Cũng may người nhà họ Triệu đã di chuyển hết trước khi đại chiến bắt đầu, nếu không chẳng biết sẽ có bao nhiêu người phải bỏ mạng.
"Mẹ kiếp, mình bị chập mạch à? Vừa rồi ở trong trận pháp truyền tống sao lại cứ mặt dày đòi thuốc lá, hỏi chuyện thần khí chẳng phải ngầu hơn sao?" Triệu Tín hận không thể đập đầu vào tường, thật là hồ đồ quá đi.
"Mau nghĩ cách đi, cứ tiếp tục thế này thì tất cả tiêu đời hết" Lão tổ nhà họ Tào nói với bọn họ.
Long Hoa nhíu mày, điềm đạm lên tiếng đề nghị: "Liên thủ đi, đánh cho hắn không kịp trở tay."
"Lão phu tán thành" Từ lão suy nghĩ một chút, lập tức gật đầu cho rằng đây là cách hay.
"Để ta lên trước" Triệu Tín cầm lấy Hàn Băng không chút do dự, lao thẳng về phía Lục Hộ Pháp.
"Hàn Băng Cửu Nhận!"
Triệu Tín nhảy lên không trung, thân hình xoay một vòng, vung đao chém về phía Lục Hộ Pháp, chín đầu băng hổ nhanh chóng lao tới. Bộ tiên cấp đao pháp này là Triệu Tín liều mạng mới có được, tên gốc là Cửu Đầu Hổ, nhưng giờ đây khi nắm trong tay Hàn Băng, hắn cảm thấy chỉ có "Hàn Băng Cửu Nhận" mới xứng với thanh chiến đao này.
"Ưng Trảo!"
Lục Hộ Pháp không chút hoang mang, năm ngón tay chộp tới, chặn đứng Hàn Băng Cửu Nhận. Thế nhưng trong chốc lát không thể phá giải, đúng lúc này Long Hoa đã lóe người ra sau lưng Lục Hộ Pháp.
"Bài Sa Chưởng!"
Long Hoa tung một chưởng đánh xuống, Lục Hộ Pháp lại dùng một cước chặn lại, cục diện cứ thế giằng co.
"Nhậm tiểu tử, Tào đạo hữu, mau lên, thừa dịp này đi!" Từ lão đứng một bên thúc giục, đây chính là cơ hội.
"Vô Song Quỷ Nhận!"
"Thiên Hoàn Thủ!"
Nhậm Vô Ngôn và lão tổ nhà họ Tào nghe vậy đồng loạt ra chiêu, Từ lão cũng không đứng nhìn, tung một chiêu Phá Không Quyền đánh tới.
"Ầm!"
Lục Hộ Pháp khó lòng chống đỡ tứ phía, nhất thời chỉ có thể dồn toàn lực phá giải Hàn Băng Cửu Nhận, tay trống còn lại phá tan Vô Song Quỷ Nhận, rồi lại phá nốt Phá Không Quyền của Từ lão. Long Hoa thấy hắn có chút rối loạn liền phát lực, khiến Lục Hộ Pháp phân tâm trúng phải chiêu Thiên Hoàn Thủ của lão tổ nhà họ Tào.
"Khá lắm, khá lắm, chiêu thức cũng được, đáng tiếc chẳng có chút uy lực nào, là võ kỹ rác rưởi cấp thấp sao?" Lục Hộ Pháp bị chiêu Thiên Hoàn Thủ đánh văng đi mười mét, hắn cười ha hả, y phục trước ngực đã rách một mảng.
Lão tổ nhà họ Tào có chút lúng túng, đây là võ kỹ chưởng pháp mạnh nhất gia tộc ông ta vậy mà giờ bị Lục Hộ Pháp chê là rác rưởi, nhất thời cúi đầu không dám phản bác. Tên biến thái này cũng tu luyện thể thuật sao?
"Không cần để ý lời hắn, một chưởng không thương tổn thì cùng lắm chúng ta đánh thêm vài chưởng nữa là được" Long Hoa cảm thấy hiệu quả vừa rồi không tệ, ít nhất cũng đánh bay được Lục Hộ Pháp mà?
Triệu Tín lại giơ Hàn Băng lên nói: "Đúng vậy, ta không tin hắn có nhiều chân khí đến thế, chúng ta sẽ tiêu hao đến chết hắn!"
"Hừ, các ngươi đang tự tìm đường chết!" Lục Hộ Pháp vươn tay phải, nhắm thẳng vào đám người Triệu Tín phía dưới, một luồng sáng bắn ra.
"Ầm!"
Lần này tất cả mọi người đều né tránh, nơi bọn họ vừa đứng đã xuất hiện thêm một cái hố sâu.
"Khụ khụ, khói bụi mù mịt, làm cái quái gì vậy?" Nhậm Vô Ngôn né được chiêu thức, bị làn khói đen đặc sặc đến mức ho sặc sụa.
"Nhậm Vô Ngôn, làn khói này có vấn đề!" Long Hoa nói xong, sắc mặt liền thay đổi.
"Khụ khụ, mau, tản làn khói này đi, có độc!" Nhậm Vô Ngôn lập tức phản ứng lại, hèn gì mà sặc đến thế.
Từ lão khinh bỉ Lục Hộ Pháp ra mặt, lão già này thật đê tiện, thực lực cao hơn bọn họ mà còn dùng thủ đoạn.
"Khụ khụ, hình như ta trúng độc rồi" Lão tổ nhà họ Tào nghe họ nói, lập tức cảm thấy không ổn, sắc mặt tái nhợt, thân hình chao đảo.
"Lão tổ, mau tĩnh tọa!" Ông của Tào Minh Hạo vội vàng đỡ lấy người sắp ngã xuống.
"Vị... vị đạo huynh này, ngươi trông chừng ông ấy giúp, tiện thể hỏi xem người nhà họ Triệu chúng ta có đan dược giải độc không" Triệu Tín nói với ông của Tào Minh Hạo, hơi ngượng ngùng vì không biết xưng hô thế nào.
"Đều chú ý một chút, chúng ta đang đối mặt với một hộ pháp xảo quyệt của Chiến Thần Điện" Long Hoa lên tiếng nhắc nhở để tránh bọn họ lại sơ suất.
Lục Hộ Pháp đắc ý cười nói: "Ha ha, chút thủ đoạn nhỏ thôi, coi như dạy cho các ngươi cách làm người."
"Lão già khốn kiếp, nếm thêm một đao của Triệu gia gia ngươi đây!" Triệu Tín tức giận, chém mạnh một nhát về phía bầu trời, đao khí màu xanh hóa thành một con chim bay.
"Thằng nhãi ranh, chiêu thức cũ rích, đối với ta vô dụng thôi!" Lục Hộ Pháp vung tay, hai luồng võ kỹ va chạm vào nhau tạo thành vụ nổ, đồng thời bùng phát một luồng sáng chói mắt.
"Hì hì" Triệu Tín lúc này muốn châm một điếu thuốc cho ngầu, vì hắn đã cảm nhận được kế hoạch đã thành công.
"Khốn kiếp, các ngươi..." Lục Hộ Pháp ngơ ngác, sau lưng hắn trúng một quyền, là do Nhậm Vô Ngôn đánh lén.
"Hì hì, vô dụng thật, nhưng đủ để dẫn dụ ngươi vào bẫy rồi" Triệu Tín cười ha hả.
"Tiểu tử nhà họ Triệu, làm tốt lắm, ha ha!" Từ lão cười lớn, không ngừng vuốt râu.
"Bây giờ vẫn chưa phải lúc vui mừng..." Long Hoa chưa nói dứt lời đã nhảy bật từ tại chỗ lên.
Bởi vì Lục Hộ Pháp bắt đầu điên cuồng tấn công xuống phía dưới, từng quả cầu sáng bắn tới tấp về phía bọn họ. Bất kể bọn họ nhảy đi đâu, cũng không trụ lại được quá hai giây, khiến phế tích phủ đệ họ Triệu giờ đây chi chít những hố sâu.