Lăng Vân lặng lẽ ngồi trên ghế sofa, tắt hết đèn, không biết đang suy nghĩ điều gì. Hắn nâng ly rượu, chậm rãi uống từng ngụm. Chẳng biết đã qua bao lâu, một thân hình nhỏ bé bỗng áp vào lưng hắn. Lăng Vân cứ để mặc cô bé như vậy, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi của bé Thiến Thiến không ngừng rơi, hắn nhất thời lúng túng không biết phải làm sao.
Lần này, Thiến Thiến nhìn thấy Lăng Vân uống rượu mà không hề nhéo tai hắn như mọi khi. Một lát sau, Lăng Vân đặt ly rượu xuống, xoay người bế Thiến Thiến lên rồi bước ra ngoài.
Hai cha con đi lên sân thượng. Lăng Vân ngồi xổm xuống đặt cô bé xuống đất, lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt, rồi đứng dậy nhìn lên bầu trời xa xăm. Bầu trời đêm đen kịt, không một ánh sao.
"Thiến Thiến, ba biến cho con một màn pháo hoa nhé," Lăng Vân nói, không đợi cô bé đáp lời liền búng tay một cái.
Trên bầu trời đen thẫm, từng đóa pháo hoa rực rỡ đua nhau nở rộ, tạo thành những hình thù là những con vật nhỏ mà Thiến Thiến yêu thích.
Những ngọn lửa trên bầu trời đêm, đóa thì như hoa cúc tranh nhau khoe sắc, đóa thì như dải lụa tung bay phóng khoáng, lại có đóa như bụi bạc tung vút lên không trung... tô điểm cho màn đêm đen thêm phần diễm lệ. Dù chỉ là vẻ đẹp thoáng qua trong chớp mắt, nhưng lại in sâu vào đôi mắt long lanh của Thiến Thiến.
Cô bé cuối cùng cũng phá lệ bật cười, nhảy cẫng lên vỗ đôi bàn tay nhỏ, mọi nỗi buồn phiền đều bị màn pháo hoa này cuốn đi sạch sẽ.
Lăng Vân ngồi xuống ôm cô bé vào lòng, lau khô vết nước mắt rồi bảo: "Thiến Thiến, ba hát cho con nghe một bài nhé."
Cô bé không nói gì, chỉ gật đầu, đáp một tiếng rồi chăm chú nhìn những đóa pháo hoa trên bầu trời.
Lăng Vân cũng ngước nhìn trời, cất tiếng hát trầm ấm.
"Một đóa hoa nhài xinh đẹp thay,
Hương thơm ngào ngạt cành lá đung đưa,
Trắng trong thơm ngát ai người cũng khen,
Để ta hái xuống tặng người phương xa..."
Màn pháo hoa kéo dài suốt mười phút, Thiến Thiến vẫn còn đầy vẻ luyến tiếc. Đặc biệt là bài hát Lăng Vân vừa hát, sau khi nghe một lần, cô bé đã có thể chậm rãi ngân nga theo hắn.
"Thiến Thiến, sau này không được tùy tiện nổi cáu với mẹ nữa, mẹ sẽ đau lòng đấy."
"Ưm, ba ơi, con không có mà."
"Nhưng con làm như vậy đã khiến mẹ rất khó xử, con biết không?"
"Nhưng mà..." Cô bé vừa nói vừa khóc, giọng nghẹn ngào.
"Đừng khóc, nước mắt chỉ dành cho những kẻ yếu đuối. Hốc mắt có thể đỏ, nhưng không được rơi lệ. Thiến Thiến sao lại thành đứa trẻ không ai cần được chứ? Ba sẽ không bao giờ rời xa con."
"Thế còn mẹ thì sao? Chúng ta đừng tách rời nhau có được không?" Thiến Thiến lắc lắc tay Lăng Vân.
"Vậy ba giao cho con một nhiệm vụ, phải giữ mẹ lại, giữ mẹ ở bên cạnh chúng ta. Ba không có bản lĩnh gì, chỉ có thể nhờ vào Thiến Thiến thôi." Lăng Vân mỉm cười, xoa đầu cô bé.
"Vậy... vậy Thiến Thiến nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Cô bé nói rồi giơ nắm đấm nhỏ lên quyết tâm.
Chuyện đã thỏa thuận xong, xem ra sau này vẫn nên ít bàn chuyện này trước mặt con bé thì hơn, Lăng Vân nghĩ đến những phiền phức này mà đau đầu.
Khi trở lại phòng khách, cô bé vui mừng khôn xiết, cứ hát mãi bài "Hoa Nhài", nhảy nhót tung tăng trên ghế sofa.
An Tình mơ màng bị đánh thức bởi tiếng ồn, nghe thấy con gái đang hát liền vội vàng rời giường đi xem. Cô bé vừa nhìn thấy An Tình liền chạy ùa tới.
"Mẹ ơi, mẹ ơi con yêu mẹ, còn nữa, ba cũng yêu mẹ ạ."
An Tình sững sờ, chuyện gì thế này? Lăng Vân nhún vai nói: "Được rồi, muộn lắm rồi, đi ngủ thôi."
Sau đó, Thiến Thiến kéo cả hai người cùng đi ngủ. An Tình vẫn còn ngơ ngác, nhưng chỉ cần con gái vui vẻ là tốt rồi, bất kể Lăng Vân đã dùng cách gì đi chăng nữa.
Đêm nay tại Lăng phủ ở kinh thành, sau khi nhận được tin tức từ Lữ Quân, lòng ai nấy đều đau đớn. Gia chủ Lăng phủ, Lăng Văn Tùng, ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình sư tử, hút thuốc liên tục, tàn thuốc vương vãi đầy sàn.
"Ba, có tin tức rồi ạ."
"Nói đi, ta chịu đựng được."
"Máy dò năng lượng vệ tinh đã ghi lại được, tứ đệ đã chạy đến khu rừng đó, chết rồi, chết thật rồi."
"Chuyện này..." Mọi người trong phòng khách nghe vậy đều bật khóc, tiếng khóc nức nở hòa lẫn vào nhau.
Lăng Văn Tùng đỡ lấy trán mình: "Công đạo mà ta cần ở đâu?" Sau đó ông im lặng, không ngừng lau nước mắt.
"Thông báo xuống dưới, tất cả doanh nghiệp của gia tộc có quan hệ hợp tác với đảo quốc, lập tức giải ước hết."
"Ba... việc này..."
"Chính bọn chúng đã bức chết Ngọc Dương, đời này ta sẽ không bao giờ làm ăn với người đảo quốc nữa. Ngoài ra, trưa mai lúc mười hai giờ, tất cả tập trung họp gia tộc."
Lăng Văn Tùng dường như đang bước vào một con đường không lối thoát.
Tại gia tộc Phong Thần ở đảo quốc.
Phong Thần Gia Khang đi đi lại lại, tâm trạng vô cùng lo âu bất an, hy vọng kết quả lát nữa không như những gì ông ta dự đoán.
"Báo cáo, đây là tài liệu mật từ đền Yasukuni."
Một ninja đột nhiên xuất hiện từ không trung, cung kính đưa túi tài liệu trên tay cho ông ta.
Phong Thần Gia Khang giật lấy, nhanh chóng xé ra. Sau khi xem xong nội dung, sắc mặt ông ta trắng bệch, cứ lắc đầu không muốn tin vào sự thật. Cuối cùng, ông ta ngửa mặt gầm lên, dậm chân xuống đất khiến cả căn phòng rung chuyển sụp đổ.
Tại một căn hộ cao cấp ở Ma Đô, mỹ nhân họ Liễu đang uống từng ly rượu trắng, nước mắt không ngừng rơi.
"Anh đi rồi, em phải làm sao đây?"
"Em đã đợi anh bao nhiêu năm như vậy? Cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng sao?"
Mỹ nhân họ Liễu cứ lảm nhảm những lời say rượu.
Ở thành phố Giang Bắc, Lăng Ngọc Dương nhìn thấy Dạ Phi đang xem tin tức trên mạng, giật nảy mình. Đó chẳng phải là khu rừng nơi mình đã chạy trốn sao? Nhìn cái hố sâu trong ảnh, hắn hít một hơi lạnh. Rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Hắn không cam tâm, truy hỏi Dạ Phi đến cùng.