĩnh lãnh đạm, không thích nói nhiều mà thôi.

Ba hoa khoác lác mới là không có thực lực, chân chính cường giả thường hay khiêm tốn ẩn nhẫn.

Nghĩ tới đây, Kim Mục Đồng cùng đồng loạt yêu vật nhìn lên, trong ánh mắt đều biểu lộ lễ kính chi sắc.

Đang ở chỗ yên tĩnh, một giọng nói chính là kêu gọi Đại Hắc Tử vang lên, Đại Hắc Tử cũng biết Lý Thanh theo đường tới sào huyệt Xích Mao Phong tới đây, cũng là gọi tìm mình.

Theo âm thanh, "mọi người" có thể nhìn ra một cái nhân loại đang tiến gần, nhưng nhân loại liền cũng không ai dám khinh thường, cùng nhau tiến ra che chắn cho ân công.

Ừm... Ân công vừa chiến đấu hẳn đã mệt, chúng ta nên thể hiện chút gì đó.

Đại Hắc Tử muốn gọi tất cả đừng manh động, rốt cuộc quay qua Kim Mục Đồng làm cái động tác phất phất tay.

Kim Mục Đồng càng là tinh ý, nhìn từ xa cái nhân loại nhỏ bé kia, híp mắt suy nghĩ, đây có lẽ là "đại năng" sau màn.

Ừm... Nhất định là vậy.

Đã ân công không thích như vậy, chính mình cũng không nên khoa trương, không thì sau này làm sao đi theo ân công nha?

Mà đại năng bên kia hẳn là mạnh hơn nữa.

Kim Mục Đồng thức thời, hiểu ý, liền gọi cả đám yêu vật cùng yêu vương đi nơi khác, chính xác là về nhà, bọn hắn cần chỉnh sửa sào huyệt cũng như xây dựng lại quân lực.

Xích Mao Phong tới đây, sơn vực xáo trộn không ít.

Mấy cái yêu vương ưng ý, dẫn theo đám yêu vật rời đi, chia thành từng nhóm nhỏ.

Đại Hắc Tử nhìn yêu vật hành động lưu loát, tự mình cũng thu liễm khí tức, tới mức trở về như trước kia chỉ là có một cặp sừng.

Lý Thanh gặp được Đại Hắc Tử về sau, vuốt thuận mạch nghĩ, đi tới nói. "Vừa rồi đột nhiên cảm giác dường như có yêu vật rất mạnh, nhưng biến mất rồi, Hắc Tử ngươi có thấy hay không?"

Đại Hắc Tử nhìn quanh một hồi, quay lại lắc đầu, trước mắt cứ xem như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng rõ ràng Lý Thanh vừa cảm giác được gần đây, cũng tại hắn không có bộ nhãn pháp nào có thể nhìn xa, đành để sau này tìm học vậy, lại nhìn tới Đại Hắc Tử tỏ ra vô tội, cũng không truy cứu nữa.

Gật đầu, Lý Thanh xoa đầu nó, nói. "Vất vả ngươi!"

Sau đó mau chóng đem Đại Hắc Tử vào trong Phế Tiên Ma Kiếm, cho nó nghỉ ngơi, chính mình xem lại bên trong hệ thống đã thu hoạch được gì.

Lý Thanh có chút ngo ngoe muốn động, mỏi tay cũng được khoảng mười hai ngàn Tinh Huyết Độc Nhãn, nếu bán ra cộng thêm chút quảng cáo, khả năng đổi ra tiền mặt hay linh thạch cũng được lắm.

Xét lại, khi trở về làm hải tặc lão đầu, sợ là tiền không thiếu, còn về linh thạch mặc dù tu chân giả cần nó, nhưng Bình An Quốc sử dụng linh thạch chưa phổ biến như vậy, nghĩ cũng khó sử dụng.

Tăng thực lực là ổn định nhất.

Lập tức, Lý Thanh mở bên trong hệ thống, cường hoá trang bị, hắn muốn nâng cấp Phế Tiên Ma Kiếm.

[Chúc mừng ký chủ! Vật phẩm Phế Tiên Ma Kiếm được thành công nâng cấp, từ Hoàng cực phẩm lên Tử truyền thuyết.]

Rất nhanh thôi, chỉ cần 1200 viên Tinh Huyết Độc Nhãn liền có thể cường hoá, tỉ lệ cường hoá đều 100%.

Tỉ lệ tối đa, hệ thống sẽ không có cớ lừa gạt hắn.

Cái sau, nhưng là cần thêm 24 ngàn viên Tinh Huyết Độc Nhãn.

Cái này có chút đắc, nhưng mình cũng còn nhiều Tinh Huyết Độc Nhãn.

Vũ khí cấp càng cao, nguyên liệu cường hoá dĩ nhiên càng nhiều, trực tiếp đẩy Tinh Huyết Độc Nhãn rơi thấp giá trị.

Hiện tại Xích Mao Phong chết sạch, bất quá cũng còn không tới mười đầu may mắn chạy thoát, yêu vật hiếm như vậy không dễ tìm, mà hệ thống đòi thêm một cái yêu sào như vậy.

Lý Thanh không biết cấp bậc của vũ khí là như thế nào, xem chừng là hệ thống tự mình đặt ra.

Về việc này hắn cũng lười nhác hỏi nhiều.

Kế đến, còn lại Tinh Huyết Độc Nhãn, hắn có thể lấy đi một số, thêm nữa là răng của Lạn Mạn Trùng.

Nhưng hiện tại chưa muốn dùng tới.

Số còn lại Tinh Huyết Độc Nhãn, nếu như Lê Thu Vũ không có thuốc kháng độc, nhưng Lý Thanh có Diệp Huyết Công, cùng với vườn linh dược trong Bích Kiếm Môn.

Hắn là muốn giúp cái đại sư tỷ này làm rõ Chu Tước huyết mạch.

Nếu nàng không thích ở lại Thần Kiếm Tông, sau này hắn đưa nàng đi nơi khác là được rồi.

Đối với Lý Thanh, không quan trọng là nam hay nữ, miễn ngươi có thực lực là được, bồi dưỡng về sau liền gia nhập thế lực.

Nghĩ xong cảm thấy thuyết phục, Lý Thanh yên tâm thoải mái đi về, nhưng một vật thể trên mặt đất thu hút tầm nhìn của hắn.

"Không phải chứ, Tinh Huyết Độc Nhãn ta đã nhặt hết rồi?" Lý Thanh nghi hoặc, đi về phía "vật thể", là một viên bảo châu tự sinh như Tinh Huyết Độc Nhãn, nhưng nó là màu vàng lấp lánh.

[Tinh Huyết Độc Nhãn tại yêu vương cấp, công dụng so với loại phổ thông mạnh gấp mười!]

Lý Thanh cầm nó lên quan sát, hệ thống một phen tuôn trào ra giới thiệu sản phẩm.

Chính hắn cũng không ngờ, thuốc độc... Tác dụng gấp mười lần.

Ngược lại hắn mỉm cười, đây đối với hắn không khác gì tiên đan, nói chung hấp thu tốt.

Hắn cũng không biết luyện độc công, khả năng là trực tiếp nuốt xuống.

Cảm khái một phen, Đại Hắc Tử chính là vừa mới đánh ngang một đầu đại yêu vương.

Chẳng qua Lý Thanh không thấy được yêu vương là ai, cũng quên mất Nữ Chủ Yêu Phong vừa tại năm phút trước.

Một cái Tiên đồ miễn nhiễm hết thảy độc tố, lại công dụng mười lần đương nhiên là đồ tốt, Lý Thanh một hơi cho hoàng châu ném vào miệng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »